Đôi chân Tư Niệm mềm nhũn, ả lảo đảo suýt ngã quỵ nếu không có hai nữ cảnh sát giữ lại. Mọi ảo tưởng về việc được Trần Kiến Nhân cứu thoát, mọi giấc mộng về khối tài sản khổng lồ và cuộc sống tự do bên nhân tình bỗng chốc vỡ vụn thành trăm mảnh.
Mộ Quân đứng thẳng người, bế Tiểu Tiểu bước từng bước chậm rãi đến trước mặt Tư Niệm. Bóng dáng cao lớn của anh bao trùm lấy ả, mang theo áp bách nghẹt thở.
"Phu nhân Chủ tịch?" Mộ Quân nhếch mép cười lạnh, ánh mắt nhìn Tư Niệm như nhìn một thứ rác rưởi không hơn không kém. "Tư Niệm, cô nên tỉnh mộng đi. Từ khoảnh khắc cô cầm chiếc gối định tước đoạt sinh mạng của chính con ruột mình, cô đã không còn tư cách làm người, đừng nói đến chuyện làm vợ tôi."
Tư Niệm run rẩy, nước mắt giàn giụa. Ả ta cố gắng giãy giụa, ngước đôi mắt ngập nước, giả vờ đáng thương nhìn Mộ Quân: "Quân... Anh nghe em giải thích... Là hắn ta! Là Trần Kiến Nhân ép em! Hắn ta nói nếu em không trừ khử đứa trẻ này, hắn sẽ tung những bức ảnh nhạy cảm của em lên mạng. Em bị ép buộc mà! Anh phải tin em, em là mẹ ruột của Tiểu Tiểu cơ mà!"
Nghe những lời dối trá trắng trợn đó, Trần Kiến Nhân đang quỳ dưới đất bỗng trợn trừng mắt, cơn thịnh nộ bùng lên khiến gã mất hoàn toàn lý trí. Gã vùng lên như một con ch.ó dại, lao đầu về phía Tư Niệm, mặc kệ hai tay đang bị còng.
"Con tiện nhân này! Cô dám đổ lỗi cho tôi sao? Chính cô! Chính cô là người chủ động quyến rũ tôi! Cô bảo Mộ Quân quá lạnh nhạt, cô bảo cô thèm khát cổ phần cốt lõi của Mộ Thị nên mới lập mưu để sinh con rồi g.i.ế.c nó! Cô muốn đổ hết tội lên đầu tôi để thoát thân ư? Nằm mơ đi!" Trần Kiến Nhân gào thét, nước bọt văng tứ tung, hận không thể c.ắ.n xé người đàn bà trước mặt.
Tư Niệm cũng không vừa, ả ta điên cuồng hét lại: "Anh ngậm m.á.u phun người! Anh là đồ vô dụng, hứa hẹn sẽ mang lại cho tôi cuộc sống giàu sang nhưng cuối cùng lại chỉ là một con ch.ó ăn cắp tiền của Mộ Thị! Tôi hối hận vì đã mù quáng tin anh!"
Hai kẻ thủ ác, từng buông những lời đường mật thề non hẹn biển với nhau, nay đứng trước ranh giới của pháp luật và sự sụp đổ, lập tức quay sang c.ắ.n xé, phơi bày toàn bộ sự dơ bẩn và hèn hạ của nhau trước hàng chục con mắt. Màn kịch "chó c.ắ.n ch.ó" diễn ra ngay tại trung tâm quyền lực của Tập đoàn Mộ Thị khiến những cổ đông từng mù quáng đi theo Trần Kiến Nhân cũng phải cúi gầm mặt vì nhục nhã.
[Chậc chậc, đúng là một vở kịch xuất sắc! Diễn viên Oscar cũng phải gọi hai kẻ này bằng cụ. Tiếc là mình không có bỏng ngô ở đây. Cha ơi, cha xem, chúng nó c.ắ.n nhau còn hăng hơn cả bầy ch.ó hoang giành xương ngoài bãi rác kìa. Thật là sảng khoái!]
Tiếng lòng của Mộ Tiểu Tiểu lại vang lên, mang theo giọng điệu thích thú, hả hê như một khán giả đang xem kịch vui. Mộ Quân nghe thấy vậy, không nhịn được mà khẽ vuốt ve tấm lưng nhỏ xíu của con gái. Anh biết, nếu hôm nay anh đến muộn một bước, đứa trẻ đáng yêu, thông minh này đã phải c.h.ế.t dưới tay hai kẻ ác độc kia. Nghĩ đến đó, sát khí trong lòng anh lại cuồn cuộn dâng trào.
"Đủ rồi!" Giọng nói của Mộ Quân vang lên, lạnh lẽo và uy lực như sấm sét, lập tức cắt ngang màn cãi vã của hai kẻ phản diện.
Anh nhìn viên đội trưởng cảnh sát, gật đầu: "Đồng chí cảnh sát, mọi bằng chứng từ tin nhắn ngoại tình, kế hoạch mưu sát trong điện thoại của Tư Niệm, cho đến dòng tiền phi pháp của Trần Kiến Nhân đều đã được giao nộp đầy đủ. Bọn chúng đã tự nhận tội trước mặt tất cả mọi người ở đây. Phần còn lại, xin nhờ pháp luật xử lý thật nghiêm minh."
"Anh yên tâm, Mộ Đổng. Chúng tôi tuyệt đối sẽ không bỏ lọt tội phạm." Viên cảnh sát nghiêm nghị đáp, sau đó ra hiệu cho cấp dưới. "Giải hai nghi phạm đi!"
"Không! Mộ Quân, anh không thể làm thế với em! Em sai rồi! Xin anh cho em một cơ hội!" Tư Niệm gào khóc t.h.ả.m thiết, cố gắng lê bước về phía Mộ Quân nhưng bị cảnh sát kéo xệch đi.
Trần Kiến Nhân thì hoàn toàn suy sụp, ánh mắt đờ đẫn, bị lôi đi như một cái xác không hồn. Tiếng la hét của Tư Niệm nhỏ dần rồi khuất hẳn sau cánh cửa thang máy, trả lại sự yên tĩnh vốn có cho phòng họp.
Bầu không khí trong phòng lúc này vẫn còn căng như dây đàn. Những cổ đông phe phái của Trần Kiến Nhân lúc trước còn lớn tiếng đòi phế truất Mộ Quân, nay đều ngồi im như ve sầu mùa đông, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo. Bọn họ biết, lưới trời l.ồ.ng lộng, Trần Kiến Nhân đã gục ngã thì bọn họ cũng khó mà toàn thây rời khỏi Mộ Thị.
Mộ Quân chậm rãi xoay người, bế Tiểu Tiểu đi về phía chiếc ghế Chủ tịch ở đầu bàn. Anh ngồi xuống, phong thái ung dung, bễ nghễ, ánh mắt sắc bén quét qua từng khuôn mặt đang tái mét.
"Hôm nay, mọi người đã được xem một vở kịch rất hay. Những kẻ đục khoét tập đoàn, phản bội gia tộc đều đã nhận lấy kết cục xứng đáng." Mộ Quân gõ nhẹ những ngón tay thon dài lên mặt bàn gỗ sồi. "Tôi biết, trong số các vị ngồi đây, có những người đã lỡ bước lên con thuyền đắm của Trần Kiến Nhân. Nhưng tôi, Mộ Quân này, luôn phân định rõ ràng giữa kẻ cầm đầu và người bị lợi dụng."
Các cổ đông nghe vậy, ánh mắt lóe lên tia hy vọng mỏng manh.
"Tôi sẽ cho bộ phận kiểm toán rà soát lại toàn bộ dự án trong ba năm qua. Nếu ai tự giác giao nộp lại những khoản tiền đã thất thoát và tự nguyện từ chức, tôi sẽ không truy cứu trách nhiệm hình sự. Còn nếu ai vẫn muốn ngoan cố che giấu..." Ánh mắt Mộ Quân lạnh đi vài phần. "Thì cứ nhìn tấm gương của Trần Kiến Nhân mà học hỏi."
"Chúng tôi hiểu! Chúng tôi nhất định sẽ phối hợp điều tra! Cảm ơn Chủ tịch đã khoan hồng!" Một vài cổ đông vội vã đứng lên, giọng nói run rẩy bày tỏ sự quy phục tuyệt đối. Cuộc phản loạn đã bị dập tắt hoàn toàn, quyền lực của Mộ Quân tại Mộ Thị giờ đây đã trở thành một pháo đài bất khả xâm phạm.
Lúc này, cửa phòng họp lại một lần nữa mở ra. Lần này, không phải là cảnh sát, mà là luật sư trưởng của tập đoàn, theo sau là một bóng dáng uy nghi, phúc hậu. Đó là Vương Liên Chi - Lão phu nhân của nhà họ Mộ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Mẹ, sao mẹ lại đến đây?" Mộ Quân vội vàng đứng dậy, tiến lại gần đỡ lấy tay bà nội.
Bà cụ Vương Liên Chi chống cây gậy gỗ t.ử đàn, mặc bộ sườn xám thêu hoa mai, toát lên khí chất cao quý không thể chối cãi. Bà nhìn một vòng quanh phòng họp, hài lòng khi thấy cục diện đã được cháu trai dọn dẹp sạch sẽ.
"Xảy ra chuyện lớn như vậy, ta không đến sao được? Thằng ranh con Kiến Nhân và con ả Tư Niệm độc ác kia, để chúng ngồi tù đúng là còn quá nhẹ nhàng!" Bà cụ hừ lạnh một tiếng, rồi lập tức thay đổi sắc mặt, nụ cười hiền từ nở rộ khi nhìn thấy cục cưng đang nằm trong tay Mộ Quân. "Ôi, Tiểu Tiểu ngoan của bà nội, hôm nay cháu đã vất vả rồi. Mới chào đời đã phải đi dẹp loạn cùng cha, đúng là người thừa kế xuất chúng của nhà họ Mộ chúng ta!"
Nói rồi, bà cụ quay sang luật sư trưởng, ra lệnh: "Luật sư Trương, mang giấy tờ ra đây."
Luật sư Trương cung kính mở cặp da, lấy ra một tệp tài liệu dày cộp đặt lên bàn. "Thưa Chủ tịch, thưa Lão phu nhân, đây là toàn bộ hồ sơ pháp lý về việc thiết lập quỹ tín thác. Theo di chúc của cố Chủ tịch và sự đồng thuận của Lão phu nhân, 20% cổ phần cốt lõi của Tập đoàn Mộ Thị sẽ chính thức được chuyển giao vào quỹ tín thác mang tên tiểu thư Mộ Tiểu Tiểu. Khi tiểu thư tròn mười tám tuổi, cô bé sẽ có toàn quyền định đoạt số tài sản này. Trong thời gian đó, Chủ tịch Mộ Quân sẽ là người đại diện hợp pháp."
Mộ Quân không chút do dự, cầm chiếc b.út máy Montblanc lên, dứt khoát ký tên mình vào bản hợp đồng. Từng nét chữ uyển chuyển, mạnh mẽ như một lời khẳng định đanh thép về địa vị độc tôn của con gái anh.
Từ giây phút này, Mộ Tiểu Tiểu không chỉ là thiên thần nhỏ của gia đình, mà còn là một trong những cổ đông quyền lực nhất của đế chế Mộ Thị. Mọi âm mưu tranh giành tài sản, mọi mưu hèn kế bẩn nhằm vào cô bé đã chính thức bị chôn vùi vĩnh viễn.
[Oa! 20% cổ phần cốt lõi! Mình thành tiểu phú bà rồi! Mình giàu to rồi! Khà khà, nửa đời sau bản cô nương chỉ việc ăn ngon mặc đẹp, mỗi ngày nằm ườn đếm tiền, có cha làm tổng tài chống lưng, có bà nội làm thái hậu bảo kê. Cuộc đời này viên mãn quá đi mất!]
Tiếng lòng của Tiểu Tiểu reo lên sung sướng, đôi chân nhỏ xíu bọc trong tã lót đạp đạp loạn xạ, cái miệng nhỏ há ra cười toe toét, để lộ nướu hồng hào vô cùng đáng yêu.
Cả Mộ Quân và Vương Liên Chi đều nghe thấy những lời vô tư, tinh nghịch ấy. Hai mẹ con nhìn nhau, ánh mắt tràn ngập sự sủng nịnh và ấm áp. Mọi mệt mỏi, căng thẳng của một ngày đầy biến cố dường như tan biến hết khi nhìn thấy nụ cười của đứa trẻ.
Đúng lúc này, từ phía sau lưng Lão phu nhân, một cậu bé trạc năm tuổi bước ra. Cậu bé mặc bộ vest nhỏ màu đen cắt may thủ công tỉ mỉ, khuôn mặt thanh tú nhưng lại toát ra vẻ điềm tĩnh, lạnh lùng hiếm thấy ở lứa tuổi này. Đó chính là Chu Hoành Nghĩa, vị thiếu gia nhỏ tuổi của nhà họ Chu, người đã có một cuộc chạm trán định mệnh với Tiểu Tiểu ở hành lang bệnh viện.
"Hoành Nghĩa à, cháu lại đây." Vương Liên Chi vẫy tay gọi. "Ban nãy lúc ở bệnh viện, bà thấy cháu cứ đứng nhìn Tiểu Tiểu mãi, nên bà xin phép mẹ cháu đưa cháu đến đây chơi cùng em một lát."
Chu Hoành Nghĩa bước từng bước chậm rãi đến trước mặt Mộ Quân. Cậu bé hơi cúi đầu chào lịch sự: "Cháu chào chú Mộ."
Sau đó, ánh mắt đen thẳm của cậu nhóc lập tức khóa c.h.ặ.t vào sinh linh bé bỏng đang nằm trong vòng tay người lớn.
[Ơ kìa? Cái cậu nhóc mặt liệt này sao lại mò đến tận đây thế? Dù công nhận là đẹp trai từ bé thật đấy, nhưng cứ nhìn chằm chằm người ta thế làm gì? Có biết bản cô nương đây đang là nữ tỷ phú trẻ nhất Kinh Thị không hả?]
Tiếng lòng của Tiểu Tiểu lại vang lên, mang theo chút kiêu ngạo trẻ con. Và kỳ diệu thay, âm thanh trong trẻo ấy một lần nữa truyền thẳng vào tâm trí của Chu Hoành Nghĩa. Khóe môi của cậu bé vốn luôn lạnh nhạt, nay lại khẽ nhếch lên tạo thành một nụ cười cực kỳ hiếm hoi. Cậu bé không hề sợ hãi hay bất ngờ, ngược lại, trong đôi mắt sâu thẳm ấy ánh lên sự thích thú và một sự kiên định kỳ lạ.
Chu Hoành Nghĩa đưa bàn tay nhỏ bé của mình ra. Cậu bé vốn có chứng sạch sẽ nhẹ, hiếm khi chủ động chạm vào người khác, nhưng lúc này, cậu lại cẩn thận, nâng niu như đang chạm vào báu vật quý giá nhất thế gian. Hoành Nghĩa nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ xíu, mềm nhũn đang vung vẩy của Tiểu Tiểu.
Cảm giác ấm áp truyền từ lòng bàn tay khiến Tiểu Tiểu khựng lại. Cô bé chớp chớp đôi mắt to tròn nhìn cậu nhóc trước mặt.
"Chào em, Mộ Tiểu Tiểu." Chu Hoành Nghĩa cất giọng nói non nớt nhưng vô cùng nghiêm túc, như đang đưa ra một lời thề. "Từ nay về sau, anh sẽ bảo vệ em."
[Xì, ai cần anh bảo vệ chứ. Bản cô nương có cha tổng tài rồi nhé!] Tiểu Tiểu lầm bầm trong bụng, nhưng bàn tay nhỏ xíu lại không hề rút lại, vô thức nắm c.h.ặ.t lấy ngón tay trỏ của Chu Hoành Nghĩa.
Ánh nắng chiều tà từ ô cửa kính cường lực khổng lồ rọi vào phòng họp, phủ lên những người đang đứng đó một tầng ánh sáng rực rỡ và ấm áp. Mộ Quân ôm con gái vào lòng, Lão phu nhân Vương Liên Chi đứng bên cạnh mỉm cười hiền từ, và cậu bé Chu Hoành Nghĩa vẫn đang nắm c.h.ặ.t t.a.y Tiểu Tiểu.
Bão giông đã qua đi, những kẻ độc ác, vô ơn, hãm hại gia đình đã bị nhổ tận gốc và phải trả giá đắt đằng sau song sắt nhà tù. Tài sản gia tộc được bảo toàn, tương lai được định đoạt. Một trang mới đã mở ra cho nhà họ Mộ, một trang đời đầy ắp sự sủng nịnh, bình yên và viên mãn. Lưới trời l.ồ.ng lộng, tuy thưa nhưng khó lọt, thiện ác cuối cùng cũng có báo ứng, và hạnh phúc, rốt cuộc sẽ luôn ở lại bên những người biết trân trọng tình thân.
HẾT