Trọng Sinh Hào Môn: Cả Nhà Nghe Tiếng Lòng, Vả Mặt Người Mẹ Độc Ác

Chương 16



Mộ Quân ôm con gái, bễ nghễ nhìn xuống kẻ thù đang quỳ rạp dưới chân mình. Anh không cần mắng c.h.ử.i, cũng không cần dùng thêm bạo lực. Bởi vì đòn trừng phạt chí mạng nhất chính là tước đoạt đi toàn bộ hy vọng của đối phương, phơi bày sự trần trụi và dơ bẩn của chúng ra ánh sáng.

Cùng lúc đó, từ ngoài hành lang, tiếng còi hụ của xe cảnh sát vang vọng từ dưới sân tập đoàn, rền rĩ x.é to.ạc không gian đô thị ồn ào. Tiếng bước chân rầm rập của đội ngũ cảnh sát được vũ trang đang tiến nhanh về phía phòng họp hội đồng quản trị.

Lưới trời l.ồ.ng lộng, tuy thưa nhưng khó lọt. Cú vả mặt đã hoàn tất, giờ là lúc những kẻ thủ ác phải đền tội. Vở kịch thanh trừng gia tộc đã đi đến hồi kết thúc mỹ mãn nhất. Cánh cửa phòng họp bật mở, ánh sáng từ hành lang tràn vào, chiếu rọi lên thân ảnh cao lớn của Mộ Quân và thiên thần nhỏ đang mỉm cười mãn nguyện trong vòng tay anh.

Cánh cửa gỗ sồi nguyên khối của phòng họp hội đồng quản trị bị đẩy tung ra với một lực mạnh, đập vào tường tạo nên một tiếng vang chát chúa, x.é to.ạc bầu không khí tĩnh lặng đến nghẹt thở bên trong.

Ánh sáng từ ngoài hành lang tràn vào, kéo theo bóng dáng uy nghiêm của đội ngũ cảnh sát được vũ trang đầy đủ. Từng bước chân rầm rập đạp trên mặt t.h.ả.m nỉ cao cấp như đang giẫm nát chút tôn nghiêm cuối cùng của gã đàn ông đang quỳ rạp dưới sàn.

Viên đội trưởng đội cảnh sát kinh tế bước lên phía trước, ánh mắt sắc lạnh như d.a.o lướt qua toàn bộ căn phòng trước khi ghim c.h.ặ.t vào hình ảnh Trần Kiến Nhân đang run rẩy tột độ. Anh ta giơ cao chiếc thẻ ngành, giọng nói đanh thép vang lên, rõ ràng từng chữ:

"Trần Kiến Nhân, chúng tôi nhận được tố cáo cùng với bằng chứng xác thực về việc anh liên quan đến tội danh tham ô, chuyển tiền bất hợp pháp và l.ừ.a đ.ả.o chiếm đoạt tài sản của Tập đoàn Mộ Thị. Ngoài ra, Cục Cảnh sát Hình sự cũng đã tiếp nhận hồ sơ về việc anh có dấu hiệu cấu kết mưu sát người khác. Bây giờ, anh chính thức bị bắt giữ!"

Nghe đến hai chữ "mưu sát", toàn bộ cổ đông trong phòng họp đồng loạt hít một ngụm khí lạnh. Ánh mắt họ nhìn Trần Kiến Nhân từ sự khinh bỉ tột độ nay chuyển sang kinh hãi tột cùng. Bọn họ làm kinh doanh, đấu đá trên thương trường là chuyện thường tình, nhưng mưu sát một đứa trẻ sơ sinh vừa mới lọt lòng thì chỉ có loài ác quỷ m.á.u lạnh mới làm được.

Trần Kiến Nhân quỳ dưới đất, hàm răng va vào nhau lập cập. Gã ngẩng khuôn mặt trắng bệch, ướt đẫm mồ hôi lạnh lên nhìn viên cảnh sát, rồi lại quay sang nhìn màn hình chiếu khổng lồ vẫn đang rành rành những dòng dữ liệu từ chiếc USB Hồ sơ đen. Mọi đường đi nước bước, mọi tài khoản công ty ma ở nước ngoài mà gã cất công ngụy tạo bao năm qua đều bị phơi bày không thiếu một con số.

"Không... Không phải tôi... Mộ Quân vu oan cho tôi! Bằng chứng này là giả!" Trần Kiến Nhân gào lên bằng cái giọng khản đặc, vô vọng vùng vẫy khi hai viên cảnh sát tiến lại gần, bẻ gập tay gã ra sau lưng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tiếng còng số tám kêu "lạch cạch" lạnh lẽo khóa c.h.ặ.t lấy cổ tay gã, cũng khóa luôn cả tương lai huy hoàng mà gã từng huyễn hoặc.

[Xùy! Đến nước này rồi mà còn cãi cùn! Đúng là không thấy quan tài không đổ lệ. Vu oan cho ngươi á? Bản cô nương đây dùng Độc tâm thuật soi thấu cả cái quần đùi thủng lỗ của nhà ngươi rồi, ở đó mà giả bộ thanh cao!]

Tiếng lòng lanh lảnh, mang theo sự mỉa mai sâu cay của Mộ Tiểu Tiểu vang lên trong tâm trí Mộ Quân. Đứa bé nhỏ xíu nằm gọn trong vòng tay vững chãi của cha, đôi mắt đen láy đảo qua đảo lại, cái miệng nhỏ hơi nhếch lên tạo thành một nụ cười cực kỳ tinh quái.

Khóe môi Mộ Quân cũng hơi nâng lên. Sự u ám, phẫn nộ dồn nén suốt từ lúc ở bệnh viện đến giờ như được dòng nước mát lạnh từ tiếng lòng của con gái rửa trôi đi phân nửa. Anh cúi xuống, cọ nhẹ cằm mình vào tấm chăn quấn quanh người con gái, ánh mắt sắc lẹm từ từ ngước lên nhìn Trần Kiến Nhân.

"Bằng chứng giả hay thật, vào phòng thẩm vấn anh cứ từ từ mà trình bày. Nhưng Trần Kiến Nhân, anh nghĩ vở kịch hôm nay chỉ có mình anh là nhân vật chính sao?" Mộ Quân cất giọng, âm điệu không lớn nhưng đủ sức nặng để đè bẹp sự phản kháng cuối cùng của kẻ thù.

Vừa dứt lời, từ ngoài hành lang lại vang lên tiếng bước chân lộn xộn, kèm theo đó là tiếng la hét ch.ói tai của một người phụ nữ.

"Buông tôi ra! Các người có biết tôi là ai không? Tôi là phu nhân của Chủ tịch Tập đoàn Mộ Thị! Các người dám bắt tôi? Mộ Quân đâu! Gọi Mộ Quân ra đây cho tôi!"

Đám đông cổ đông lại một lần nữa nháo nhào. Cửa phòng họp mở rộng hơn, hai nữ cảnh sát áp giải một người phụ nữ tóc tai rũ rượi, trên người vẫn còn mặc nguyên bộ quần áo bệnh nhân của bệnh viện tư nhân Kinh Thị bước vào. Đó không ai khác chính là Tư Niệm.

Ả ta vừa trải qua cơn sinh nở chưa được bao lâu, sắc mặt nhợt nhạt, cơ thể suy yếu, nhưng sự điên cuồng và hoảng loạn trong ánh mắt thì không cách nào giấu được. Ngay khi bị đẩy vào giữa phòng họp, ánh mắt Tư Niệm lập tức chạm phải Trần Kiến Nhân đang quỳ dưới đất với đôi tay bị còng, và ngay phía trên là màn hình chiếu khổng lồ hiển thị toàn bộ giao dịch bẩn của bọn chúng.