“Cho các người cơ hội cuối cùng, nói đi, ai phái các người tới?”
Khóe miệng Bạch Nhất Nguyệt ngậm một nụ cười lạnh, giọng nói không cao không thấp, không nhanh không chậm.
Mới giây trước, mấy gã đàn ông còn sát khí đằng đằng, giờ đây tất cả đều hận không thể biến mất ngay trước mặt cô.
“Mày, mày, mày dùng độc?!”
Gã đàn ông cầm đầu đột nhiên nghĩ đến điều gì, trố mắt hét lớn một tiếng để tự trấn an mình.
“Đúng, mày đã dùng độc gì? Rốt cuộc mày đã dùng độc gì?”
Hắn nuốt nước bọt ừng ực, mồ hôi trong lòng bàn tay nhiều đến mức thậm chí không cầm chắc được d.a.o găm.
Tuy vừa rồi hắn hoàn toàn không nhìn thấy cô ra tay như thế nào, nhưng triệu chứng trước khi c.h.ế.t của bọn đàn em rõ ràng là trúng độc, cho nên chỉ cần không đến gần cô thì cô sẽ hết cách.
Nghĩ ra đối sách, hắn lập tức có thêm không ít tự tin, thu d.a.o găm lại, trực tiếp rút khẩu s.ú.n.g giấu ở thắt lưng ra.
“Đừng tưởng mày biết dùng độc thì bọn tao không g.i.ế.c được mày!”
Gã đàn ông cười lớn hai tiếng như để trút giận, để tự cổ vũ cho bản thân và cho mấy tên đàn em đã c.h.ế.t.
Ánh mắt Bạch Nhất Nguyệt khựng lại, hiển nhiên không ngờ hắn lại có s.ú.n.g. Trừ khi trốn thẳng vào không gian, nếu không độc của cô dù phát tác nhanh đến đâu cũng không nhanh bằng viên đạn.
Nhưng nếu “biến mất trong không khí”, cũng đồng nghĩa với việc bí mật về không gian bị bại lộ.
“Sợ rồi sao? Bây giờ tao sẽ báo thù cho hai anh em đã c.h.ế.t của tao!”
Đoàng!
Một tiếng s.ú.n.g vang lên, ngay cả Bạch Nhất Nguyệt cũng nín thở.
Cơn đau trong dự liệu không hề ập đến, ngược lại gã đàn ông cầm đầu cứng đờ ngón tay một cách khó tin, mi mắt rũ xuống như con rối gỗ, nhìn thấy m.á.u tươi đang phun ra từ n.g.ự.c mình.
“Đại ca!”
“Đại ca!”
Mấy gã đàn ông còn lại bị dọa cho bay mất ba hồn bảy vía, trơ mắt nhìn đại ca của bọn chúng ngã xuống đất.
Dưới ánh trăng, một bóng người cao lớn đứng cách đó không xa.
Bạch Nhất Nguyệt nhìn thấy anh, gần như chỉ trong nháy mắt liền hoàn toàn thả lỏng dây thần kinh đang căng thẳng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
May quá, anh đã kịp thời quay lại.
“Em không sao chứ?”
Chiến Diệp chạy đến trước mặt cô, quan sát tình trạng của cô từ trên xuống dưới.
“Tôi không sao, may nhờ có anh.”
Nếu không thì e rằng người c.h.ế.t có thể sẽ là cô.
“Xin lỗi, tôi đã trúng kế của bọn chúng.”
Vẻ mặt Chiến Diệp đầy áy náy, may mà cô hiện tại không sao, nếu không anh thật sự không biết phải ăn nói với bản thân thế nào.
“Em đợi đấy, tôi giải quyết bọn chúng xong rồi nói.”
Nói xong anh quay người nhìn về phía mấy gã đàn ông còn lại, giọng nói ngông cuồng tột độ: “Cùng lên đi.”
Bất kể bọn chúng rốt cuộc là do ai phái tới, đều đừng hòng sống sót rời khỏi khu rừng này.
Mấy kẻ vốn dĩ hung thần ác sát, sớm đã bị cái c.h.ế.t của ba người vừa rồi dọa vỡ mật.
Bây giờ thấy Chiến Diệp lại quay về, tâm thần càng thêm hoảng loạn, ý nghĩ duy nhất là nhiệm vụ thất bại rồi, mau ch.óng chạy trốn.
Nhưng Chiến Diệp đâu chịu cho bọn chúng cơ hội nào, cứ thế đi thẳng về phía bọn chúng.
“Anh em, đại ca c.h.ế.t rồi, nhiệm vụ không hoàn thành, trở về cũng là c.h.ế.t, chúng ta liều mạng với hắn!”
Một tiếng gầm nhẹ giúp mấy tên còn lại thêm can đảm, tất cả nắm c.h.ặ.t d.a.o găm, lao về phía Chiến Diệp…
Nhà cổ Chiến gia.
Lưu Quỳnh Hoa túc trực bên điện thoại, không ngừng xoa hai tay, đứng ngồi không yên.
Đã nói là ra tay lúc chập tối, nhưng bà ta đợi mãi đến giờ vẫn không có bất kỳ động tĩnh gì.
Tin tốt, tin xấu, tất cả đều không có.
Bà ta đã đặc biệt dặn dò bên kia, bất kể có xử lý được Bạch Nhất Nguyệt hay không, nhưng nhất định không được làm hại đến Chiến Diệp. Thế nhưng hiện tại Chiến Diệp cũng chưa về.
Mí mắt giật liên hồi, một dự cảm chẳng lành bao trùm trong lòng.