Bạch Nhất Nguyệt lần đầu tiên được chứng kiến thân thủ của Chiến Diệp. Kiếp trước ở căn cứ, cô cũng từng thấy qua đủ loại huấn luyện tàn khốc, đủ loại hung đồ liều mạng, nhưng so với Chiến Diệp hiện tại, quả thực không đáng nhắc tới.
Anh ra tay hoàn toàn không có bất kỳ động tác hoa mỹ nào, tất cả đều là sát chiêu, gọn gàng dứt khoát đến mức khiến người ta không kịp trở tay.
Chỉ trong vài nhịp thở, đã có bốn năm gã đàn ông bị đ.á.n.h nằm rạp xuống đất, không còn sức đ.á.n.h trả.
Ánh trăng đổ xuống người anh, dợn lên một tầng hào quang nhàn nhạt, nương theo từng động tác của anh.
Bạch Nhất Nguyệt giờ đây cuối cùng cũng hiểu, tại sao Chiến Diệp lại bị người khác kiêng kỵ đến thế.
“Bạch Nhất Nguyệt, cẩn thận!”
Chiến Diệp đột nhiên hét lớn đầy nôn nóng.
Bạch Nhất Nguyệt lúc này mới ý thức được điều gì, nhưng đã muộn.
Không biết từ lúc nào, một gã đàn ông nhân lúc cô không chú ý đã vòng ra sau lưng, vung cây gậy sắt mang theo tiếng gió rít đập mạnh xuống đầu cô.
Bốp!
Bạch Nhất Nguyệt chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, sau đó liền được một cơ thể ấm áp ôm c.h.ặ.t vào lòng.
“Chiến Diệp!”
Máu tươi men theo trán Chiến Diệp từ từ chảy xuống, nhuộm đỏ đôi mắt cô.
Anh vì cứu cô, vậy mà lại dùng cơ thể của mình để bảo vệ cô?!
Thân thể chợt nhẹ đi, Chiến Diệp tung một cước đá văng gã đàn ông đ.á.n.h lén.
Đầu đau nhói từng cơn, anh biết mình phải lập tức kết thúc chuyện này.
Không chút do dự, anh lại rút khẩu s.ú.n.g lục ra…
“Bà không ngủ, ngồi đây làm gì?”
Chiến Quốc Hùng đã ngủ một giấc tỉnh dậy, thấy bên cạnh trống không nên đặc biệt đi ra xem. Khi ông nhìn thấy Lưu Quỳnh Hoa ngồi trên ghế sô pha với sắc mặt âm trầm, liền nhíu mày.
Lưu Quỳnh Hoa liếc ông một cái, vẻ mặt đầy phiền muộn.
“Chiến Diệp vẫn chưa về, sao tôi ngủ được.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bây giờ đã là nửa đêm về sáng rồi, nhưng vẫn không có tin tức gì.
Chiến Quốc Hùng ngáp một cái, có chút bất đắc dĩ.
“Nó đâu còn là trẻ con nữa, có thể xảy ra chuyện gì chứ? Hai đứa nó là tình nhân, hiếm khi ra ngoài một chuyến, qua đêm ở bên ngoài cũng là chuyện có thể xảy ra mà.”
Ngay cả đại sư cũng nói rồi, Chiến Diệp và Bạch Nhất Nguyệt ở bên nhau, tuyệt đối thuộc loại tình cảm khó kìm nén.
Nếu là bình thường, Lưu Quỳnh Hoa chắc chắn sẽ cười khẩy, nhưng bà ta biết tối nay Chiến Diệp chắc chắn sẽ không “ở bên nhau” với Bạch Nhất Nguyệt.
Nhưng hiện tại bà ta đang ngậm bồ hòn làm ngọt, cái gì cũng không thể nói.
“Ông mau về ngủ đi, tôi đợi thêm chút nữa.”
“Tôi chẳng biết bà đang đợi cái gì, bên từ đường không phải đã nói bọn nó rời đi từ sớm rồi sao, hơn nữa giờ đã muộn thế này, bọn nó muốn về thì đã về từ lâu rồi.”
Chiến Quốc Hùng nhìn bà ta bằng ánh mắt dò xét, ánh mắt sắc bén dường như muốn nhìn thấu nội tâm bà ta.
Lưu Quỳnh Hoa chột dạ ho khan một tiếng: “Ông còn lạ gì tôi nữa, trong lòng có chuyện thì nằm xuống cũng không ngủ được, ông mau về phòng đi.”
“Tùy bà vậy.”
Chiến Quốc Hùng buông một câu, xoay người về phòng.
Lưu Quỳnh Hoa như trút được gánh nặng, theo bản năng ngẩng đầu nhìn chiếc đồng hồ quả lắc cách đó không xa.
Một giờ hai mươi bốn phút.
Không có tin tức chính là tin tức tốt nhất, có thể bên kia đã ra tay thành công rồi.
Bà ta cứ lặp đi lặp lại lời an ủi này trong lòng.
…
“Chiến Diệp, anh ráng chịu đựng, sắp lên xe rồi…”
Giọng Bạch Nhất Nguyệt hơi run rẩy, cố tỏ ra bình tĩnh, dìu Chiến Diệp đang nén đau đớn.
Tuy đã băng bó sơ qua vết thương cho anh, nhưng không qua kiểm tra kỹ lưỡng, ngay cả cô cũng không nhìn ra anh rốt cuộc bị thương nặng đến mức nào.