“Cậu nói là Thần y dặn dò cậu đến đây?”
Hai chữ “dặn dò” được Chiến Diệp cố ý nhấn mạnh.
Trương Chiêu máy móc gật đầu.
Cậu ta cảm thấy bản thân khi đứng trước mặt Chiến Diệp hoàn toàn giống như một tờ giấy trắng, chỉ cần anh liếc mắt một cái là có thể nhìn thấu tâm can cậu ta.
“Vào đi.”
Chiến Diệp xoay người bước vào phòng.
Trương Chiêu vội vàng lau mồ hôi lạnh trên trán, rảo bước theo sau.
“Cậu và Thần y có quan hệ gì?”
Chiến Diệp ngồi xuống ghế sô pha, hai chân vắt chéo.
Tình trạng của anh đã nói rõ với vị Thần y kia là không được phép tiết lộ ra ngoài, nhưng bây giờ cô ta lại sắp xếp một thằng nhóc thế này đến đây, cô ta nghĩ anh sẽ không nổi giận sao?
“Tôi là trợ lý của cô ấy. Thần y bảo tôi chuyển lời với ngài rằng, chuyện phẫu thuật cho ngài, ngoài hai chúng tôi ra, tuyệt đối sẽ không có người thứ ba biết được. Về điểm này tôi cũng có thể đảm bảo với ngài!”
Cho đến tận bây giờ, Trương Chiêu vẫn cảm thấy khó tin, Bạch Nhất Nguyệt vậy mà lại chính là vị nữ Thần y đang được đồn đại ầm ĩ khắp Thánh Đô, người đã làm khuấy đảo cả giới y học.
Và cô ấy sắp thực hiện một ca phẫu thuật cho Chiến Diệp, còn cậu ta sẽ là trợ thủ duy nhất và cũng là người duy nhất biết chuyện trong ca phẫu thuật này.
Cậu ta đã mất ngủ hai đêm liền, hoàn toàn không thể nào hoàn hồn sau cú sốc này.
“Cậu? Trợ lý?”
Chiến Diệp đột nhiên cảm thấy ca phẫu thuật này dường như không còn cần thiết nữa.
Nếu anh tìm hiểu không lầm thì cậu nhóc trước mặt này, tuy xuất thân từ thế gia y học, nhưng hiện tại cũng chỉ mới là sinh viên năm nhất khoa Y của Đại học Thánh Đô mà thôi.
Hoàn toàn là một tay mơ, không có bất kỳ kinh nghiệm lâm sàng nào.
Ca phẫu thuật của anh, ngay cả các chuyên gia trong và ngoài nước đều không nắm chắc phần thắng, vậy mà bây giờ thằng nhóc này lại nói với anh rằng cậu ta là trợ lý của vị Thần y kia.
“Chiến, Chiến Thiếu, ngài ngàn vạn lần đừng vì tôi mà có thành kiến với Thần y. Y thuật của Thần y đã đạt đến cảnh giới xuất thần nhập hóa rồi, tôi cũng chỉ chịu trách nhiệm đưa dụng cụ phẫu thuật cho cô ấy mà thôi.”
Chỉ cần nhìn biểu cảm hiện tại của Chiến Diệp, Trương Chiêu đã đoán được suy nghĩ của anh, vội vàng giải thích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nếu cậu ta làm hỏng chuyện phẫu thuật, Bạch Nhất Nguyệt nhất định sẽ g.i.ế.c cậu ta mất.
“Tại sao cô ta không tự mình đến?”
Biểu cảm của Chiến Diệp rất nghiêm túc, không giận mà uy.
“Cô ấy cũng muốn đến, nhưng đột nhiên nhận một ca phẫu thuật rất quan trọng, thực sự không thể dứt ra được, nhưng lại không thể thất hẹn, cho nên bất đắc dĩ mới sắp xếp tôi đến đây.”
Trương Chiêu không cần suy nghĩ, trực tiếp giải thích.
Cậu ta cũng thầm thở phào nhẹ nhõm, may mà trước khi đến Bạch Nhất Nguyệt đã dặn cậu ta cách đối phó với câu hỏi này của Chiến Diệp.
Chiến Diệp nghe lời giải thích này, cơ hàm đang căng cứng quả nhiên thả lỏng đôi chút.
“Chiến Thiếu, Thần y bảo tôi nói với ngài, cô ấy có năm mươi mốt phần trăm nắm chắc sẽ hoàn thành ca phẫu thuật cho ngài.”
“Năm mươi mốt phần trăm?”
Trương Chiêu căng thẳng nuốt nước bọt, cậu ta cũng không hiểu tại sao Bạch Nhất Nguyệt lại đưa ra con số này, cứ nói thẳng là chắc chắn hoàn thành không phải tốt hơn sao?
Tuy nhiên những gì cô dặn dò, cậu ta đều đã nói xong, tiếp theo cũng không biết nên nói gì nữa, chỉ đành đứng cứng đờ tại chỗ, chờ phản ứng của Chiến Diệp.
Một phút...
Năm phút...
Ngay khi Trương Chiêu cảm thấy mình có thể phải đứng đến thiên thu vạn cổ, Chiến Diệp cuối cùng cũng có động tĩnh.
Anh đứng dậy, đi lướt qua người cậu ta.
Tiêu rồi, chuyện quả nhiên bị cậu ta làm hỏng rồi.
Trương Chiêu thầm than khóc trong lòng, trở về biết ăn nói sao với Bạch Nhất Nguyệt đây?!
“Trên bàn là bệnh án của tôi, cậu mang về đưa cho cô ấy, nhớ kỹ những lời các người đã nói.”
Giọng nói của Chiến Diệp đột nhiên vang lên từ cửa phòng.
Trương Chiêu vẻ mặt ngỡ ngàng, còn chưa kịp phản ứng thì bóng dáng Chiến Diệp đã biến mất sau cánh cửa...