Trọng Sinh Hào Môn Tiểu Kiều Tức

Chương 316: Những Câu Hỏi Của Trương Chiêu Và Sự Nghi Ngờ Của Mẹ



 

“Bạch Nhất Nguyệt, đây là bệnh án của Chiến Thiếu.”

 

Khoảnh khắc giao bệnh án vào tay Bạch Nhất Nguyệt, Trương Chiêu cảm thấy như trút được gánh nặng ngàn cân.

 

Trước đó, cậu ta chưa bao giờ nghĩ rằng Chiến Diệp, người mà cả Thánh Đô đều khiếp sợ, lại mắc bệnh tình nghiêm trọng đến thế.

 

“Anh ta có nghi ngờ cậu không?”

 

Bạch Nhất Nguyệt không quan tâm đến bệnh án, tình trạng của Chiến Diệp cô đã sớm nắm rõ trong lòng bàn tay. Điều cô lo lắng là một người tinh tường như anh, liệu có phát hiện ra vị nữ Thần y đó chính là cô trước khi phẫu thuật hay không.

 

“Chắc, chắc là không đâu, tôi đều nói theo lời cậu dặn cả mà.”

 

Trong lòng Trương Chiêu cũng không chắc chắn lắm, dù sao người đó cũng là Chiến Diệp.

 

“Được, mấy ngày nay những gì tôi nói, cậu phải tăng cường luyện tập, chờ thông báo của tôi bất cứ lúc nào.”

 

Tiếp theo chỉ cần chốt ngày phẫu thuật với Chiến Diệp là được.

 

“Ừ, tôi biết rồi.” Trương Chiêu rất nghiêm túc nhận lời, nhìn Bạch Nhất Nguyệt, đột nhiên lại nghĩ đến điều gì đó, ánh mắt khẽ d.a.o động.

 

“Bạch Nhất Nguyệt, tôi có thể hỏi cậu một câu không?”

 

“Hỏi đi.”

 

Bạch Nhất Nguyệt biết rõ, sau khi biết thân phận của cô, cậu ta nhất định sẽ có rất nhiều câu hỏi, nhịn được đến bây giờ mới hỏi đã là không dễ dàng gì rồi.

 

“Cậu đã lợi hại như vậy rồi, tại sao còn phải đến làm sinh viên chứ?”

 

Làm giảng viên còn dư sức ấy chứ.

 

“Còn nữa, tuổi của cậu còn nhỏ hơn tôi một tuổi, rốt cuộc y thuật của cậu là học từ ai? Còn nữa còn nữa, những ca phẫu thuật trước đây của cậu là làm ở đâu? Cậu có phòng phẫu thuật riêng không?”

 

Những câu hỏi này thực sự khiến Trương Chiêu tò mò c.h.ế.t đi được...

 

Bạch Nhất Nguyệt bắt đầu thấy đau đầu.

 

“Câu hỏi thứ nhất, tôi đi học là do gia đình sắp xếp. Câu hỏi thứ hai, y thuật của tôi là được rèn luyện từ nhỏ, tôi có một vị sư phụ rất bí ẩn. Còn ông ấy là ai, không tiện tiết lộ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Câu hỏi thứ ba, những ca phẫu thuật trước đây tôi đều nhờ bạn bè, chạy chọt quan hệ mới kiếm được phòng phẫu thuật. Cho nên tiếp theo, phòng phẫu thuật cho Chiến Diệp giao cho cậu phụ trách.”

 

Trương Chiêu: “Tôi á?”

 

“Đúng vậy, với thân phận của ba cậu, cậu nhờ ông ấy sắp xếp một phòng phẫu thuật thì có vấn đề gì không?”

 

Nếu chỉ có một mình cô phẫu thuật cho Chiến Diệp, thì trực tiếp làm trong không gian là được, nhưng bây giờ còn có thêm thằng nhóc này.

 

Dù cô đã coi cậu ta là bạn bè có thể kết giao, nhưng bí mật về không gian tuyệt đối không thể tiết lộ trước mặt người khác, nếu không cô sẽ bị coi là quái vật mất!

 

“Cái này... chắc không có vấn đề gì. Chỉ là cần một cái cớ hợp lý...”

 

Trương Chiêu ấp úng, không đủ tự tin, nhưng cậu ta lại không giỏi nói dối, cô còn nói rõ là không được tiết lộ thân phận của cô ra ngoài.

 

“Giao cho cậu đấy.”

 

Bạch Nhất Nguyệt trực tiếp làm “bà chủ chỉ tay năm ngón”.

 

Trương Chiêu biết mình không đồng ý cũng phải đồng ý, chuyện này nhất định phải làm cho thật thỏa đáng...

 

Bạch Nhất Nguyệt trở về nhà cũ Chiến gia, trong nhà yên tĩnh lạ thường.

 

Lý Diễm Mai đứng ở cửa phòng, vươn cổ nhìn thấy cô về, không nói hai lời liền đi tới đón.

 

“Nhất Nguyệt, con qua đây một chút, mẹ có chuyện muốn hỏi con.”

 

Bạch Nhất Nguyệt dường như hoàn toàn không nghe thấy lời bà ta, trực tiếp đi lướt qua cửa phòng.

 

“Bạch Nhất Nguyệt, mẹ đang nói chuyện với con đấy, liên quan đến chuyện của ba con!”

 

Lý Diễm Mai không nhịn được cao giọng, quả nhiên vừa nhắc đến Bạch Thành Chí, Bạch Nhất Nguyệt liền dừng lại.

 

“Bà vào đây nói.”

 

Lý Diễm Mai bị phớt lờ nên trong lòng không vui, vẻ mặt cũng trở nên khó coi.

 

Lần này Bạch Nhất Nguyệt không hề suy nghĩ, xoay người đi về phía phòng của bà ta...