“Lập hậu ba năm, ta đã tự tay thực hiện được ba đại sự.
Đại sự thứ nhất, thanh lọc tinh giản những kẻ ăn không ngồi rồi nơi hậu cung, hằng năm tiết kiệm được cho quốc khố tám mươi vạn lượng bạc.
Đại sự thứ hai, chỉnh đốn lại Nội vụ phủ, tra ra số ngân lượng tham ô lên tới ba trăm vạn lượng, toàn bộ tịch thu sung vào quốc khố.
Đại sự thứ ba, lập ra nữ học, cho phép nữ t.ử được ghi danh đọc sách, ngoài cuốn 《Nữ tắc》 ra thì còn được học cả toán học, y thuật, cùng nông tang.
Ba đại sự này không có việc nào là dễ dàng thực hiện, tấu chương đàn hạch ta chất cao như núi trên án thư của Ngự thư phòng, có kẻ mắng nhiếc ta là mầm họa phương hại đất nước, là yêu hậu hại dân.
Chàng đem những tờ tấu chương ấy cho ta xem, cười hỏi ta có sợ hãi chăng.
Ta lắc đầu đáp:
“Không sợ, bọn họ càng mắng ch/ửi thậm tệ, càng chứng minh những việc thiếp làm là hoàn toàn đúng đắn."
Chàng cười lớn một tiếng, dang tay ôm trọn ta vào lòng.”
Thế nhưng trong ba năm này cũng có một chuyện khiến ta đau đớn, xót xa nhất, ấy là ngoại tổ phụ đã tạ thế rồi.
Ông đi vô cùng thanh thản, an nhiên ngay trong giấc nồng, trước khi lâm chung có để lại một lời nhắn nhủ:
“Hãy nói với Thanh Từ, việc khiến ngoại tổ phụ tự hào nhất đời này không phải là làm nguyên lão ba triều, mà là có được một đứa ngoại tôn nữ như nó."
Ta đứng trước linh cữu của ông, nước mắt cứ thế tuôn rơi không cách nào kìm nén được.
Ngoại tổ phụ chính là người luôn đứng phía sau làm chỗ dựa vững chắc cho ta, vậy mà giờ đây ông đã đi xa rồi.
Ta nghiêm cẩn chịu tang suốt bốn mươi chín ngày trời.
Chàng ngày ngày đều phái người đến hỏi han tình hình, cuối cùng tự tay gửi tới một phong thư, trên mặt giấy chỉ vỏn vẹn bốn chữ:
“Ta nhớ nàng rồi."
Ta nhìn bốn chữ ấy, vừa khóc lại vừa cười.
Sau khi mãn tang trở về hoàng cung, chàng đích thân ra tận cửa cung nghênh đón ta, vừa gặp đã ôm chầm lấy ta vào lòng:
“Thanh Từ, nàng rốt cuộc cũng trở về rồi."
Ta tựa vào vai chàng, khoảng trống trong tim như được lấp đầy.
Mùa thu năm ấy, nơi biên quan xảy ra chuyện lớn.
Quân Đạt Đát tập kết mười vạn thiết kỵ, liên tiếp phá tan ba thành trì của ta.
Trong triều hỗn loạn thành một đoàn, những tiếng đòi dời đô, cầu hòa vang lên không ngớt.
Chàng sau khi bãi triều liền đến thẳng cung của ta, bình thản nói với ta rằng:
“Thanh Từ, ta muốn thân chinh ra trận.
Chỉ khi ta đích thân tới đó, các tướng sĩ mới liều mạng phấn đấu, giang sơn của Đại Chu mới không bị kẻ thù khinh nhờn, bắ/t n/ạt."
Ta nhìn chàng, biết rõ những lời chàng nói là hoàn toàn đúng đắn, song trong lòng ta lại càng lo lắng cho sự an nguy của chàng hơn.
Ta nắm c.h.ặ.t lấy tay chàng, nói:
“Được, chàng cứ đi đi.
Thế nhưng, chàng phải hứa với thiếp một điều —— hãy mang thiếp theo cùng.
Thiếp đi theo không phải để đ.á.n.h trận, mà là để tự tay nấu cơm, giặt y phục, sắc thu/ốc cho chàng.
Chàng thân chinh, thiếp tùy tùng.
Chàng nếu chiến thắng trở về, thiếp sẽ cùng chàng ca khúc khải hoàn.
Chàng nếu..."
Chàng nhìn ta, ánh mắt chứa đựng sự xót xa, sự bất lực, song cũng đầy vẻ tự hào, kiêu hãnh.
Cuối cùng, chàng gật đầu đồng ý.
Ta vận một bộ thường phục giản dị, luôn túc trực ở bên cạnh chàng.
Suốt dọc đường đi chàng bận rộn ngập đầu trong các loại quân báo, ta chỉ an tĩnh ở bên cạnh hầu hạ cơm nước cho chàng.
Khi các vị tướng lĩnh nhận ra ta là Hoàng hậu nương nương, kẻ nào kẻ nấy thảy đều kinh hãi quỳ rạp xuống đất, ta mỉm cười nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Ý của Bệ hạ là, trên suốt chặng đường này không có Hoàng hậu, chỉ có quân y mà thôi."
Từ đó về sau, bọn họ thảy đều cung kính gọi ta một tiếng “Thẩm nương t.ử".
Trận chiến này ròng rã suốt ba tháng trời, trong hai tháng đầu quân ta liên tiếp phải lui quân phòng thủ, sĩ khí trong quân vô cùng sa sút, trầm mặc.
Đêm hôm ấy chàng ngồi thẫn thờ trước tấm bản đồ quân sự, khẽ hỏi ta liệu chàng có thể giành chiến thắng chăng.
Ta ngồi xuống bên cạnh chàng, nhìn vào góc nghiêng gương mặt chàng rồi quả quyết:
“Có thể chứ.
Bởi vì chàng là Lý Thừa Cảnh, chàng là người từng bò ra từ trong đống xác ch/ết, đến cả cửa ải của hoàng huynh lẫn mẫu phi chàng còn có thể vượt qua được, thì trên đời này còn có chuyện gì có thể làm khó được chàng nữa chứ?"
Chàng mỉm cười, kéo ta vào lòng ôm c.h.ặ.t.
Đến tháng thứ ba, quân ta bắt đầu tổng phản công.
Chàng đích thân dẫn binh xông pha trận mạc ở ngay hàng tiền tuyến, dốc toàn lực đ.á.n.h tan tác mười vạn thiết kỵ của quân Đạt Đát, sinh cầm khả hãn của địch, một mồi lửa thiêu rụi vương đình của bọn chúng.
Ngày khải hoàn trở về, ta đứng trên tường thành cao v/út nhìn chàng phong trần mệt mỏi thúc ngựa trở về.
Chàng rảo bước lên tường thành, đi thẳng đến trước mặt ta rồi nói:
“Thanh Từ, ta đã trở về rồi đây."
Ta rơi lệ mỉm cười:
“Trở về là tốt rồi."
Chàng ôm ghì lấy ta vô cùng c.h.ặ.t chẽ, xung quanh có biết bao binh sĩ cùng trăm họ đang dõi mắt nhìn theo, song hai chúng ta chẳng ai thèm bận tâm đến những điều đó cả.
Sau khi trở về kinh thành chàng lâm một trận bạo bệnh, là vì lao lực quá độ mà thành.
Suốt một tháng trời ròng rã ấy ta ngày ngày túc trực bên giường bệnh, tự tay đút thu/ốc, lau mình cho chàng.
Khi chàng sốt cao đến mức mê sảng, bàn tay vẫn luôn siết c.h.ặ.t lấy tay ta không buông, khẽ lẩm bẩm:
“Thanh Từ, đừng đi.
Ta mơ thấy nàng bỏ ta mà đi rồi."
Ta luôn nắm c.h.ặ.t lấy tay chàng, vỗ về:
“Thiếp không đi đâu cả, thiếp luôn ở đây bên chàng."
Việc đầu tiên chàng làm sau khi khỏi bệnh là hạ chỉ sắc phong ta làm “Phụ Thánh Hoàng hậu", ban thêm quyền “Giám quốc" tối cao.
Những tờ tấu chương đàn hạch của đám đại thần trong triều ngay lập tức bị chàng sai người đem đốt sạch sành sanh:
“Thanh Từ, từ nay về sau nàng hãy cùng ta lên triều nghe chính sự.
Giang sơn này là hai ta cùng nhau dốc sức đ.á.n.h hạ được, dựa vào cái gì mà nàng không thể cùng ta ngồi trên vị trí ấy chứ?"
Mùa thu năm thứ ba sau khi lập hậu, Trường Giang xảy ra nạn lụt lớn, dòng nước lũ phá tan đê điều, nhấn chìm hàng vạn mẫu ruộng phì nhiêu.
Việc cứu trợ thiên tai nơi nơi đều cần đến ngân lượng, song quốc khố lúc này chẳng còn lại là bao.
Chàng hỏi ta nên giải quyết thế nào, ta liền đáp:
“Hãy bắt đám thương nhân muối ở Giang Nam phải xuất tiền.
Bệ hạ còn nhớ cuốn sổ sách năm xưa hai ta nắm giữ trong tay chăng?
Năm đó chúng ta mới chỉ sử dụng một phần nhỏ, phần còn lại thảy đều đang được cất giấu kỹ càng dưới gầm giường của thiếp kia kìa."
Chàng bật cười lớn:
“Thanh Từ, nàng quả thực là bảo bối của ta mà."
Nửa tháng sau, đám thương nhân muối ở Giang Nam đã gom góp đủ một trăm vạn lượng bạc để sung vào khoản cứu trợ thiên tai, là bởi vì bọn họ đã được tận mắt nhìn thấy cuốn sổ sách năm xưa kia, bằng như không chịu bỏ tiền ra thì cuốn sổ ấy lập tức sẽ được đưa ra ánh sáng.
Chàng cầm xấp ngân phiếu trong tay, mỉm cười nắm lấy bàn tay ta:
“Thanh Từ, nếu như cuộc đời này không có nàng, cái ngôi vị hoàng đế này ta đại khái cũng có thể làm được, song tuyệt đối không thể nào tốt đẹp được như ngày hôm nay."
Ta nhìn chàng, cõi lòng mềm mại vô cùng, hai người nhìn nhau nở nụ cười tâm đầu ý hợp.