Trọng Sinh: Không Làm Con Dâu Ngoan Của Cố Gia

Chương 14



 

Sau nạn lụt kia lại thấm thoắt trôi qua hai năm trời, cuộc sống của bách tính muôn dân đã khấm khá, dễ thở hơn trước rất nhiều.

 

Mỗi ngày sau khi bãi triều chàng đều đến cung của ta, dắt tay ta đi dạo bộ.

 

Mùa thu năm ấy, chàng đề xuất muốn cùng ta đi Giang Nam một chuyến, đưa ta đi thưởng ngoạn phong cảnh hữu tình nơi đó.

 

Hai chúng ta ngồi trên một con thuyền mộc mạc không chút nổi bật, xuôi theo dòng Vận Hà đi về phương nam.

 

Suốt dọc đường đi chàng luôn dắt tay ta đứng ở mũi thuyền, ngắm nhìn những thôn xóm ruộng đồng trù phú ven bờ.

 

Chàng nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay ta, khẽ dịu dàng thốt lên:

 

“Thanh Từ, đa tạ nàng đã luôn ở bên cạnh bầu bạn cùng ta.

 

Những năm qua, nếu không có nàng ở bên che chở, sẻ chia, ta có lẽ đã sớm bị những công việc triều chính kia làm cho lao lực mà gục ngã rồi."

 

Ta tựa đầu vào vai chàng, khẽ thưa:

 

“Chúng ta là phu thê cơ mà.

 

Chàng mệt mỏi, thiếp ở bên bầu bạn.

 

Chàng đau khổ, thiếp cùng chàng gánh vác.

 

Chàng vui vẻ, thiếp cũng mỉm cười theo.

 

Đó chẳng phải là điều hiển nhiên sao?"

 

Chàng dang tay ôm trọn ta vào lòng, vành mắt khẽ đỏ lên:

 

“Thanh Từ, kiếp trước ta hẳn là đã tích được đại đức lớn lắm, kiếp này mới có thể có phúc phần gặp gỡ được nàng."

 

Chúng ta ở lại Giang Nam ròng rã suốt một tháng trời, cùng nhau đi ngắm Tây Hồ, đến vãn cảnh Bạch Mã Tự, và còn về lại cả Dương Châu xưa cũ nữa.

 

Đứng giữa con phố đông đúc náo nhiệt, cõi lòng ta đã hoàn toàn buông bỏ hết thảy, những chuyện cũ của kiếp trước cứ để nó ngủ yên ở quá khứ đi, kiếp này ta chỉ muốn vững bước hướng về phía trước mà thôi.

 

Sau khi trở về kinh thành, chàng đem thêm nhiều chính sự giao phó vào tay ta xử lý.

 

Ta thay chàng phê duyệt tấu chương, giải quyết các sự vụ trong triều, đám đại thần dần dà cũng đều phải cúi đầu công nhận năng lực xuất chúng của vị hoàng hậu là ta đây.

 

Mùa thu năm ấy, biên quan lại cấp báo gửi về, quân Đạt Đát lại bắt đầu rục rịch không yên.

 

Chàng ngẩng đầu nhìn ta:

 

“Thanh Từ, ta muốn đi một chuyến nữa.

 

Lần này nàng không cần phải đi theo chịu khổ cùng ta, nàng hãy ở lại kinh thành, thay ta trông chừng đám cáo già xảo quyệt nơi triều đường kia."

 

Ta nhìn chàng, khẽ gật đầu nói:

 

“Được, chàng cứ đi đi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Thế nhưng, chàng nhất định phải bình an trở về bên thiếp."

 

Chàng mỉm cười gật đầu hứa hẹn.

 

Ngày chàng lên đường xuất chinh ta đứng trên lầu thành cao v/út tiễn đưa bóng hình chàng khuất xa, ba tháng sau, đại quân đại thắng khải hoàn trở về.

 

Ta đứng ở cửa thành nghênh đón chàng, chàng lập tức nhảy xuống chiến mã, rảo bước thật nhanh đến trước mặt ta rồi nói:

 

“Thanh Từ, ta đã trở về rồi đây."

 

Ta mỉm cười mà nước mắt cứ thế tuôn rơi:

 

“Trở về là tốt rồi."

 

Chàng ôm c.h.ặ.t lấy ta vào lòng.

 

Đêm hôm ấy, hai chúng ta cùng đứng trên lầu thành ngắm nhìn ánh đèn dầu thắp sáng muôn nhà, chàng nắm lấy tay ta, khẽ hỏi ta có từng hối hận vì đã gả cho chàng chăng, đi theo chàng chưa từng được hưởng mấy ngày tháng an nhàn, tự tại.

 

Ta khẽ lắc đầu:

 

“Chưa từng.

 

Bệ hạ, chàng có biết điều khiến thiếp hối hận nhất cuộc đời này là gì không?

 

Chính là không thể gặp gỡ chàng sớm hơn một chút."

 

Nụ cười trên môi chàng lúc ấy còn rực rỡ, sáng lòa hơn cả vạn ánh đèn hoa đăng phía dưới:

 

“Thanh Từ, ta cũng vậy."

 

Cơn gió đêm thổi tung tà áo của hai chúng ta, nhìn ngắm vạn dặm giang sơn gấm vóc trải dài trước mắt, ta thốt nhiên lại nhớ về bản thân mình ở kiếp trước cô độc bị giam hãm nơi hậu viện Cố gia ngồi thẫn thờ đếm thời gian trôi.

 

Khi ấy ta cứ ngỡ rằng bản thân có thể sống sót trốn chạy khỏi Cố gia đã là điều may mắn lớn nhất cuộc đời rồi, chưa từng dám nghĩ tới kiếp này còn có thể gặp gỡ được chàng, cùng chàng đứng trên đỉnh cao lầu thành này, sống một cuộc đời rực rỡ, huy hoàng đến thế.

 

“Thừa Cảnh, chàng nói xem kiếp sau hai chúng ta liệu có còn gặp lại nhau nữa chăng?"

 

Chàng mỉm cười, quả quyết:

 

“Có chứ, bất luận nàng ở nơi đâu, ta cũng sẽ đi tìm bằng được nàng.

 

Kiếp này có nàng ở bên, thật tốt biết bao."

 

Ta tựa vào l.ồ.ng ng/ực ấm áp của chàng, khẽ nhắm mắt lại, kiếp này được như vậy quả thực quá đỗi tốt đẹp rồi.

 

Ngoại tổ phụ từng hỏi ta liệu có hối hận chăng, ta đáp chưa từng hối hận.

 

Giờ đây nếu có ai hỏi lại, ta vẫn sẽ dùng câu nói ấy để đáp lời —— chưa từng hối hận.

 

Cuộc đời của người nữ t.ử vốn dĩ không phải chỉ có duy nhất một con đường là gả chồng sinh con, thế nhưng nếu gả đúng người, thì con đường ấy cũng có thể bước ra được vạn trượng hào quang rực rỡ.

 

Ta, Thẩm Thanh Từ, kiếp này đã tự tay viết nên một giai thoại truyền kỳ của chính bản thân mình.