May mà, ta chưa bao giờ muốn c.h.ế.t ngay lập tức, như vậy thì quá hời cho hắn.
Ngày hôm sau, quả nhiên Thẩm phủ phát tang, Ô Mai nói với ta, đại nhân Thẩm phủ quỳ mãi không dậy trước linh cữu trống không, không ăn không uống.
Ta cầm một cây trâm trên tay, nghiêng đầu nhìn nàng, nghĩ không biết tại sao Triệu Diễn lại để nàng nói những lời này, rốt cuộc có ý gì.
“Hầu gia đâu?” Ta nhẹ giọng hỏi.
Từ hôm qua đến giờ, ta chưa từng gặp hắn, chẳng lẽ mới hai ngày mà hắn đã chán rồi sao?
“Hầu gia sáng sớm đã đến doanh trại, nói rằng mấy ngày nay có việc bận, không về phủ nhiều, bảo tiểu thư cứ yên tâm ở lại.”
Những ngày sau đó, Triệu Diễn quả nhiên không về phủ.
Ta ngày nào cũng thấp thỏm lo âu chờ đợi.
Từ sáng đến tối, hắn đều không xuất hiện.
Để không lãng phí thời gian, ta bắt đầu dò hỏi sở thích thường ngày của hắn trong phủ.
Nhưng hỏi đi hỏi lại thì không một ai biết hắn thích ăn gì, thích mặc gì, thích uống gì.
Bạch Vũ, nha hoàn có võ công của hắn nói với ta, bên cạnh tướng quân rất nguy hiểm.
Hắn vốn tính trầm mặc, không muốn người khác dò xét sở thích, nắm bắt điểm yếu của hắn.
Mấy ngày nay, tuy không thấy bóng dáng Triệu Diễn, trong phủ cũng không có người quản lý.
Nhưng Hầu phủ vẫn trật tự.
Thậm chí hoa quả mỗi ngày đều khác nhau, chưa từng trùng lặp.
Dù ta không ra khỏi cửa, quần áo trang sức cũng được đưa đủ kiểu vào phòng.
Ta không còn ngồi chờ sung rụng.
Sáng sớm hôm đó đã đích thân canh ở bếp, nấu một bát canh sườn củ sen, làm một đĩa bánh hoa quế.
Đang định xách hộp thức ăn đến doanh trại thì Triệu Diễn về.
Hắn vào phòng khi ta đang cúi đầu sắp xếp hộp thức ăn.
Ta nghe thấy tiếng động thì ngẩng đầu nhìn lên.
Người nam nhân trước mắt mặc một bộ đồ cưỡi ngựa màu đen bó sát.
Tóc đen buộc gọn bằng một dải lụa đen, thắt lưng màu đỏ thẫm bó chặt thân hình vai rộng eo thon của hắn.
Ta siết chặt nắp hộp thức ăn, đối diện với ánh mắt lạnh lùng của hắn, nở một nụ cười: “Hầu gia, ta, ta làm đồ ăn cho chàng, chàng có muốn nếm thử không?”
Hắn cúi đầu nhìn hộp thức ăn, không nói gì.
Quay người lấy một chiếc nón che mặt màu trắng trong tủ.
Không nói một lời nâng mặt ta lên, đội nón lên đầu ta, cẩn thận buộc chặt dưới cằm.
“Ta…”
Ta vừa mở miệng, hắn đã ngồi xổm xuống, ôm ngang eo ta.
Con ngựa Xích Thố cao lớn chạy qua mấy con phố.
Người nam nhân phía sau ôm ta vào lòng, ngựa chạy rất nhanh.
Ta cảm thấy mình sắp bị hất văng ra ngoài nhưng bàn tay to lớn đó vẫn không nhúc nhích giữ chặt eo ta.