Trọng Sinh Quyến Rũ Hầu Gia

Chương 9



Ta ngồi trên giường, từ từ cúi xuống ôm lấy đầu gối, khóc nức nở.

Nước mắt càng lúc càng nhiều, thấm ướt cả tấm chăn gấm, lau thế nào cũng không hết.

Cho đến lúc này, ta mới dám bình tĩnh lại, nghĩ đến những ngày tháng sai lầm, hận những chuyện đã qua, nghĩ đến những ngày tháng sau này sẽ phải lo sợ.

Tại sao lại là ta, ta đã làm gì sai mà phải chịu đựng những điều này?

Thế đạo này đáng ghét như vậy, mọi người chỉ quan tâm đến việc ta có chung thủy với chồng hay không, có trong sạch từ đầu đến cuối hay không nhưng không ai quan tâm đến việc ta cũng là một con người sống, chứ không phải là vật để trao đổi quyền lực, dục vọng.

Trong phòng truyền đến một tiếng động nhẹ, ta căng thẳng nói: “Ai đó?!”

Một nha hoàn từ trong bóng tối đi ra, vẻ mặt có chút hoảng hốt nói: “Là, là nô tỳ, không có người khác!”

Ta thu lại tâm trí, có chút kỳ lạ hỏi nàng: “Ta không hỏi ngươi còn có ai khác.”

Nàng khấu đầu: “Vâng, vâng, là nô tỳ có chút căng thẳng, hôm nay là ngày đầu tiên nô tỳ hầu hạ phu nhân nên có chút căng thẳng…”

“Đừng gọi ta là phu nhân.” Ta xuống giường, ngồi trước gương, nghĩ ngợi một lát rồi bổ sung thêm: “Hầu gia chưa từng cưới vợ, sau này cũng sẽ có chính thất phu nhân, không được gọi bừa.”

Bản thân ta đương nhiên cũng không muốn làm thiếp của hắn, rồi sẽ có một ngày hắn chán ta, đến lúc đó dù ta trốn đi đâu, hắn cũng không để tâm.

Nàng có chút khó xử: “Nhưng mà, đây là…”

“Được rồi.” Ta cắt ngang lời nàng: “Ngươi tên gì?”

Sau một hồi hỏi han, ta cũng hiểu sơ qua tình hình của Hầu phủ này.

Ngoài Triệu Diễn là chủ tử, trong phủ chỉ có một số gã sai vặt và nha hoàn hầu hạ, may mà người ít, cũng không có trưởng bối nào, ta không cần phải ứng phó thêm người khác.

Nha hoàn hầu hạ ta tên là Ô Mai, trông nàng giống một nha hoàn bình thường, còn nha hoàn sáng nay rút tay ta ra thì rõ ràng là có võ công.

Cũng dễ hiểu thôi, Triệu Diễn vốn có xuất thân là võ tướng, những năm này thường xuyên vào sinh ra tử trên chiến trường, thậm chí phủ đệ của hắn cũng từng có mật thám trà trộn vào.

Ta đang suy nghĩ để Triệu Diễn đi g.i.ế.c , không hiểu sao ta cứ cảm thấy chỉ cần ta mở miệng, Triệu Diễn sẽ xách đao đi chém.

Nhưng rõ ràng ta không quan trọng với hắn đến vậy, ta chỉ là món đồ chơi hắn nhìn trúng lúc rảnh rỗi, là món đồ hắn đổi bằng đồ vật, còn  thì thăng quan, cũng là người trong phe cánh của hắn, là cánh tay đắc lực của hắn, ta lấy đâu ra sự tự tin này.

 


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com