Trọng Sinh Quyến Rũ Hầu Gia

Chương 14



Ngược lại, thỉnh thoảng ta nhắc đến một hai câu về sách họa cổ cầm mà ta thích, hắn sẽ vui hơn, thậm chí một số bức họa và bản nhạc còn sót lại của danh gia, hắn đều biết, đôi khi còn tiếp lời ta, rồi mím môi nhìn ta, đợi ta gật đầu, trong mắt hắn có một khoảnh khắc lóe sáng.

Chẳng lẽ thực ra hắn cũng có một trái tim của một tài tử văn chương nhưng lại phải đi theo con đường võ tướng?

Hôm nay, ta đang ở trong phòng thêu túi thơm cho Triệu Diễn, ta nghe Bạch Vũ nói sinh thần của hắn sắp đến, ta cũng không biết tặng gì, thôi thì thêu một cái túi thơm tặng hắn vậy.

Hắn đến, ta đang nghiên cứu mẫu mã, nghe tiếng bước chân, vội vàng giấu đồ đi.

“Nàng… Thẩm Trường Dao trước đây có công trong việc thúc đẩy cải cách ruộng đất, Thái phó có ý định gả con gái cho hắn, ước chừng ngày mai sẽ xin thánh thượng ban hôn.”

Giờ đây ta đã có thể tự nhiên gần gũi hắn rồi, nắm tay hắn, kéo hắn ngồi xuống, hỏi: “Hầu gia, ngài nói những điều này với ta để làm gì?”

Triệu Diễn nhìn ta: “Nếu nàng thấy khó chịu, ngày mai ta có thể hủy mối hôn sự này.”

Ta có chút khó hiểu nhìn hắn, suy nghĩ ý đồ của hắn trong lời nói này, là muốn thăm dò xem ta còn để ý đến Thẩm Trường Dao không?

“Ta không có gì khó chịu cả, Hầu gia quên rồi sao, từ ngày đó trở đi, ta đã không còn liên quan gì đến người này nữa, hắn muốn cưới ai thì liên quan gì đến ta?”

Ta cười nói.

Không chỉ không liên quan, ta còn phải đảm bảo hôn sự này thành công, Lý Vân Kiều nhất định phải gả cho Thẩm Trường Dao, nếu nàng không gả, ta làm sao có thể xem kịch hay được chứ?

Mẹ của Thẩm Trường Dao không phải là người tốt, bà ta không biết nhiều chữ, đầy bụng tâm tư thôn dã, ngày thường lại khó tính và không dung thứ được cho người khác, trước đây ta thường nhẫn nhịn bà ta vì muốn bớt sinh sự và vì Thẩm Trường Dao.

Nhưng Lý Vân Kiều là thiên kim của Thái phó, thân phận này ngay cả khi ghép thành đôi với Thái tử cũng đủ, nàng chắc chắn sẽ không để cho Thẩm mẫu được sống thoải mái.

Còn về lý do tại sao Lý Vân Kiều lại nguyện ý gả thấp, chỉ vì nàng đã sớm để mắt đến Thẩm Trường Dao.

Đó là vào năm thứ hai sau khi ta và Thẩm Trường Dao thành hôn, Lý Vân Kiều đã nhất kiến chung tình với hắn, thậm chí còn ép hắn phải hòa ly rồi cưới nàng, còn Thẩm Trường Dao lúc đó có lẽ là vẫn còn ngây thơ, chưa biết đến mùi vị của quyền lực.

Hắn lạnh lùng nhìn Lý Vân Kiều, mười ngón tay đan chặt vào tay ta, khiến nàng c.h.ế.t tâm, cả đời này hắn chỉ yêu một mình ta, ngay cả khi c.h.ế.t cũng không thay đổi.

Triệu Diễn tiến lại gần nhìn ta, dường như muốn nhìn ra điều gì đó trên mặt ta nhưng phản chiếu lại trong đôi mắt hắn lại là hình ảnh với vẻ mặt tươi cười thản nhiên của ta.

 


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com