Ta nhân cơ hội đổ thêm dầu vào lửa: “Một hôn sự tốt đẹp như vậy, hẳn là hắn sẽ không từ chối, nếu hắn thực sự từ chối thì chứng tỏ…”
Lời còn chưa dứt, Triệu Diễn đã hừ lạnh một tiếng, nắm lấy cổ tay ta, nhẹ giọng nói: “Sẽ không có cơ hội đó.”
Ngày sinh thần của Triệu Diễn, phủ đệ vẫn tĩnh lặng như thường, ta có chút ngạc nhiên, với thế lực của hắn trong triều, chỉ cần biết được ngày sinh thần của hắn, chỉ sợ ngưỡng cửa sẽ bị đạp vỡ, sao giờ lại yên tĩnh như vậy.
Ô Mai mới nói cho ta biết, ngày sinh thần mà hắn công bố ra ngoài là giả, là vào ngày mười bảy tháng chín, còn hôm nay mới là ngày sinh thần thực sự của hắn.
Bạch Vũ là tỷ tỷ của Ô Mai, tính tình không tốt lắm, chỉ đối với muội muội mình thì khác, nàng có chút tức giận nhìn Ô Mai: “Sao muội cái gì cũng nói, gốc gác của Hầu gia đều bị muội moi hết ra rồi.”
Ô Mai mở to đôi mắt tròn xoe, phản bác: “Ta nói với phu nhân, chứ có nói với người khác đâu!”
“Muội tốt nhất là như vậy! Lần trước muội còn lẩm bẩm với con ch.ó ở góc tường rằng Hầu gia không thích ăn hạt dẻ!”
“Đó là vì ta sợ chưa đến trước mặt phu nhân thì ta đã quên mất rồi, ta ghi nhớ bằng cách luyện tập trước với con ch.ó thì không được sao?!”
Mùa hè nóng nực, khí trời oi bức, trong viện đặt những thùng đá lớn để làm mát, ta phe phẩy quạt, cười nhìn hai tỷ muội cãi nhau.
Bạch Vũ giờ đây đã trở thành người chuyên đưa tin cho ta, không biết là ai chỉ thị, hễ rảnh rỗi là nàng lại kể cho ta nghe chuyện nhà họ Thẩm.
Ví dụ như tân phu nhân của nhà họ Thẩm cãi nhau với bà mẫu đến mức không thể hòa giải, khiến cho vị Thẩm đại nhân kia ngày nào cũng không muốn về phủ.
Trong lòng ta cười khẩy, đó là lẽ đương nhiên, kiếp trước khi Lý Vân Kiều vào cửa, ta là nỗi ô nhục của phủ đệ, ai cũng có thể mắng một câu, nàng và Thẩm mẫu càng có đối tượng để trút giận chung, giờ ta không còn nữa, bọn họ tự nhiên sẽ đấu đá nhau.
Ta dẫn Ô Mai và mọi người trang trí phủ đệ một chút, chuẩn bị mì trường thọ, vài chiếc đèn lồng đỏ, dù sao cũng phải có chút ý tứ.
Ô Mai tiến lại gần ta, nhỏ giọng nói: “Hầu gia nhìn thấy sẽ rất vui, chưa từng có ai tổ chức sinh nhật cho Hầu gia, ngài ấy vẫn luôn cô đơn một mình, có phu nhân ở đây thật tốt.”
Khi Triệu Diễn trở về, ta đang chỉ huy gã sai vặt treo đèn lồng trên mái hiên, ta lùi lại một bước, không để ý đến bậc thềm phía sau, khi tưởng mình sắp ngã thì hắn đã từ phía sau ôm lấy ta.