Trọng Sinh Quyến Rũ Hầu Gia

Chương 19



Hơn nữa, nếu sau này ta phải đi, đứa trẻ chỉ là một sự ràng buộc.

Kiếp trước, ta từng lén ra khỏi phủ, chạy đến hiệu thuốc mua một tờ đơn thuốc, chỉ là chưa kịp thì đã bị Thẩm Trường Dao phát hiện.

Đơn thuốc đó chỉ cần đổi một vị thuốc, là có thể lừa trời lừa đất phá thai.

Triệu Diễn không có ở đây, trong phủ này không có ai làm chủ, ta muốn nấu một bát thuốc rất đơn giản, Ô Mai vui vẻ đưa thuốc cho ta, vì ta nói với nàng, thuốc này có thể điều hòa cơ thể, có thể giúp ta nhanh chóng mang thai con của Hầu gia.

Nhìn bát thuốc đen ngòm trước mắt, ta nhớ đến đứa trẻ đã cùng ta chìm xuống ao kiếp trước, nó chưa từng thấy ánh mặt trời, chưa từng nếm trải chua ngọt đắng cay của nhân gian, cứ thế mãi mãi chìm trong bóng tối.

Nhưng giờ đây, ta… lại muốn tự tay gi.ếc ch.ết nó sao?

Không được, ta đẩy bát thuốc ra, không thể uống, bây giờ không thể uống.

Nếu ta uống thuốc phá thai, Triệu Diễn chắc chắn sẽ biết, hắn cũng sẽ biết ta cố ý làm vậy, như vậy những nỗ lực mấy tháng nay của ta đều uổng phí, ta đã nói với hắn nhiều lời ngưỡng mộ như vậy nhưng lại phá bỏ đứa con của hắn, điều này dù thế nào cũng không thể nói nổi.

Ta vẫn chưa báo thù xong, kế hoạch của ta vẫn chưa hoàn thành, ta còn phải đợi thêm.

Ta mượn cớ chóng mặt, tìm đại phu bên ngoài phủ đến xem, ông ta vừa rụt tay lại định lớn tiếng chúc mừng thì bị ta ngăn lại, đưa tiền cho ông ta để ông ta đổi lời, nói là bệnh của nữ nhân không tiện nói ra ngoài.

Đứa trẻ trong bụng cũng giống như kiếp trước, là một đứa trẻ không quấy khóc, ngoan ngoãn hiểu chuyện, không bao giờ làm phiền người khác.

Ta ngẩng đầu nhìn ra ngoài, cửa sổ hoa chỉ mở hé, ánh chiều tà chỉnh tề trải trên khung cửa sổ, chiếu bóng cây ngô đồng bên ngoài vào trong nhà.

Đêm đó Triệu Diễn trở về, nhìn mặt ta hỏi: “Sao lại gầy đi rồi? Nàng không ăn cơm à?”

Khi ta không vui, ta không thích đối phó với hắn, lười biếng lắc đầu.

Hắn cũng không tức giận, ngược lại còn có chút bối rối, nói với ta: “Ngày mai sẽ tặng nàng một món quà.”

“Gì vậy?”

Hắn không nói gì nữa, chỉ nói với ta ngày mai có cung yến, bảo ta đi cùng.

Nhưng ta… Một số người trên triều đã từng gặp ta.

Đến ngày thứ hai, ta mới biết hắn không chỉ không sợ, thậm chí còn kiêu ngạo đến cùng cực.

 


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com