Hắn nắm tay ta đi qua trước mặt mọi người, dùng ánh mắt lạnh lùng ép những thắc mắc của họ vào trong bụng, cuối cùng họ chỉ có thể cười trừ chắp tay nói một tiếng chúc mừng.
Ngay trước đó không lâu, Triệu Diễn đã cầu xin thánh thượng ban hôn, ban cho ta và hắn, hắn muốn cưới ta, cưới ta làm phu nhân…
Ta còn đang ngây người chưa kịp phản ứng, hắn đã dẫn ta đi qua rất nhiều người, mỗi khi gặp một người, hắn đều ôn tồn giới thiệu: “Đây là phu nhân của ta, Giang Thanh Nguyệt.”
Ta vẫn là Giang Thanh Nguyệt… Ta ngẩng đầu nhìn Triệu Diễn, lúc này đôi mắt của hắn dịu dàng và vui vẻ.
Tiếng bàn tán của mọi người vang lên khe khẽ, ta vô tình nghe được một hai câu:
“Sao phu nhân của Triệu Hầu gia lại giống phu nhân đã mất của Thẩm Thượng thư thế?”
“Ngươi cũng thấy sao? Không phải là tỷ muội sinh đôi chứ?”
“Không thể nào, Giang tiên sinh chỉ có một cô con gái…”
“Thế thì thật kỳ lạ…”
Trong bữa tiệc này có một vài nữ quyến quen biết ta, còn dùng khăn che miệng thì thầm nói gì đó, mà người đứng giữa bọn họ là Lý Vân Kiều.
Ta cũng không để ý lắm, ngay cả Triệu Diễn cũng không sợ những lời đồn đại này.
Sau khi náo loạn một hồi trong điện, Triệu Diễn phái người đưa ta ra ngoài hóng gió, Bạch Vũ cũng đi theo ta từng bước.
Đi đến một thủy tạ, ta dừng lại, suy nghĩ có chút hỗn loạn.
Ta cảnh giác nhìn hắn, lặng lẽ lùi lại nửa bước, Bạch Vũ thấy vậy liền đứng chắn trước mặt ta.
Theo lý mà nói, hiện tại hắn quan vận hanh thông, vợ đẹp bên cạnh, hẳn là phải thần thái sáng láng nhưng hắn nhìn ta lại có vẻ u ám vô cớ.
“A Nguyệt, ta… Hắn đối với nàng thế nào?” Thẩm Trường Dao nhìn ta.
“Tất nhiên là tốt rồi, Hầu gia của chúng ta không phải là người mà ngươi có thể so sánh!” Bạch Vũ lạnh mặt, tức giận nói.
Thẩm Trường Dao bỏ qua nàng, nhìn thẳng vào ta: “Hôm đó, là hắn ép nàng ở lại, đúng không? Hắn quyền cao chức trọng, lại còn ham muốn nàng, nàng có phải sợ hắn sẽ đối xử bất lợi với ta nên mới chọn ở lại bên cạnh hắn không?”
Ta suýt chút nữa thì tức đến bật cười.
“Thẩm Trường Dao, ta không ngờ ngươi lại là một kẻ tự luyến và cực kỳ tự phụ như vậy, có phải trước đây ta đã khen ngợi ngươi quá nhiều nên khiến ngươi hiểu lầm rằng ta có thể vì ngươi mà sống vì ngươi mà chết, vì ngươi mà ngay cả tôn nghiêm cũng không cần hay không?”
“Không phải vậy!” Hắn đẩy Bạch Vũ ra, hai tay nắm lấy cánh tay ta, khàn giọng nói: “Ta chỉ có thể như vậy, ta chỉ có thể tự lừa dối mình như vậy. Ta hối hận rồi! A Nguyệt, là ta sai rồi, A Nguyệt nàng hãy tha thứ cho ta, tha thứ cho ta một lần được không. Ta không dám nữa rồi, là ta nhất thời hồ đồ, là ta bị quyền thế che mờ mắt, mới làm ra chuyện mất hết lương tâm như vậy. Nàng về nhà với ta, ta đảm bảo sẽ đối xử với nàng như trước kia, ta sẽ yêu thương nàng thật tốt, ta chỉ yêu nàng, A Nguyệt…”