Trọng Sinh Quyến Rũ Hầu Gia

Chương 27



Ta nghiêng đầu nhìn Thẩm mẫu ở phía sau nàng ta, trong lòng nảy ra chủ ý, nói với bà ta: “Thẩm lão phu nhân, nàng dâu của bà vừa nói với ta, nàng ta có ý định tặng đứa con trong bụng cho người đại ca không thể sinh con của nàng ta… ”

“Cái gì! Nàng ta dám?!” Thẩm mẫu trừng mắt, bắt đầu dây dưa với Lý Vân Kiên.

Ta cười nhìn một lúc, rồi rời khỏi phủ Thái tử.

Thái tử tuần tây cứu trợ kéo dài thời gian, đến ngày hồi kinh đã là hai tháng sau, ta đặc biệt dò hỏi một phen, tình hình cứu trợ kiếp này tuy tốt hơn kiếp trước một chút nhưng vẫn không thoát khỏi kết quả đó.

Thẩm Trường Dao thay thế vị thị lang kia, gánh tội thay Thái tử.

Ban đầu, với địa vị của hắn, kết quả tệ nhất cũng chỉ là giáng chức xử lý nhưng hôm đó ta nói với Thái tử phi, Thẩm Trường Dao từng có liên hệ với phủ Trấn quốc công, ai cũng biết, sau lưng Trấn quốc công là Thất hoàng tử, đây là người có khả năng đoạt ngôi hoàng đế nhất.

Còn Thái tử phi sở dĩ chịu nghe lời ta, chỉ vì người đứng sau ta là Triệu Diễn.

Thẩm Trường Dao bị bãi quan, đằng sau chuyện này có bàn tay của nhiều thế lực, không chỉ vậy, hắn còn bị lệnh vĩnh viễn không được vào triều làm quan.

Xem nào, như vậy mới thú vị, một đao kết liễu thật sự quá sảng khoái, nếu sau khi hắn c.h.ế.t cũng có được cơ hội được tái sinh như ta thì thật là quá đáng sợ.

Ta không chỉ không để hắn chết, ta còn để hắn sống không có tôn nghiêm.

Quyết định triều đình đưa ra để xử lý Thẩm Trường Dao sau hai tháng mới có, còn trong hai tháng này, phu nhân của hắn đã sớm không biết đi đâu.

Có người nói, nàng ta bị vụ án của Thẩm Trường Dao làm cho sợ hãi, liền về nhà họ Lý trong đêm, mặt mày xám xịt cầu xin nhà mẹ đẻ cưu mang.

Cũng có người nói, nàng ta cãi nhau với Thẩm mẫu ở nhà, Thẩm mẫu lỡ tay đẩy nàng ta, đứa trẻ trong bụng tám chín tháng và người lớn đều không cứu được.

Bình minh vừa ló dạng, trong con hẻm dài rộng thoang thoảng mùi thơm của cháo gạo, những người bán bánh bao, bánh kếp hai bên đường náo nhiệt chào mời người đi đường.

Ta chống nạnh, nhìn về phía người nam nhân mặc áo trắng lấm lem, tóc tai bù xù dưới gầm cầu.

Ai mà ngờ được vài tháng trước, hắn vẫn là Hộ bộ thượng thư được mọi người trong triều khen ngợi, trẻ tuổi tài cao.

Hắn cầm trên tay một chiếc bánh bao hơi vàng, cúi đầu không biết đang nghĩ gì.

Ta vỗ nhẹ con ch.ó bên cạnh, đó là con ch.ó ta đã sai người huấn luyện mấy tháng: “Đi, cướp lại đồ ăn của ngươi.”

Con chó đen to lớn chạy vụt tới, lao thẳng đến chiếc bánh bao trên tay hắn.

Thẩm Trường Dao vô cùng sợ hãi, một bên bảo vệ chiếc bánh bao trên tay, một bên cầm gậy đánh nhau với con ch.ó đen.

 


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com