Trọng Sinh Quyến Rũ Hầu Gia

Chương 28



Ban đầu hắn sẽ không thảm hại như vậy, cho dù bị bãi quan, với tài trí và dung mạo của hắn, muốn làm gì mà không được?

Nhưng ta sẽ không để hắn toại nguyện, những người trong kinh này, không ai dám dùng hắn, không ai dám bố thí cho hắn.

Thẩm Trường Dao không tránh được con ch.ó đen, dứt khoát ném chiếc bánh bao trên tay đi, sau đó chán nản ngồi xuống đất.

Khi con ch.ó đen chạy về phía ta, hắn nhìn thấy ta, ta đang cười với hắn.

Hắn đột nhiên quay người đi, cúi đầu che mặt, dường như rất sợ ta nhìn thấy bộ dạng hiện tại của hắn.

Ta gọi hắn, nhẹ giọng nói: “Thẩm Trường Dao, ngươi có biết tại sao ngươi lại rơi vào cảnh ngộ như ngày hôm nay không?”

Hắn quay lưng về phía ta, vai run lên, không trả lời, chỉ ôm chặt lấy cây gậy đó.

Ta tiếp tục nói: “Là ta làm, ngươi có ngày hôm nay đều là do ta gây ra, là ta muốn ngươi sống không bằng chết, ngươi nhớ kỹ chưa?”

Cơ thể Thẩm Trường Dao cứng đờ, từ từ quay đầu nhìn ta, trong mắt tràn đầy vẻ không thể tin nổi.

Hắn đứng dậy, cúi đầu nhìn ta, khi đưa tay ra, đôi bàn tay đen nhẻm khiến hắn khựng lại trong chốc lát, rồi hoảng sợ giấu tay ra sau lưng.

“A Nguyệt, nàng… nàng lại hận ta đến vậy, tại… tại sao?”

Ta bật cười, hốc mắt hơi cay: “Ngươi hỏi ta tại sao? Đã không nghĩ ra được tại sao, vậy thì ngươi cứ nằm dưới gầm cầu này mà nghĩ, dùng cả đời để nghĩ.”

“A Nguyệt!” Hắn gọi ta, đôi mắt đỏ hoe dưới mái tóc rối bù.

“Ta muốn leo cao hơn một chút, ta leo cao hơn một chút, đối với nàng cũng có lợi chứ không phải sao? Ít nhất những người đó không dám nhìn nàng bằng ánh mắt trơ tráo như vậy nữa, bọn họ không dám coi thường địa vị thấp hèn của ta, mà mơ tưởng đến nàng!”

“Sau đêm đó, ta hối hận rồi, ta còn muốn leo cao hơn một chút, cao hơn Triệu Diễn, chỉ cần cao hơn hắn một chút, ta có thể cướp nàng về. Vì vậy, ta theo Thái tử đi cứu trợ, ta vốn tưởng rằng ta sẽ làm tốt như mấy lần trước…”

Quay đầu nhìn hắn, ánh mắt ta lạnh lùng: “Bây giờ ngươi vẫn dùng những lời biện hộ này để che đậy lòng ham muốn quyền lực của mình, ngươi thật khiến ta ghê tởm.”

 


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com