Trọng Sinh Quyến Rũ Hầu Gia

Chương 30



Ta còn chưa có hành động gì thì hôm nay Triệu Diễn đã đến.

Lúc này, ta vừa định xuống giường, hắn ngồi bên cạnh, một tay giữ chặt ta, ép ta nhìn hắn.

Hắn bóp cằm ta, đôi môi mỏng mím lại, khí thế toàn thân âm trầm đáng sợ, ánh mắt như lần đầu gặp lạnh như lưỡi dao.

“Thanh Nguyệt, nàng vẫn chưa từ bỏ sao?”

“Hầu gia, chàng đang nói gì vậy?”

“Mưu tính của nàng, sự lợi dụng của nàng, từ đầu đến cuối ta đều biết nhưng ta cam tâm tình nguyện. Ta đã từng nói, chỉ cần nàng ở lại bên ta, mọi chuyện sẽ bình yên vô sự.”

“Nhưng nếu nàng muốn trốn, muốn rời xa ta. Thanh Nguyệt, ta sẽ g.i.ế.c nó, đứa trẻ nhỏ xíu như vậy, ta chỉ cần một tay là có thể bóp c.h.ế.t nó…”

Ta kinh hãi nhìn hắn, môi hơi run: “Chàng điên rồi sao? Đó là con của chàng!”

Ngón tay Triệu Diễn xoa xoa trên môi ta, cười khẩy một tiếng: “Thì sao chứ, nàng không yêu nó, nó không giữ được nàng, không có giá trị.”

Hắn dùng sức hôn môi ta, lăn qua lộn lại, mùi m.á.u tanh tràn ngập, ta nhíu mày đau đớn.

Một lúc sau, hắn thở hổn hển, cằm tựa vào vai ta, giọng nói nhỏ nhẹ: “Đừng đi, Thanh Nguyệt, ta cầu xin nàng…”

Hắn nhận ra ta muốn làm gì, Hầu phủ này chính là lưới trời, một mặt hắn cứng rắn, một mặt lại cầu xin. Từ khi nào, Triệu Diễn mặt sắt vô tình cũng học được những điều này.

Đứa trẻ năm tuổi trắng trẻo xinh xắn, thông minh lanh lợi, sáng sớm theo cha tập xong tấn liền theo thầy đọc sách, cả phủ trên dưới đều cưng chiều nó như bảo bối.

Từ ngày Triệu Tễ Viễn chào đời, Triệu Diễn chưa từng vắng mặt, đứa trẻ mấy tuổi cao bao nhiêu tấc, nặng bao nhiêu cân, hắn đều biết.

Một võ tướng cao to vạm vỡ, ban đêm học cách thay tã cho con, ngồi trong bếp xem công thức nấu ăn, từng lần từng lượt hỏi han về đồ ăn của con.

Triệu Diễn dạy dỗ đứa trẻ rất tốt, nó hoạt bát lanh lợi, lại hiểu chuyện biết lẽ phải, miệng ngọt biết nói. Triệu Diễn nói, bản thân hắn vụng về, lời gì cũng giấu trong lòng nên dễ bị thiệt, hắn không muốn Triệu Tễ Viễn sau này phải chịu thiệt vì cái miệng.

 


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com