Cỗ xe của Hầu phủ dừng ở phía trước, Triệu Diễn đang đợi ta trong xe, ta từng bước đi về phía hắn.
Thẩm Trường Dao ở phía sau ôm ngực, nôn ra một ngụm máu, cúi xuống, không cam lòng nhìn chằm chằm vào bóng người đó.
Hôm đó trở về phủ, ta kích động quá mức, đứa trẻ đáng lẽ phải đủ tháng mới sinh, vậy mà lại động thai sớm.
Hầu phủ nhất thời bận rộn rối loạn, khi đứa trẻ chào đời, ta liền chìm vào hôn mê sâu.
Tiếng trẻ sơ sinh khóc vang lên, trong ngoài phòng đều là tiếng chúc mừng.
Sau khi tỉnh lại, bà đỡ cẩn thận bế đứa trẻ đến trước mặt ta: “Phu nhân, là một tiểu công tử, phu nhân hãy xem…”
Ta liếc nhìn một cái, lập tức quay đầu đi, giọng nói nhỏ nhẹ: “Bế đi.”
“Cái này…” Bà đỡ nhìn về phía Triệu Diễn.
Triệu Diễn tay cầm một bát đồ ăn, giọng nói bình tĩnh: “Nàng hơi mệt, bà đỡ chăm sóc đứa trẻ cho tốt.”
Hắn ngồi xuống, cúi đầu nhìn ta, tự lẩm bẩm: “Nàng không muốn nhìn nó, ta thay nàng nhìn một cái. Đứa trẻ mới sinh ra nhăn nheo, trông có vẻ hơi xấu xí. Ta cũng không nhìn ra nó giống ai nhưng bà đỡ nói lông mày và đôi mắt của đứa trẻ đều giống nàng, lớn lên sẽ càng giống, ta… rất vui. Nàng có lẽ cũng không muốn nghe, ta nói nhiêu đó thôi.”
“Ta đã sắp xếp ổn thỏa mọi chuyện, trong một tháng tới, ta sẽ ở trong phủ cùng nàng, đã tìm được nhũ mẫu cho đứa trẻ, nhũ mẫu sẽ chăm sóc nó thật tốt, nàng cứ dưỡng sức cho khỏe.”
Cơn mệt mỏi và đau đớn khi sinh nở vẫn còn, thêm vào đó chuyện của Thẩm Trường Dao đã xong, ta có chút lơ là, Triệu Diễn nói rất nhiều, ta đều im lặng lắng nghe, không đáp lại.
Triệu Diễn ở trong phủ cùng ta mấy tháng, ban đầu tháng đầu tiên lúc nào cũng dính chặt bên ta, mọi đồ ăn hắn đều phải hỏi han, còn giành mất vị trí của ô mai. Sau đó, thỉnh thoảng hắn ra ngoài nửa ngày, nửa ngày còn lại ở trong phủ, ngoài việc chăm sóc ta, hắn còn phải chăm sóc đứa trẻ.
Đứa trẻ đó… từ ngày sinh ra ta đã gặp một lần, sau đó không gặp lại nữa.
Triệu Diễn trông rất thích đứa trẻ, buổi tối thường kể với ta hôm nay nó ăn gì, hôm nay cười mấy lần, nói lớn lên nó sẽ đẹp như thế nào.
Hắn từng thử lúc ta ngủ, đặt đứa trẻ bên cạnh ta, sau khi ta tỉnh lại có chút kháng cự để hắn bế đi. Từ đó về sau, hắn không bao giờ bế đứa trẻ đến nữa.
Sau khi dưỡng sức khỏe, ta bắt đầu suy nghĩ một chuyện khác, Triệu Diễn rất tin tưởng ta, người trong phủ hắn ta đều sai khiến được, nếu muốn nhân lúc ra ngoài trốn thoát, cũng không phải không làm được.