Nhưng có lẽ hắn không cam lòng, thà coi như con đã chết, cho nên nếu ngày mai có tin gì về tang lễ truyền ra, cha đừng coi là thật là được.”
“Ta sao, ta sao lại sinh ra một đứa con gái như con chứ?” Ông giơ tay lên, rồi lại hạ xuống, tìm kiếm gậy khắp nơi, cuối cùng tìm thấy một cành cây, định giống như hồi nhỏ đánh vào cánh tay ta.
Ta không muốn trốn nhưng cành cây đánh đến nửa đường thì bị một bàn tay to chặn lại, bàn tay đó chặn cành cây, còn cung kính đẩy cành cây ra ngoài, sau đó kéo ta ra sau lưng.
Triệu Diễn đứng trước mặt ta, giọng bình tĩnh gọi: ” Nhạc phụ đại nhân…”
Cha ta lùi lại hai bước, giơ cành cây lên: “Hầu gia đừng gọi bừa, ai là nhạc phụ đại nhân của ngươi? Ta chỉ có một người con rể!”
Triệu Diễn nghe vậy, mím môi không nói gì nữa, chỉ nói một câu: “Ngài đừng đánh nàng.”
Ta từ sau lưng hắn đi ra, tiếp tục nói: “Cha, chim khôn chọn cành mà đậu, con gặp được người tốt hơn, thoát khỏi biển khổ thì đó là chuyện tốt.”
Triệu Diễn ở bên cạnh, ta không muốn nói nhiều, chỉ nói thêm vài câu chọc tức cha ta.
Sau đó, cha ta thất vọng rời khỏi Hầu phủ, trước khi đi ta không nhịn được gọi ông một tiếng nhưng ông không muốn quay lại nhìn ta.
Ta cố ý như vậy, chính là để ông tức giận rời khỏi nơi này.
Với tính tình của ông, xảy ra chuyện như vậy, ông chắc chắn sẽ tự thấy không còn mặt mũi gặp , chỉ có như vậy ông mới đi. Chỉ cần ông rời khỏi đây, đi thật xa, ta mới có thể vô tư vô lo.
Sân vuông bốn phía đổ mưa, ngói nhà ngày mưa, ánh sáng ẩm ướt trôi nổi, những giọt mưa rơi trên những viên ngói vảy rồng, càng thêm vẻ tĩnh lặng.
Từ sự hoang đường của ngày hôm qua đến những chuyện xảy ra hôm nay, ta có chút không chịu nổi, lúc này cần nghỉ ngơi vì vậy liền thuận thế mềm mại như không xương ngã xuống, ngã về phía người nam nhân bên cạnh, rơi vào một lồng n.g.ự.c rộng lớn ấm áp.
Ta vốn là giả vờ nhưng không ngờ sau đó lại thực sự ngất đi, chỉ nhớ người đó bế ngang ta lên, bước chân rất vội.
Trong lúc hôn mê, ta ngủ không được yên, mơ hồ cảm thấy có một đôi tay nhẹ nhàng xoa má ta, kiềm chế lực đạo vuốt ve từng chút một.
Nhưng khi ta tỉnh lại, trong phòng không có một bóng người.
Bầu trời bên ngoài cửa sổ đã tối, không khí sau cơn mưa ẩm ướt oi bức, trong căn phòng tối tăm chỉ thắp vài ngọn nến, thỉnh thoảng có tiếng tim nến nổ lách tách.