Trọng Sinh Ta Không Muốn Gả

Chương 1: 1



Trong đám các vị tiểu thư quyền quý, ta cụp mắt đứng ở tận hàng sau cùng.

Buổi tiệc thưởng hoa này, đối với ta mà nói chẳng khác nào một Hồng Môn Yến đầy hung hiểm.

Ngồi ở vị trí trang trọng nhất phía trước là Trưởng công chúa và thế t.ử hầu phủ Tần Án.

Hắn mày kiếm mắt tinh, khoác trên mình bộ trường bào thắt eo sắc đen đỏ, dung mạo tuấn mỹ đến mức kinh tâm động phách.

Trưởng công chúa đến đây là để ban hôn cho hắn.

Bà lướt mắt nhìn qua khắp vườn xuân rực rỡ, khẽ gật đầu: “Án nhi, con đã chấm được vị tiểu thư nào chưa?”

Ánh mắt sâu thẳm của Tần Án đảo qua đảo lại trong đám đông, nhưng mãi vẫn không thấy bóng dáng người hắn muốn tìm.

Ta nghiêng người, nép mình trốn sau hòn non bộ.

Thế t.ử Tần Án lên ba tuổi đã biết chữ, năm tuổi biết làm thơ, bảy tuổi biết vẽ tranh.

Đến nay hắn đã trưởng thành, trở thành một nam t.ử khôi ngô xuất chúng, khiến biết bao tiểu thư khuê các phải đem lòng si mê.

Ta cũng từng là một trong số họ, ánh mắt vĩnh viễn đuổi theo bóng hình hắn.

Nửa tháng trước, hắn tranh chấp với người khác rồi sẩy chân ngã xuống hồ.

Hắn không biết bơi.

Mọi người xung quanh đều hoảng sợ tột độ.

Thế nhưng lúc ấy lại chẳng có gã sai vặt nào biết bơi để xuống cứu.

Ta liền nhảy phóc xuống hồ, kéo hắn lên bờ.

Nhật Nguyệt

Nước hồ tháng hai lạnh thấu xương, nhưng cơ thể Tần Án lại rất nóng.

Ta khẽ rùng mình một cái.

Tần Án sặc ra vài ngụm nước, sau khi bình tĩnh lại liền hỏi ta: “Đa tạ ơn cứu mạng của tiểu thư, xin hỏi danh tính tiểu thư là gì?”

Ta bị dung mạo của hắn làm cho ngẩn ngơ, ngoan ngoãn đáp lời: “Lâm Chi Ninh.”

Nhưng thứ truyền đến tai nhanh hơn phản ứng của hắn lại là những lời bàn tán xôn xao của người xung quanh.

“Là thứ nữ của Lâm Thái phó sao?”

“Giữa thanh thiên bạch nhật, hai người họ đã có đụng chạm da thịt rồi, thế t.ử gia phải chịu trách nhiệm đấy nhé.”

Mặt ta đỏ bừng vì xấu hổ.

Chính vì vậy, tại buổi tiệc thưởng hoa này, hắn sẽ chọn ai thì trong lòng ai nấy đều tự khắc hiểu rõ.

Thế nhưng kiếp này, ta không muốn nuốt lại trái đắng nữa.

Ta đã trốn đi rồi.

Vậy mà Tần Án vẫn không chịu từ bỏ ý định mà tìm kiếm ta, các nữ quyến cũng dõi theo tầm mắt của hắn mà nhìn về phía sau.

Ánh mắt của mọi người đều đổ dồn vào sau hòn non bộ.

Cho đến khi một đôi ủng dài màu đen bước vào tầm mắt của ta, hắn đang mỉm cười: “Lâm Chi Ninh, gả cho ta làm thê t.ử có được không?”

Làm thê t.ử ư?

Sau chuyện rơi xuống nước cứu người, ai nấy đều nghĩ hắn sẽ nạp ta làm thiếp để làm dịu dư luận mà thôi.

Cứ ngỡ là thế t.ử gia đã động lòng với ta nên mới muốn cưới ta làm chính thê.

Kiếp trước ta cũng từng nghĩ như vậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Trong lòng tràn ngập niềm hoan hỷ, ta đã nhận lời hắn mà chẳng chút đắn đo, giữ lại chút gì cho riêng mình.

Thế nhưng ta lại vô tình bỏ qua sự lạnh lùng, bạc bẽo nơi đáy mắt hắn.

Trưởng công chúa cũng từng nghe danh ta, bèn thuận thế hỏi theo: “Lâm nhị tiểu thư, ngươi có nguyện ý không?”

Tần Án đưa tay về phía ta, nâng một cây trâm cài tóc.

Nếu ta đón lấy, tức là thuận theo ý hắn.

Ta ngó lơ bàn tay hắn, quỳ sụp xuống đất, cất giọng rõ ràng, dứt khoát:

“Thần nữ không nguyện ý!”

Mặt nạ nụ cười của Tần Án xuất hiện một vết rạn, khớp ngón tay đang siết c.h.ặ.t cây trâm của hắn bấu đến trắng bệch.

Hoa nở rất đẹp.

Đáng tiếc ta lại là kẻ không có tâm trí đâu mà thưởng ngoạn cảnh xuân.

Ta thẫn thờ nhìn mặt hồ gợn sóng lăn tăn.

Kiếp trước, ta được Tần Án chọn trúng.

Ta cứ ngỡ ông trời dủ lòng thương xót, cuối cùng cũng có người đến đưa ta rời khỏi bể khổ.

Hạnh phúc lấp đầy thế giới nhỏ bé chật hẹp của ta, ta bỏ ngoài tai mọi lời đàm tiếu của người đời.

“Một thứ nữ chốn khuê phòng mà lại biết bơi ư? Ai biết được có phải đã chuẩn bị từ trước hay không?”

“Tần thế t.ử sao có thể tự nhiên ngã xuống nước chứ? Lâm Chi Ninh vì muốn gả vào hầu phủ mà thủ đoạn thật bỉ ổi.”

Mẹ chồng ta cũng nghĩ như vậy.

Ngày đầu bước chân vào phủ, bà đầy ẩn ý nhắc nhở ta: “Đã vào hầu phủ thì sau này phải cẩn ngôn thận hành, đừng mang mấy cái mánh khóe nhỏ mọn kia ra nữa, kẻo làm mất mặt hầu phủ.”

“Nếu không phải vì thân thể ngươi khỏe mạnh thì hầu phủ cũng chẳng rước ngươi về làm chính thê đâu… Ôi, hầu hạ Án nhi cho tốt, sớm ngày sinh hạ một mụn con nối dõi.”

Ta không hiểu ý bà, chỉ đành cúi đầu vâng dạ.

Đêm tân hôn, Tần Án ngủ lại phòng ta.

Bộ hỷ phục đỏ rực càng làm tôn lên làn da trắng như tuyết và mái tóc đen như mực của hắn.

Hắn uống đã hơi ngà ngà say, khi ghé sát người áp tới còn mang theo hơi rượu nồng đượm.

“A Chỉ, gọi phu quân đi…”

Ta vừa thẹn thùng vừa run rẩy: “Phu quân.”

Hắn khựng lại một chút, rồi cả cơ thể đè nặng xuống.

Tần Án có đôi mắt rất đẹp, ta thích nhất là đôi mắt của hắn.

Đuôi mắt ửng đỏ, lấp loáng như có màn nước phủ quanh.

Hắn bỗng nhiên ra sức c.ắ.n mạnh vào môi ta, khiến ta đau đớn thốt lên một tiếng.

Giọng hắn trầm khàn, động tác đầy thô bạo:

“A Chỉ, nàng là của một mình ta.”

Ta mới trải qua chuyện giường chiếu lần đầu, gân cốt rã rời suốt mấy ngày liền.

A Ninh, ta cứ ngỡ hắn đang gọi tên ta.

Mãi sau này mới biết, hắn đang gọi con gái của Trưởng công chúa, Giang Chỉ Nhu.