Trọng Sinh Ta Không Muốn Gả

Chương 2



Lần đầu tiên nghe thấy cái tên này là từ miệng của mẹ chồng.

Hôm đó Tần Án nghe gã sai vặt vào báo tin, liền vội vã như lửa đốt mà ra khỏi phủ.

Mẹ chồng tức giận đập bàn, bà lớn tiếng mắng nhiếc: “Đều tại ả Giang Chỉ Nhu kia, cái điệu bộ lẳng lơ cáo già. Thân phận tôn quý thì đã sao, chẳng phải mạng sống cũng như ngọn đèn trước gió đó ư.”

“Cái thân xác tàn tạ của nàng ta đến con cũng chẳng sinh nổi, gả đi thì có tác dụng gì chứ.”

Ta bị cơn thịnh nộ đột ngột của mẹ chồng làm cho giật mình run tay, nước trà nóng hất tung tóe đầy người.

Bà nhìn ta với ánh mắt đầy thất vọng: “Cứ tưởng ngươi có thủ đoạn quyến rũ gì ghê gớm lắm, hóa ra đến người nam nhân của mình cũng chẳng giữ nổi.”

Nhật Nguyệt

“Đồ vô dụng!”

Ta cúi đầu, không dám hé răng nửa lời.

Dù sao mẹ chồng cũng chỉ mắng c.h.ử.i ngoài miệng mà thôi.

Ít nhất ở đây ta không bị đích mẫu và đích tỷ làm khó dễ, không bị đè đầu ấn xuống nước đến mức suýt c.h.ế.t ngạt.

Đối với Lâm Chi Ninh ta mà nói, như vậy đã là tốt lắm rồi.

Biết thế nào là đủ đi.

Sau đêm tân hôn, ta đã mang thai.

Trái tim ta trong một khoảnh khắc như sống lại.

Trong bụng ta đang có một sinh linh bé bỏng thuộc về riêng ta.

Ta muốn đi tìm Tần Án, nào ngờ lại tình cờ gặp hắn đang trò chuyện vui vẻ với bằng hữu.

“Lâm Chi Ninh biết bơi, lại là phận thứ nữ, xem ra đã chịu không ít khổ cực. Nàng ta chắc chắn là kẻ có tính tình nhút nhát, chẳng thể gây nên sóng gió gì đâu.”

“Sau này Chỉ Nhu vào phủ, ta cũng dễ bề nâng nàng ấy lên làm bình thê.”

Ta loạng choạng lùi lại hai bước, làm đổ chân đèn nến.

Tần Án nghe thấy tiếng động liền bước tới, nhìn thấy sắc mặt trắng bệch của ta.

Hắn vẫn giữ nguyên vẻ dịu dàng giả tạo ấy, hỏi ta: “Phu nhân, có chuyện gì vậy?”

Hơi thở của ta run rẩy, ta nhìn chằm chằm vào gương mặt hắn.

Hắn vừa mới thốt ra những lời tàn nhẫn đến thế, sao chớp mắt một cái đã có thể đeo lên chiếc mặt nạ này ngay được?

Trái tim ta thắt lại đau nhói, đầu óc căng như dây đàn trong vài nhịp thở.

“Không có gì. Thiếp chỉ muốn nói với thế t.ử, thiếp có t.h.a.i rồi.” Ta nghe thấy giọng nói bình thản đến lạ của chính mình.

Lâm Chi Ninh à, ngươi đã gả cho người ta rồi.

Phía sau ngươi chỉ có một người mẫu thân đáng thương mà thôi.

Nếu thuận theo lòng mình mà làm ầm ĩ một trận, chỉ khiến cả hai nhà đều mất đi thể diện.

Chỉ cần Tần Án còn bằng lòng đối tốt với ta, thế là đủ rồi.

Tần Án không còn ngủ lại phòng ta nữa.

Hắn ngủ luôn ở thư phòng, hoặc có khi đêm thâu không về nhà.

Trên giấy tuyên thành nơi bàn viết của hắn, trước sau đều là họa hình của Giang Chỉ Nhu.

Hắn yêu nàng ta sâu đậm đến tận xương tủy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nể tình ta đang mang thai, mẹ chồng không còn trách mắng ta nữa.

Vào một ngày tuyết rơi dày đặc phong tỏa cả kinh thành, con gái của ta đã chào đời.

Lang Âm của ta, từ lúc sinh ra cho đến ba tháng tuổi vẫn chưa từng được gặp mặt cha một lần.

Khi hắn phong trần mệt mỏi trở về, không tránh khỏi trận lôi đình trách phạt của mẹ chồng.

Ta ở gian phòng bên cạnh cũng có thể nghe thấy tiếng cãi vã.

“Con lại đi gặp Giang Chỉ Nhu đúng không? Con ruột của con ra đời con còn chưa thèm ngó ngàng tới một lần!”

Đây là lần đầu tiên ta thấy Tần Án nổi giận, giọng hắn nghe đầy đau đớn: “Thân thể của Chỉ Nhu ngày càng yếu đi, con chỉ muốn đến thăm nàng ấy thôi. Mẫu thân, con đã nghe lời người cưới thê sinh con rồi.”

“Những chuyện khác, xin người đừng can thiệp quá nhiều.”

Có lẽ đây là lần đầu tiên con trai công khai nghịch ý mình, mẹ chồng tức giận ném vỡ chén trà.

Mảnh sành văng ra găm thẳng vào cổ tay ta, rạch một đường rỉ m.á.u.

Ta bước qua ngưỡng cửa, nhìn thấy Tần Án đã lâu không gặp.

Hắn gầy gò, tiều tụy đi nhiều, trên mặt lún phún râu quai nón.

Đến cả sự ngụy trang hắn cũng chẳng buồn giữ, vẻ lạnh lùng nơi đáy mắt làm ta hoảng sợ.

Máu chảy dọc theo cánh tay ta, hắn bỗng nhiên căm hận thốt lên: “Đừng có bày ra cái bộ dạng đáng thương đó nữa!”

Hắn phất tay áo bỏ đi, lại tự nhốt mình vào trong thư phòng.

Cơn giận của mẹ chồng lại một lần nữa trút lên đầu ta.

“Cũng tại ngươi sinh ra cái thứ không biết tranh khí. Là con gái đã đành, đằng này sinh ra đã mang bệnh tật trong người.”

“Bây giờ Án nhi đã về rồi. Ngươi phải biết cố gắng hơn, sớm ngày m.a.n.g t.h.a.i một đứa con trai!”

Lang Âm của ta sinh ra đã mang tật, chứng bệnh tim bẩm sinh.

Ta lật tung hết thảy y thư, không cầu có thể chữa trị tận gốc, chỉ cầu có thể dốc lòng chăm sóc, nuôi dưỡng con bé thật tốt.

Để Lang Âm của ta bớt phải chịu khổ đi một chút.

Chân mày và ánh mắt của Lang Âm giống Tần Án như đúc.

Ánh mắt chứa chan tình cảm, như đong đầy một vũng nước mềm mại.

Ta nghĩ, có lẽ hắn nhìn ai cũng tràn đầy tình ý như thế. Nên mới khiến ta cứ mãi chìm đắm trong ánh mắt của hắn.

Tính cách của Lang Âm hoạt bát hơn, giống hệt ta hồi còn nhỏ.

May mắn thay con bé không có một người mẹ hay người chị áp bức trên đầu, không cần phải chịu đựng những nỗi đau đớn mà ta từng nếm trải.

Có con bé bên cạnh, cộng thêm việc ta dốc lòng học y, chuỗi ngày tẻ nhạt của ta cuối cùng cũng có chút hy vọng để mong chờ.

Ta cứ thế nuôi nấng con bé cho đến năm chín tuổi.

Ta đã gả vào hầu phủ được mười năm rồi.

Tần Án đối với Giang Chỉ Nhu vẫn một lòng son sắt, tình thâm như cũ.

Hắn chưa từng bước chân vào phòng ta thêm lần nào, cũng không nạp thêm ai khác vào cửa.

Mỗi đêm trằn trọc khó ngủ, ta lại ra sân ngồi thẫn thờ đến tận bình minh.

Nhìn ánh trăng sáng trên cao, ta nghĩ bụng, thôi vậy.

Nếu có thể bình an vô sự, không tai không nạn mà đi hết kiếp này, như thế cũng tốt rồi.