Ngải Tiểu Lan tò mò nhìn người đàn ông được bà cụ A Mỗ bế ra phơi nắng ở cửa.
Anh ta mặc một chiếc áo ngắn của dân tộc thiểu số, trông hơi gầy, sắc mặt xanh xao yếu ớt.
A Mỗ bảo cô mang tô bún cho người đàn ông đó. Ngải Tiểu Lan bưng chén đưa cho anh ta.
Anh ta lạnh lùng liếc nhìn Ngải Tiểu Lan, không nhận, thái độ rất bất lịch sự, phớt lờ cô, quay đầu nhìn về phía những ngọn núi cao xa xăm.
Ngải Tiểu Lan cũng không giận, đặt chén xuống ghế cạnh anh ta, rồi tự mình bưng tô bún A Mỗ nấu cho mình ăn.
Cô thích ăn bún, trong bún có nấm và một cái trứng chiên. Cô quay đầu nhìn, chén của A Mỗ không có, còn chén của cô và người đàn ông kia thì có.
A Mỗ chỉ vào người đàn ông đó, dùng tiếng phổ thông lơ lớ nói với cô: “Phân Khoái, A Lỗ ca, A Lỗ ca…”
Ngải Tiểu Lan hiểu ra, anh ta tên là A Lỗ ca.
Ăn xong bún, Ngải Tiểu Lan liền chơi với con ch.ó bản địa trong nhà. Mới nửa tháng, cô đã kết bạn với con ch.ó bản địa tên Tiểu Phong đó. Tiểu Phong cũng có bộ lông màu vàng, rất thông minh. Cô nghĩ, nó chắc hẳn rất giống với Tiểu Hoa của Khoan Khoan.
A Lỗ ca vẫn không nói gì, như một người câm. A Mỗ dần dần bắt đầu dẫn cô ra ngoài.
Buổi sáng, khi trời còn tờ mờ sáng, A Mỗ dẫn cô vào núi hái nấm. Bà ra hiệu bằng tay, dùng phương ngữ nói cho Ngải Tiểu Lan biết, nấm này ăn được (thì bỏ vào giỏ), nấm này có độc (thì dẫm một cái).
Hai người tách nhau ra tìm. A Mỗ thường xuyên ngẩng đầu nhìn Ngải Tiểu Lan, thấy cô vẫn trong tầm mắt của mình thì yên tâm tiếp tục tìm nấm.
Mặt trời ló dạng, A Mỗ vẫy tay về phía cô, miệng lẩm bẩm gọi. Ngải Tiểu Lan nhìn thủ thế của bà, nghe hai chữ “Phân Khoái”, biết đối phương đang gọi mình về nhà.
Cô đi về phía bà, đưa giỏ cho bà xem: “A Mỗ, bà xem, những cái này có được không ạ?”
Nghe nói ăn phải nấm độc sẽ c.h.ế.t người, cô không dám lơ là.
A Mỗ lật lật giỏ của cô, nửa giỏ nấm. Bà cười giơ ngón cái về phía Ngải Tiểu Lan.
Ý là, cháu giỏi quá, tìm được nhiều thế, tốt lắm.
Mắt Ngải Tiểu Lan sáng lên, cô cảm thấy A Mỗ thật tốt.
Ngải Tiểu Lan đi theo bà về, đi ngang qua cây cầu nhỏ hẹp bắc qua con suối. A Mỗ vươn tay dắt tay Ngải Tiểu Lan, sợ cô đứng không vững hoặc sợ hãi. Tay Ngải Tiểu Lan bị bàn tay thô ráp của A Mỗ nắm chặt, nhanh nhẹn bước lên cây cầu được cột bằng hai thân cây.
A Mỗ rất chăm sóc cô. Bà dẫn Ngải Tiểu Lan đi giặt quần áo và chăn bên suối. Bà tự mình gánh đòn gánh, để Ngải Tiểu Lan cầm chày đập quần áo, còn bắt cua cho cô chơi.
Thấy người, bà chỉ vào Ngải Tiểu Lan, mặt tươi cười lẩm bẩm nói chuyện lớn tiếng với người khác.
Ngải Tiểu Lan cảm thấy A Mỗ hơi giống bà Liêu trên phố. Khi bà Liêu khoe khoang đứa cháu trai lớn của mình, thần thái giống hệt A Mỗ. Cô không hiểu mọi người nói gì, chỉ biết cười với họ.
A Mỗ dẫn Ngải Tiểu Lan xuống ruộng hái rau, đội chiếc nón lá lên đầu Tiểu Lan, giúp cô chỉnh lại tóc, rửa dưa chuột bằng nước rồi đưa cho cô. Bà tự mình cắn một miếng dưa chuột, ra hiệu Ngải Tiểu Lan ăn.
Ngải Tiểu Lan học theo bà, há to miệng, cắn một miếng dưa chuột, rất giòn, rất ngọt. Cô dùng tiếng phổ thông nói lớn với A Mỗ: “Ngon lắm, ngọt lắm ạ.”
A Mỗ vẫn như trước, mặc kệ cô nói gì cũng gật đầu: “Ừ ừ ừ, Mênh Hạo.”
Dần dần, Ngải Tiểu Lan nói được vài câu phương ngữ đơn giản, A Mỗ lại khen cô rất giỏi.
A Mỗ dẫn cô đi chợ bán nấm và trái cây. Bà để Ngải Tiểu Lan đứng bên cạnh mình, Tiểu Phong ngồi xổm dưới chân Ngải Tiểu Lan. Bà thường xuyên quay đầu nhìn Ngải Tiểu Lan, thấy cô ngoan ngoãn, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bán xong, A Mỗ nắm tay cô đi về nhà. Đi ngang qua quầy thịt, bà dừng chân, quay đầu nhìn Ngải Tiểu Lan, rồi lại nghĩ đến con trai ở nhà, bảo người bán thịt cắt nửa cân thịt.
Trên đường về nhà, Ngải Tiểu Lan thấy A Mỗ lộ vẻ mệt mỏi trên mặt, liền chủ động nhận lấy cái sọt trên lưng bà. Tiểu Phong ngửi thấy mùi thịt, cứ quấn quýt quanh Ngải Tiểu Lan, l.i.ế.m chân cô.
Ngải Tiểu Lan cười ha hả, chạy về phía thôn, Tiểu Phong đuổi theo sau, gâu gâu gâu ~
A Mỗ cũng chạy theo sau, miệng gọi: “Phân Khoái, Phân Khoái…”
Ba con ch.ó con của Tiểu Vui Vẻ có bộ lông thật đẹp. Sau khi tròn tháng, A Mỗ muốn mang ra chợ bán, mỗi con bán 3 hào. Ngải Tiểu Lan tiếc, thế là ba con ch.ó con đều không bán.
Lớn hơn một chút, có người trong thôn đến xin chó con về nuôi, A Mỗ từ chối.
Ở nông thôn muỗi nhiều, dù đã dùng cành cây xông khói, phòng vẫn có muỗi vo ve bên tai. Ngải Tiểu Lan trở mình trong giấc ngủ, mơ màng cảm giác A Mỗ ngồi dậy, sau đó một chiếc quạt lá lớn nhẹ nhàng quạt đến, mang theo một làn gió mát sảng khoái.
Trong nhà có bốn con chó, càng thêm náo nhiệt. Mỗi lần Ngải Tiểu Lan bưng chén ngồi ở cửa ăn cơm, Tiểu Phong đều dẫn ba đứa con ngồi xổm trước mặt cô, mắt trông mong nhìn cô.
Ngải Tiểu Lan đặt tên cho ba con ch.ó con lần lượt là “Thịt Viên, Cuộn Cuộn, Sống Được Lâu.”
Cuộn Cuộn có lông hơi xoăn, Sống Được Lâu trên người có ba vòng tròn. Người ta nói một vòng thì tốt, hai vòng thì xấu, ba vòng thì c.h.ế.t nhanh, nên Ngải Tiểu Lan gọi nó là Sống Được Lâu.
Cô thích nhất Thịt Viên, vì lông của Thịt Viên có màu trắng pha vàng, rất đáng yêu.
Nghe Ngải Tiểu Lan không ngừng gọi: “Thịt Viên, Thịt Viên, Thịt Viên.”
A Mỗ khó xử cõng sọt đi ra ngoài. Buổi chiều về, bà mang theo một miếng thịt nhỏ, sau đó nhà bếp cứ liên tục vang lên tiếng băm chặt.
Ngải Tiểu Lan chạy vào xem, thấy A Mỗ đập trứng gà vào thịt băm nhuyễn, dùng đũa khuấy. Cô không khỏi hỏi: “A Mỗ, bà làm món gì ngon vậy ạ?”
A Mỗ cười nói: “Cháu không phải muốn ăn thịt viên sao? A Mỗ làm thịt viên cho cháu đấy.”
Ngải Tiểu Lan ngây người. Cô biết A Lỗ ca cần uống thuốc, nhà cũng không giàu có. Cô không ngờ mình gọi tên Thịt Viên, A Mỗ lại tưởng cô muốn ăn thịt viên, liền làm cho cô.
Cô chạy vào phòng nhìn một chút, những cây nấm khô trong thùng gỗ đã không còn. Rõ ràng A Mỗ nói phải đợi thêm một thời gian nữa sẽ có thương nhân đến thu mua, giá nấm mới cao. Bà đã cất giữ rất cẩn thận, thường xuyên lấy ra phơi, chỉ sợ bị ẩm mốc, tính chờ người ta đến tận cửa thu mua để bán được giá cao.
Ngải Tiểu Lan có chút ghen tị với người đàn ông m.á.u lạnh A Lỗ kia. Bà A Mỗ của anh ta thật tốt, vậy mà anh ta luôn làm bà A Mỗ khóc. Cô thật muốn cho anh ta ăn nấm độc.
A Mỗ trồng rất nhiều ngô. Ngải Tiểu Lan theo bà gánh từng sọt ngô từ trên núi xuống. Cô bị ngã một cú, đau quá trời.
Về nhà nhìn thấy A Mỗ, cuối cùng cô cũng không nhịn được, nước mắt lã chã rơi, oa oa khóc.
Cô cũng không biết sao lại thế này, chỉ là tủi thân. Trước đây Ngải Thừa Bằng dùng dây lưng đánh cô đến bầm dập, bất tỉnh nhân sự cô cũng chưa khóc. Cô cảm thấy mình ngày càng không kiên cường.
A Mỗ kéo ống quần của cô lên, đầu gối m.á.u me be bét, có m.á.u tươi chảy ra. Bà nhíu mày lẩm bẩm gì đó, ngữ khí rất nhanh.
A Lỗ ca nghe tiếng khóc của Ngải Tiểu Lan quay đầu lại nhìn, bảo A Mỗ hái loại thảo dược ông trồng trong sân, nhai nát đắp lên đầu gối Ngải Tiểu Lan.
Phiêu Vũ Miên Miên
Đắp thảo dược lên, mát lạnh, dường như không còn đau như vậy nữa.
Trong ruộng ngô, Ngải Tiểu Lan không đi được, A Mỗ bảo cô ở nhà nghỉ ngơi, tự mình đi bẻ ngô.
Chờ ngô được thu hoạch hết, phơi khô rồi bóc từng hạt ra, A Mỗ mệt mỏi, đen sạm và gầy đi rất nhiều. Cũng may thương lái thu mua ngô đến, ngô bán được giá tốt, hơn 300 cân hạt ngô, bán được 81 tệ.
A Mỗ vui vẻ đi chợ mua thịt, bà nói với Phân Khoái là làm thịt viên, lại mua thuốc cho A Lỗ, còn mua đôi dép xăng đan xinh đẹp cho Phân Khoái.