Tin Lục Hàn vào kinh giống như một tia sét đ.á.n.h xuống mặt hồ vốn đã đầy sóng ngầm.
Trong một ngày.
Từ triều đình đến hậu cung đều có vô số ánh mắt âm thầm dõi theo hắn.
Bởi cái tên Lục Hàn không chỉ gắn với Tạ Minh Châu.
Mà còn gắn với một chuyện từng khiến cả kinh thành chấn động.
Bảy năm trước.
Một đêm trước ngày Tạ Minh Châu được định làm Thái t.ử phi.
Một tên gia đinh thấp hèn lại khiến đích nữ Tạ gia bỏ trốn.
Trong mắt người đời, đó là một câu chuyện tình cảm động.
Một nữ t.ử vì tình yêu mà từ bỏ vinh hoa phú quý.
Nhưng không ai biết…
Đằng sau chuyện ấy còn có một bí mật lớn hơn.
Trong mật thất Đông Cung.
Thái t.ử đặt một xấp hồ sơ lên bàn.
Tạ Vãn Ninh nhìn thấy dấu niêm phong, ánh mắt hơi thay đổi.
“Đây là Vụ án quân lương năm đó.”
Thái t.ử đáp.
“Nàng từng nghe qua?”
Tạ Vãn Ninh im lặng.
Kiếp trước nàng chưa từng biết.
Bởi khi ấy, nàng chỉ là một nữ t.ử bị nhốt trong hậu viện Phụ Quốc Công phủ.
Mọi tin tức bên ngoài đều bị che giấu.
Nhưng nàng nhớ.
Trước khi nàng c.h.ế.t không lâu.
Tạ gia từng xảy ra biến cố.
Phụ thân bị điều tra.
Mẫu thân bệnh nặng.
Cuối cùng cả Tạ phủ suy bại.
Nàng từng cho rằng đó là báo ứng.
Nhưng hiện tại…
Có lẽ mọi chuyện không đơn giản như vậy.
Thái t.ử mở hồ sơ.
“Bảy năm trước, một nhóm quân lương vận chuyển từ Tây Bắc về kinh bị cướp.”
“Triều đình kết luận do sơn tặc.”
“Nhưng thực tế…”
Hắn chỉ vào một dòng chữ.
“Là người trong triều cấu kết với phản quân.”
Tạ Vãn Ninh cau mày.
“Vậy Tạ gia liên quan thế nào?”
Thái t.ử nhìn nàng.
“Vì người phát hiện dấu vết đầu tiên…”
“Là mẫu thân nàng.”
Tạ Vãn Ninh sững lại.
Bà Nguyễn thị?
Người mẫu thân luôn dịu dàng.
Người cả đời chỉ biết quanh quẩn trong hậu viện.
Làm sao có thể liên quan đến chuyện triều đình?
Thái t.ử tiếp tục:
“Năm đó, Tạ phu nhân từng phát hiện trong sổ sách của Tạ gia có một khoản tiền bất thường.”
“Khoản tiền đó có liên quan đến một vị quan phụ trách vận chuyển quân lương.”
“Nhưng trước khi bà ấy kịp báo lên…”
Nam Cung Tư Uyển
“Chứng cứ biến mất.”
Tạ Vãn Ninh nắm c.h.ặ.t t.a.y.
“Vậy tại sao lại liên quan đến tỷ tỷ?”
Thái t.ử không trả lời ngay.
Một lúc sau mới nói:
“Bởi người lấy được chứng cứ cuối cùng…”
“Là Lục Hàn.”
Không khí trong phòng lập tức đông cứng.
Tạ Vãn Ninh nhìn hắn.
“Gia đinh?”
“Không.”
Thái t.ử lắc đầu.
“Hắn không phải gia đinh thật sự.”
“Hắn là người được phái đến Tạ phủ để điều tra vụ án.”
“Thân phận thật của hắn…Là mật thám của Tiên đế.”
Tạ Vãn Ninh sững người.
Lục Hàn Không phải một người hầu thấp kém.
Mà là người mang nhiệm vụ bí mật.
Vậy tình cảm giữa hắn và Tạ Minh Châu…
Là thật?
Hay cũng chỉ là một phần của nhiệm vụ?
Đúng lúc ấy.
Ngoài cửa truyền đến tiếng báo.
“Điện hạ. Người của Tạ phủ cầu kiến.”
Thái t.ử nhìn Tạ Vãn Ninh.
“Nàng có muốn nghe không?”
Nàng gật đầu.
Người đến là Tạ quản gia.
Nhưng lần này, vẻ mặt ông không còn kiêu ngạo như trước.
Ông quỳ xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Thái t.ử phi. Lão nô có chuyện quan trọng muốn nói.”
Tạ Vãn Ninh nhìn ông.
“Nói.”
Tạ quản gia cúi đầu.
“Đại cô nương…Không phải vô tình gặp Lục Hàn.”
“Năm đó Là lão gia sắp xếp.”
Một câu nói.
Khiến Tạ Vãn Ninh sững lại.
“Cái gì?”
Tạ quản gia run giọng.
“Năm đó lão gia biết trong triều có người muốn diệt khẩu những người biết chuyện quân lương.”
“Ngài ấy muốn bảo vệ đại cô nương. Cho nên mới để Lục Hàn tiếp cận nàng.”
Tạ Vãn Ninh im lặng.
“Ý ông là…Tình cảm giữa bọn họ…”
Tạ quản gia cúi đầu.
“Lúc đầu là giả.”
“Nhưng về sau…Lão nô không biết.”
Một bí mật.
Lại kéo theo một bí mật khác.
Tạ Minh Châu không phải bỏ trốn vì gặp gia đinh.
Mà vì gặp một người mang nhiệm vụ.
Tạ gia không phải chỉ là một gia tộc thiên vị trưởng nữ.
Mà còn đang che giấu một âm mưu lớn.
Còn nàng…
Tạ Vãn Ninh. Vì sao lại trở thành người thay thế?
Có thật chỉ là sự sắp đặt bất đắc dĩ?
Đêm đó.
Tạ Vãn Ninh gặp Tạ Minh Châu.
Lần đầu tiên sau nhiều năm.
Hai tỷ muội không có tranh chấp.
Chỉ có sự im lặng.
Tạ Vãn Ninh đặt một bức thư lên bàn.
“Là của mẫu thân.”
Tạ Minh Châu nhìn thấy nét chữ quen thuộc.
Bàn tay nàng run lên.
“Năm đó…Tỷ thật sự không biết thân phận Lục Hàn?”
Tạ Minh Châu im lặng rất lâu.
Sau đó lắc đầu.
“Không. Ta không biết.”
“Ta chỉ biết…Ngày đó hắn xuất hiện bên cạnh ta. Ta tưởng hắn là người duy nhất thật lòng với ta.”
Tạ Vãn Ninh nhìn nàng.
“Vậy bây giờ?”
Tạ Minh Châu cười buồn.
“Bây giờ ta không biết. Ta không biết thứ hắn dành cho ta…”
“Là tình yêu. Hay là nhiệm vụ.”
Bỗng nhiên.
Ngoài cửa vang lên tiếng động.
Hai người lập tức cảnh giác.
Một bóng người lướt qua cửa sổ.
Tạ Vãn Ninh đuổi theo.
Nhưng người kia đã biến mất.
Chỉ để lại trên mặt đất một vật.
Một nửa miếng ngọc bội.
Tạ Minh Châu bước đến.
Vừa nhìn thấy nó.
Sắc mặt lập tức trắng bệch.
“Không thể nào…”
Tạ Vãn Ninh nhìn nàng.
“Đây là gì?”
Tạ Minh Châu siết c.h.ặ.t miếng ngọc.
“Đây là tín vật của…”
Nàng chưa nói hết.
Nhưng Tạ Vãn Ninh đã nhìn thấy biểu cảm của nàng.
Sợ hãi.
Không phải kinh ngạc.
Mà là sợ hãi.
“Tỷ biết người này?”
Tạ Minh Châu chậm rãi gật đầu.
“Biết.”
“Hắn là người…”
“Đáng lẽ đã c.h.ế.t từ bảy năm trước.”
Cùng lúc đó.
Trong hoàng cung.
Thái t.ử nhận được mật báo.
Chỉ có một dòng:
“Người năm đó chưa c.h.ế.t.”
“Hắn đã trở về.”
Thái t.ử nhìn dòng chữ ấy.
Sắc mặt lần đầu tiên thay đổi.
Bởi người này. Chính là người hắn từng tận mắt chứng kiến c.h.ế.t dưới vực sâu.
Là kẻ biết toàn bộ bí mật về thân thế thật sự của Tạ Vãn Ninh.
Và cũng là người có thể lật đổ cả triều đình.