Trọng Sinh Thành Tân Nương Thay Thế

Chương 13



Chương 14: Người c.h.ế.t trở về

Miếng ngọc bội nằm trên bàn.

Tạ Minh Châu nhìn nó rất lâu.

Đôi môi nàng trắng bệch.

“Không thể nào…”

Tạ Vãn Ninh nhìn sắc mặt của tỷ tỷ.

“Tỷ biết người này?”

Tạ Minh Châu không trả lời ngay.

Một lúc lâu sau, nàng mới chậm rãi nói:

“Đây là ngọc bội của Vệ Tranh.”

“Người năm đó…”

“Năm đó đã c.h.ế.t.”

 

Bảy năm trước.

Khi ấy, Tạ Minh Châu vẫn là đích nữ được cả kinh thành ngưỡng mộ.

Nàng có dung mạo, có gia thế, có một cuộc hôn nhân mà bao người mơ ước.

Nhưng không ai biết rằng.

Bên trong Tạ phủ khi đó đang cất giấu một bí mật có thể khiến cả triều đình chấn động.

Năm ấy, phụ thân Tạ Quan Lạn tình cờ phát hiện trong sổ sách của một thương đội có dấu hiệu bất thường.

Một khoản tiền lớn được chuyển qua nhiều tay.

Cuối cùng lại chảy vào tay một nhóm người có liên quan đến quân đội.

Ban đầu ông chỉ nghĩ là tham ô.

Nhưng càng điều tra…

Ông càng phát hiện đây không phải chuyện một vài quan viên tham tiền.

Mà là một âm mưu phản loạn.

Người phụ trách điều tra vụ án khi đó là Vệ Tranh.

Hắn là mật thám được Tiên đế tin tưởng nhất.

Cũng là người duy nhất nắm giữ chứng cứ thật sự.

Nhưng ngay trước khi hắn kịp đưa chứng cứ về kinh…

Hắn biến mất.

 

Triều đình công bố:

Vệ Tranh đã c.h.ế.t.

Xe ngựa rơi xuống vực.

Thi thể không tìm thấy.

Nhưng không ai nghi ngờ.

Bởi trong thời điểm ấy, rất nhiều người đều tin rằng hắn đã bị kẻ địch sát hại.

Chỉ có một người không tin.

Đó là Tạ Quan Lạn.

Bởi trước khi biến mất, Vệ Tranh từng gửi cho ông một mật thư.

Trong thư chỉ có một câu:

“Đừng tin bất kỳ ai trong triều.”

 

Sau khi Vệ Tranh mất tích.

Tạ gia bắt đầu bị theo dõi.

Những người từng tiếp xúc với vụ án lần lượt gặp chuyện.

Có người c.h.ế.t.

Có người bị điều chuyển khỏi kinh thành.

Có người tự nhiên thay đổi lời khai.

Tạ Quan Lạn hiểu rằng.

Nếu tiếp tục giữ chứng cứ trong tay, cả Tạ gia sẽ bị diệt môn.

Nhưng nếu giao ra…

Ông không biết mình có thể tin ai.

Cho nên ông lựa chọn che giấu.

Sai lầm lớn nhất trong đời ông.

Chính là lựa chọn im lặng.

 

Còn Lục Hàn.

Hắn không phải gia đinh bình thường.

Năm đó, hắn là người của Vệ Tranh.

Sau khi chủ nhân mất tích, hắn nhận nhiệm vụ tiếp cận Tạ phủ.

Ban đầu hắn chỉ muốn tìm lại chứng cứ mà Vệ Tranh để lại.

Hắn tiếp cận Tạ Minh Châu.

Cũng vì mục đích ấy.

Nhưng hắn không ngờ…

Người con gái vốn chỉ là một phần trong nhiệm vụ ấy…

Lại dần trở thành người hắn không thể buông bỏ.

 

“Vậy…”

Tạ Vãn Ninh nhìn Tạ Minh Châu.

“Lục Hàn biết Vệ Tranh còn sống?”

Tạ Minh Châu lắc đầu.

“Không.”

“Năm đó sau khi Vệ Tranh mất tích, hắn cũng từng tìm kiếm rất lâu.”

“Ta nghĩ…”

“Ngay cả hắn cũng cho rằng chủ nhân của mình đã c.h.ế.t.”

 

Đúng lúc ấy.

Cửa phòng bị đẩy ra.

Thái t.ử bước vào.

Trong tay hắn là một phong thư.

“Nàng đoán đúng.”

“Vệ Tranh chưa c.h.ế.t.”

Tạ Vãn Ninh nhìn hắn.

“Điện hạ đã tìm được hắn?”

Thái t.ử gật đầu.

“Ba ngày trước.”

“Ở biên quan.”

 

Vệ Tranh được đưa về kinh vào đêm đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nhưng người đàn ông xuất hiện trước mặt mọi người không còn là vị mật thám năm xưa.

Hắn gầy hơn.

Tóc đã điểm bạc.

Một bên chân bị thương, phải chống gậy.

Nhưng ánh mắt vẫn sắc bén như trước.

Hắn quỳ trước hoàng đế.

“Thần Vệ Tranh.”

“Tham kiến bệ hạ.”

Cả triều đình chấn động.

Bởi người đáng lẽ đã c.h.ế.t bảy năm trước…

Lại xuất hiện trước mặt họ.

 

Hoàng đế nhìn hắn.

“Ngươi còn sống?”

Vệ Tranh cúi đầu.

“Nhờ ân cứu mạng của người dân biên quan.”

“Thần mới sống được.”

“Nhưng vì sao không trở về?”

Một câu hỏi khiến cả điện im lặng.

Vệ Tranh ngẩng đầu.

“Bởi thần không thể trở về.”

“Năm đó người muốn g.i.ế.c thần…”

“Không phải phản quân.”

“Mà là người trong hoàng tộc.”

Sắc mặt mọi người thay đổi.

Hắn lấy ra một chiếc hộp gỗ cũ.

“Đây là chứng cứ thần giữ suốt bảy năm.”

“Bao gồm danh sách những người tham gia âm mưu năm đó.”

“Cũng bao gồm người đã ra lệnh diệt khẩu.”

 

Chiếc hộp được mở ra.

Bên trong là những sổ sách, mật thư, lệnh bài.

Mỗi một thứ đều đủ khiến triều đình rung chuyển.

Tên những quan viên năm đó đều xuất hiện.

Trong đó…

Có cả người từng được xem là trung thần.

Có cả người thân cận với hoàng tộc.

Và cuối cùng.

Một cái tên khiến tất cả kinh hãi.

Hoàng t.ử thứ ba.

Người năm đó từng muốn tranh đoạt ngai vàng.

 

Mọi bí mật cuối cùng được phơi bày.

Người đứng sau vụ quân lương.

Người muốn diệt khẩu Vệ Tranh.

Người lợi dụng Tạ gia.

Đều đã bị đưa ra ánh sáng.

Tạ gia được rửa sạch tội danh.

Nhưng Tạ Quan Lạn lại xin nhận tội.

Bởi ông thừa nhận.

Ông đã biết một phần sự thật.

Nhưng vì sợ liên lụy gia tộc…

Ông lựa chọn im lặng.

 

Sau khi mọi chuyện kết thúc.

Tạ Vãn Ninh gặp Vệ Tranh lần cuối.

Nàng hỏi:

“Vì sao năm đó ngài lại để Lục Hàn tiếp cận tỷ tỷ ta?”

Vệ Tranh im lặng.

Sau đó đáp:

“Ban đầu là nhiệm vụ.”

“Nhưng về sau…”

“Hắn tự lựa chọn.”

Tạ Vãn Ninh khẽ cười.

“Vậy tình cảm của họ là thật?”

Vệ Tranh nhìn về phía xa.

“Có những thứ bắt đầu bằng giả dối.”

“Nhưng không có nghĩa kết thúc cũng là giả.”

 

Đêm ấy.

Tạ Vãn Ninh đứng trên thành cung.

Nàng cuối cùng cũng hiểu.

Kiếp trước, nàng luôn nghĩ mình là người bị hy sinh.

Nhưng hóa ra…

Mỗi người đều là một quân cờ trong bàn cờ lớn.

Tạ Minh Châu là quân cờ của tình yêu.

Lục Hàn là quân cờ của nhiệm vụ.

Tạ gia là quân cờ của quyền lực.

Nam Cung Tư Uyển

Còn nàng…

Từng là quân cờ của sự nhường nhịn.

Nhưng sống lại một lần.

Nàng đã tự mình bước ra khỏi bàn cờ.

Trở thành người có thể thay đổi cả ván cờ ấy.

 

Vài năm sau.

Khi Tạ Vãn Ninh trở thành Hoàng hậu.

Người đời nhắc đến nàng không phải vì nàng từng là người thay thế.

Mà vì nàng là vị Hoàng hậu đã dùng cả đời để chứng minh:

Một người từng bị bỏ lại…

Vẫn có thể tự mình đi đến nơi cao nhất.

Mà không cần cướp lấy ánh sáng của bất kỳ ai.