Trọng Sinh Thập Niên 80: Nhặt Lại Hạnh Phúc

Chương 11



"Mấy ngày nay chị chính là đến chỗ người thân bạn bè mượn tiền.

" Mai Hồng Mai tuy rằng chỉ ở chung với Nam Tương hơn một tháng, nhưng cô thật sự thích và tín nhiệm Nam Tương, cho nên cô không hề giấu diếm đối với Nam Tương.

Nam Tương nhịn không được hỏi thêm một câu: "Có mượn được không?”Mai Hồng Mai trầm mặc ấn ấn túi vải trên vai, bên trong là một xấp giấy vay nợ dày cộp, ngay cả bạn học thời tiểu học cô cũng đã đi hỏi mượn rồi, thật sự không tìm được người cho mượn, nhưng cô không thể từ bỏ, bởi một khi cô từ bỏ cha tụi nhỏ sẽ không còn.

Nam Tương hỏi: "Khi nào phẫu thuật?”Mai Hồng Mai nói: "Mười ngày sau.

”Mười ngày.

Thời gian này quá gấp gáp.

Cũng đúng, nếu thời gian không kịp, Mai Hồng Mai sẽ không sốt ruột đến mức bán cửa hàng, Nam Tương hỏi: "Vậy cửa hàng này của chị bán được bao nhiêu tiền?”Mai Hồng Mai cho biết: "Ngôi nhà này, hai máy may cũ và tất cả vải dệt cộng lại với nhau, cũng chỉ khoảng một ngàn đồng.

”"Vậy còn thiếu một ngàn đồng.

""Ừm.

"Nam Tương suy nghĩ một chút, nói: "Ở chỗ em có hơn ba trăm đồng, em cho chị mượn.

”Tháng này Nam Tương trích phần trăm lấy được hơn hai trăm bảy mươi đồng, Kỷ Tùy Chu lại gửi về một trăm đồng, cô cầm hơn ba trăm bảy mươi đồng mua không ít gạo, mì, dầu nấu ăn, bột giặt, dầu gội dầu, kem bảo vệ da! , còn lại hơn ba trăm ba mươi đồng.

Vốn định bỏ ra tám mươi đồng mua radio cho Bì Bì Đường Đường, kết quả người bán radio về quê cưới vợ, vẫn chưa trở về, nên tám mươi đồng của cô không có bay ra ngoài.

Hiện tại trong tay vẫn còn hơn ba trăm ba mươi đồng.

Hơn ba mươi đồng đủ cho cô và Bì Bì Đường Đường sống một thời gian, cô có thể cho Mai Hồng Mai mượn ba trăm đồng.

Mai Hồng Mai nghe xong ngơ ngẩn, mấy ngày nay cô vì chuyện của cha tụi nhỏ, tâm thần và thể xác đều mệt mỏi, buổi trưa mang theo nụ cười đến nhà anh họ, vốn nghĩ cô đã từng giúp bọn họ rất nhiều, vay tiền hẳn sẽ rất dễ dàng, kết quả anh họ chị dâu họ lại châm chọc mỉa mai cô một trận.

Cuối cùng không cho cô mượn một mao nào.

Cô khổ sở ngồi bên lề đường khóc một hồi, cảm thấy mình rất thất bại, ngay cả tiền cũng không vay được, không nghĩ tới Nam Tương lại chủ động cho cô mượn ba trăm đồng.

Đôi mắt cô lại đỏ lần nữa.

Nam Tương vội vàng hỏi: "Chị Mai, chị bị sao vậy?”Mai Hồng Mai giữ c.h.ặ.t t.a.y Nam Tương, cảm động không biết nên nói cái gì cho phải.

Nam Tương nói: "Em chỉ có thể lấy ra ba trăm đồng.

”Giọng Mai Hồng Mai khẽ run: "Chị biết, cảm ơn em.

”"Nói cảm ơn gì chứ, chị đã giúp ba mẹ con em biết bao nhiêu chuyện.

"Lúc Nam Tương vừa thức tỉnh khỏi “Những ngày tháng tốt đẹp ở thập niên 80”, Bì Bì Đường Đường mặc quần áo rách nát, trên người cô chỉ có hơn một đồng, cũng không có cách nào liên lạc với Kỷ Tùy Chu.

Nếu không phải Mai Hồng Mai cho cô cơ hội làm việc, lại nhiều lần đưa tiền trích phần trăm cho cô trước, cô và Bì Bì Đường Đường thật sự không biết làm thế nào để vượt qua cửa ải khó khăn lúc đó, cho nên cô sẵn lòng báo đáp Mai Hồng Mai.

Mai Hồng Mai nói: "Không không không, là em giúp chị mới đúng, em đến đây làm việc, chính là giúp chị một đại ân.

”Đây là lời thật lòng của Mai Hồng Mai.

Cô chưa bao giờ cảm thấy Nam Tương làm việc cho cô, cô cảm thấy Nam Tương là tới cứu vớt cô, tiền cô kiếm được hơn một tháng nay đã bằng của một hai năm trước kia cộng lại, bằng không giờ này khắc này cô không biết còn phải vay bao nhiêu tiền mới đủ đâu.

"Được rồi, không nói cái này, chị mau nghĩ biện pháp quyên góp tiền đi, ngày mai em đến bưu điện lấy tiền sẽ đưa cho chị ngay.

" Nam Tương nói.

"Ừm.

" Mai Hồng Mai gật đầu.

"Cửa hàng này! " Nam Tương nhìn xung quanh một chút, trong lòng thập phần không nỡ, nhưng so với mạng người, cửa hàng này cũng không tính là gì.

"Chị cũng luyến tiếc cửa hàng này.

" Mai Hồng Mai bất đắc dĩ nói.

"Còn sống là quan trọng nhất, hai chúng ta có tay nghề, về sau có thể mở lại nha.

""Ừm.

" Mai Hồng Mai gật đầu.

"Chị cứ tìm thử xem có ai cho mượn tiền được không, trước khi bán cửa hàng đi thì cứ tiếp tục mở cửa, chúng ta có thể kiếm thêm bao nhiêu thì hay bấy nhiêu.

" Nam Tương cười nói.

Mai Hồng Mai gật đầu thật mạnh, nước mắt lại rơi xuống.

Biết khó khăn của Mai Hồng Mai, Nam Tương vỗ vỗ vai Mai Hồng Mai nói: "Chị Mai, không sao đâu, chỉ cần còn sống là còn hy vọng.

Đây chỉ là một thử thách trong cuộc sống, vượt qua sẽ tốt thôi.

”Nam Tương không an ủi còn tốt, vừa an ủi Mai Hồng Mai liền không khống chế được khổ sở và ủy khuất trong lòng mấy ngày nay, nằm sấp trên vai Nam Tương khóc nức nở.

Bì Bì Đường Đường ở một bên thấy thế, khuôn mặt nhỏ cũng ngơ ngẩn theo.

Bì Bì nói: "Dì Mai đang khóc.

”Đường Đường kinh ngạc nói: "Người lớn cũng sẽ khóc nha.

”Bì Bì nói, "Người lớn xẽ khóc.

”Đường Đường nói: "Mẹ hông có khóc.

”Bì Bì nói, "Bởi vì, bởi vì mẹ lựi hại.

”Đường Đường nói theo: "Ba cũng lựi hại.

”Bì Bì gật đầu: "Ừm.”

Đường Đường suy nghĩ một chút, hỏi: "Anh ơi, ba với mẹ ai lựi hại hơn?”Bì Bì nói: "Mẹ lựi hại hơn!”Đường Đường hỏi: "Tại sao?”Bì Bì suy nghĩ một chút nói: "Bởi vì cha hông có mua mì, cho chúng ta ăn.

”Đường Đường vô cùng đồng ý nói: "Đúng!”Những lời này truyền vào tai Nam Tương, Nam Tương thầm lúng túng trong lòng, phòng hờ Bì Bì Đường Đường nói tiếp, cô quay đầu làm một cái thủ thế "suỵt" với Bì Bì Đường Đường.

Bì Bì Đường Đường lập tức dùng bàn tay nhỏ che miệng, không nói lời nào nữa.

Lúc này Nam Tương mới tiếp tục an ủi Mai Hồng Mai.

Một lúc lâu Mai Hồng Mai mới ổn định tâm trạng.

Nam Tương kéo Mai Hồng Mai sang ngồi một bên, rót ly nước, cố ý hỏi thăm tình hình mấy ngày nay của Mai Hồng Mai, cố gắng giải tỏa áp lực cho Mai Hồng Mai.

Gần chạng vạng, cô lần nữa khuyến khích Mai Hồng Mai tiếp tục tiến về phía trước.

Lúc này cô mới đẩy Bì Bì Đường Đường về thôn Thủy Loan.

Buổi tối khi nằm trên giường, Nam Tương suy nghĩ chuyện của Mai Hồng Mai, trong lòng hy vọng Mai Hồng Mai nhanh nhẹn hào phóng có thể thuận lợi vượt qua khó khăn này, đồng thời cô lại nghĩ đến tình cảnh của mình.

Không có công việc này, cô vẫn có thể lại đi tìm, nhưng muốn tìm một bà chủ như Mai Hồng Mai, quả thực không dễ dàng.

Có điều trời không tuyệt đường người, cô nhất định có thể tìm được việc làm.

Cô vừa an ủi mình như vậy xong, quay đầu đã nhìn thấy Bì Bì Đường Đường mở to đôi mắt đen láy nhìn mình chằm chằm, cô hỏi: "Sao hai đứa con còn chưa ngủ?”Bì Bì nói, "Mẹ ơi, mẹ chưa kể chuyện.

”Đường Đường tiếp lời: "Đúng vạy, mẹ, xao mẹ hông kể?”"Hai đứa đang chờ mẹ kể chuyện?" Nam Tương hỏi.

“Ừng ừng!” Bì Bì Đường Đường phát ra giọng sữa ngọng nghịu.

"Lại còn ừng, sao lại đáng yêu như vậy chứ.

hằng nguyễn

" Nam Tương nặn khuôn mặt nhỏ của Bì Bì Đường Đường.

Bì Bì Đường Đường cười hì hì.

Nam Tương nhìn con trai và con gái trắng trẻo, giọng nói không khỏi dịu dàng, nói: "Hôm nay mẹ sẽ kể cho các con nghe một câu chuyện, ngày mai tới lượt các con kể chuyện cho mẹ nghe, được không?”"Được thoi.

""Vậy bắt đầu nào.

"Vì thế Nam Tương ôm Bì Bì Đường Đường, từ từ kể một câu chuyện cổ tích, rất nhanh đã dỗ Bì Bì Đường Đường ngủ thiếp đi, không lâu sau Nam Tương cũng rơi vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau, sau khi ba mẹ con ăn sáng, Nam Tương cố ý mang theo sổ hộ khẩu và chứng minh thân phận thế hệ thứ nhất đến cục bưu chính huyện thành, kết quả cục bưu chính còn chưa đến giờ làm việc.

Cô đứng chờ ở cửa cục bưu chính với Bì Bì Đường Đường.

Đợi đến khi cục bưu chính làm việc, cô dựa theo trình tự điền vào mẫu rút tiền, lấy ba trăm đồng ra, đẩy Bì Bì Đường Đường đi về phía cửa hàng may vá Hồng Mai, nhìn thấy không ít khách hàng cũ của cửa hàng.

Trong số đó có thầy Hoa muốn làm quần áo trẻ em.

Lần trước thầy Hoa cầm quần áo trẻ em cô vẽ về cho các giáo viên khác và hiệu trưởng trong trường xem, bọn họ đều không hài lòng lắm, cô mới sửa lại vài chi tiết.

Sửa tới sửa lui lại đổi thành bộ dáng của đồng phục.

Không biết giáo viên và hiệu trưởng trường bọn họ có hài lòng hay không, nếu còn không hài lòng, cửa hàng may vá Hồng Mai bị bán đi, bọn họ chỉ có thể tìm tiệm may khác làm, dù sao đến lúc đó đừng làm chậm trễ cuộc thi là được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Vì vậy, cô gọi một tiếng: "Thầy Hoa!”Thầy Hoa nghe vậy quay đầu, thấy Nam Tương lập tức kinh hỉ không thôi: "Nam Tương.

”"Thầy Hoa, chào buổi sáng.

" Nam Tương cười nói.

“Chào buổi sáng!”Nam Tương hỏi: "Thầy đang đi đâu đây?”Thầy Hoa mỉm cười và nói: "Tôi đi tìm cô.

”"Tìm tôi?"“Đúng vậy!”Nam Tương hỏi: "Giáo viên và hiệu trưởng còn muốn sửa bản vẽ?”Thầy Hoa cười nói: "Không cần sửa nữa, đã quyết định rồi.

”Nam Tương vui vẻ hỏi: "Thật sao?”Thầy Hoa nói: "Thật đấy! Mấy ngày nay làm phiền cô không ngại mệt mà sửa bản vẽ nhiều lần như vậy cho chúng tôi.

”Đâu chỉ là sửa bản vẽ, Nam Tương rõ ràng phải vẽ lại, nếu không phải cô thích vẽ tranh, cô đã sắp muốn mắng người luôn rồi, lúc này cô mới cười trêu chọc: "Ai da, cuối cùng mọi người cũng định rồi, kiếm được mấy đồng tiền của mọi người thật không dễ dàng.

”"Nam Tương, đây không phải chuyện mấy đồng, lần này là hơn một ngàn đồng.

""Cái gì?" Nam Tương không hiểu có ý gì.

Thầy Hoa nói: "Trước đây không phải đã nói với cô, chỉ làm hai bộ sao?”"Đúng vậy.

" Nam Tương gật đầu.

"Bây giờ đổi lại.

""Đổi như thế nào?"Thầy Hoa mỉm cười nói: "Hiệu trưởng của chúng tôi nói, làm sáu mươi bộ.

”"Bao nhiêu cơ?" Nam Tương không thể tin vào tai mình.

“Sáu mươi bộ!”Nam Tương xác nhận lại lần nữa: "Ý thầy là áo, quần, giày và khăn quàng đỏ, cả thảy 60 bộ?”Thầy Hoa gật đầu: "Đúng vậy.

”"Nhưng một bộ gần hai mươi đồng nha.

" Hai mươi đồng không hề rẻ.

"Không sai đâu, lần này tôi tới đây, chính là để trả tiền tạm ứng, để cho cô làm một bộ xem thử, nếu không có vấn đề gì, thì cứ tiếp tục làm những bộ còn lại.

" Thầy Hoa cười.

Nam Tương ngây ngẩn cả người.

Cửa hàng may vá Hồng Mai, hình như, hình như không cần phải bán đi nữa.

Thấy Nam Tương xuất thần, thầy Hoa khó hiểu hỏi: "Nam Tương, cô bị sao thế?”.

Nam Tương hoàn hồn lại, nói: "Không sao không sao cả.

”Thầy Hoa nói: "Vậy bây giờ chúng ta tới cửa hàng ký một hợp đồng?”Nam Tương vội vàng gật đầu: "Được!”"Đi thôi.

" Thầy Hoa nói.

Nam Tương cao hứng đáp: "Ừm.

”Thấy Nam Tương gầy gò như vậy, mà phải đẩy xe bò, trên xe bò còn có hai đứa trẻ ngồi, thầy Hoa nhiệt tình nói: "Tôi giúp cô đẩy xe bò.

”Nam Tương vội vàng cự tuyệt: "Không cần đâu, tôi có thể tự đẩy.

”Thầy Hoa đưa tay ra: "Không sao đâu, tôi cũng sẽ đẩy xe bò.

”Nam Tương vội vàng nói: "Thật sự không cần, tôi đã đẩy quen rồi, rất nhẹ nhàng.

”Thầy Hoa cũng không cưỡng cầu, tay vịn hờ lên tay đẩy xe bò, thoáng dùng chút sức lực, coi như giúp Nam Tương đẩy.

Hai người vừa đi vừa thảo luận vài vấn đề về quần áo trẻ em.

Lúc này Nam Tương mới biết cuộc thi ca hát mà thầy Hoa nói đã bị hủy bỏ, trường tiểu học Nam Hóa nơi bọn họ đang ở phải tham gia thi tập thể d.ụ.c theo đài*.

*kiểu có nhạc rồi tập theoNhìn thấy các em nhỏ trong thành phố đều mặc đồng phục chỉnh tề, hiệu trưởng và giáo viên trường tiểu học Nam Hóa bọn họ quyết định làm áo, quần, giày dép cùng khăn quàng đỏ thống nhất, bọn họ từng tìm qua cửa hàng may khác, giá cả cũng không thấp hơn, lại không đẹp như bên này của Nam Tương vẽ, hơn nữa Nam Tương còn sẵn lòng sửa bản vẽ nhiều lần cho bọn họ.

Bọn họ cảm thấy con người Nam Tương đáng tin cậy nghiêm túc lại có thực lực, cho nên mới lựa chọn cửa hàng may vá Hồng Mai, Nam Tương cười nói: "Cảm ơn sự tín nhiệm của mọi người, tôi sẽ không khiến mọi người thất vọng.

”Thầy Hoa cười nói: "Đương nhiên rồi.

”"Mẹ ơi.

" Bì Bì gọi.

"Hả?" Nam Tương trả lời.

"Dì Mai chưa tứi.

" Tay nhỏ của Đường Đường chỉ chỉ phía trước.

Nam Tương giương mắt nhìn thì thấy, cửa hàng may vá Hồng Mai vẫn chưa mở cửa.

Có vẻ như Mai Hồng Mai lại đến nhà thân thích họ hàng vay tiền.

Cô cười nói: "Dì May có việc bận, mẹ có chìa khóa ở đây, có thể mở cửa.

”Bì Bì Đường Đường gật đầu.

Nam Tương quay đầu nói với thầy Hoa: "Thầy Hoa, thầy chờ một chút.

”Thầy Hoa gật đầu.

Nam Tương nhanh ch.óng ôm Bì Bì Đường Đường xuống, nhanh ch.óng mở cửa, lấy giấy và b.út máy trong ngăn kéo quầy ra, sau khi thương lượng với thầy Hoa vài câu, bắt đầu tự tay viết hợp đồng trên giấy.

Thời đại này máy in và mẫu hợp đồng thỏa thuận còn chưa phổ biến, Nam Tương chỉ có thể viết tay, viết rõ ràng từng cái một, sau đó đưa cho thầy Hoa.

Thầy Hoa nói: "Chữ viết không tồi.

”Nam Tương hơi lúng túng, nói: " Thầy Hoa, thầy xem nội dung như này, có muốn sửa đổi gì không?”Thầy Hoa nghiêm túc xem qua một lần, nói: "Không cần đâu, như này được rồi.

”"Vậy chúng ta ký tên ấn dấu tay đi.

" Nam Tương lấy ra mực đóng dấu bên trong ngăn kéo.

Hai người ký tên trước, sau đó ấn dấu tay.

Hợp đồng này liền có hiệu lực.

Thầy Hoa lập tức đưa cho Nam Tương một nửa số tiền tạm ứng, cũng chính là 540 đồng, sau đó hỏi Nam Tương: "Ngày mai có thể làm ra một bộ quần áo mẫu chứ?”"Có thể.

" Nam Tương gật đầu.

Thầy Hoa hỏi thêm: "Trong vòng mười ngày có thể hoàn thành sáu mươi bộ không?”"Thầy cứ yên tâm, chỉ cần ngày mai mọi người hài lòng với bộ mẫu, nhất định có thể làm được.

""Được, vậy ngày mai tôi lại tới.

""Ừm.

" Nam Tương liên tục gật đầu.

"Vậy quyết định như vậy đi, tôi về trường trước.

""Được, thầy Hoa đi thong thả.

"Tiễn thầy Hoa rời đi, Nam Tương nhìn số tiền lớn trong tay, thời đại này dùng bộ nhân dân tệ thứ ba phát hành năm 62, mệnh giá lớn nhất là mười đồng, 540 đồng không phải một nắm lớn sao.

Thành thật mà nói, cô sống từ nhỏ đến lớn, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy nhiều tiền như thế.

Cô kích động vô cùng, chỉ muốn chia sẻ chuyện vui này với Mai Hồng Mai ngay lập tức.

Nhưng Mai Hồng Mai vẫn chưa tới.

Cô đành phải nén sự kích động xuống, đi tới trước bàn máy may, chuẩn bị bắt đầu làm quần áo, Bì Bì Đường Đường đi từ sân vào, Đường Đường nâng cái cốc trên ghế bên cạnh lên, bên trong cốc là nước ấm Nam Tương cố ý chuẩn bị cho hai đứa nhỏ.

Đường Đường ừng ực uống một ngụm trước, sau đó đưa chén cho Bì Bì: "Anh ơi, cho anh.

”Bì Bì ngẩng khuôn mặt nhỏ bắt đầu uống.

Nam Tương cười hỏi: "Hai đứa con đang chơi gì đấy? Mệt đến mức mặt cũng đỏ lên.

”Đường Đường ngọng nghịu trả lời: "Đào đắt đắt!”Nam Tương nghe không rõ lắm: "Làm gì cơ?”Đường Đường nói một lần: "Mẹ, con đào đắt đắt!""À, thì ra là đào đất đất.

" Nam Tương nghe rõ đường.

"Ừm, siêu nhiều đắt đắt.

"Giọng sữa lại ngọng nghịu quá dễ nghe, Nam Tương cười hỏi: "Các con sắp đào đất xong rồi sao?”"Ừm, con với anh trai cùng nhau đào đắt đắt.

" Đường Đường gật đầu.

"Oa! Đường Đường và anh trai thật lợi hại!”Đường Đường cười hì hì.

Bì Bì đặt cốc xuống cũng vui vẻ để lộ hàm răng nhỏ trắng đều.