Trọng Sinh Thập Niên 80: Nhặt Lại Hạnh Phúc

Chương 12



Nam Tương dịu dàng cười nói: "Vậy hai đứa con tiếp tục đào đi, mẹ làm quần áo trước, lát nữa lại cùng các con chơi.

”"Ừm.

" Bì Bì Đường Đường cùng nhau gật đầu.

Bì Bì Đường Đường lại chạy đến trong sân đào "đắt đắt".

Nam Tương đứng ở cửa sân sau, nhìn hai đứa nhỏ trao đổi huyên thuyên, cô nhịn không được nở nụ cười, hơn một tháng nay, mỗi buổi sáng hai bé đều ở trong sân chơi trống bỏi, b.ắ.n bi đất hoặc đào đất này nọ, không khóc cũng không nháo, vừa ngoan ngoan vừa yên tĩnh, cho nên cô mới có thể an tâm làm việc.

Cô thật sự vừa biết ơn vừa áy náy với hai đứa nhỏ, nhịn không được tiến lên cùng hai bé chơi đào đất năm phút, lần lượt hôn một cái lên khuôn mặt nhỏ của hai bé, mới bắt đầu làm bộ quần áo mẫu, trong lúc đó có khách tới cửa, cô cũng kiêm luôn nhiệm vụ tiếp đãi.

Vì vậy, cả buổi sáng, thậm chí cô bận rộn đến nước miếng cũng chưa nuốt xuống.

May mắn thay, giờ ăn cơm không có khách tới, cô có thể thở dốc một lát.

Bất quá cô không về thôn Thủy Loan, cô biết Mai Hồng Mai gặp khó khăn, cho nên giống như mấy ngày trước, cô cùng Bì Bì Đường Đường đến tiệm cơm Kiến Quân ăn trưa, sau đó mang theo Bì Bì Đường Đường quay lại cửa hàng may vá Hồng Mai, tiếp tục trông cửa hàng cho Mai Hồng Mai, lúc Bì Bì Đường Đường ngủ trưa, cô tiếp tục làm bộ quần áo mẫu.

Làm đến buổi chiều, bộ quần áo mẫu cuối cùng đã được hoàn thành.

Lúc này mới thấy Mai Hồng Mai về.

"Chị Mai.

" Nam Tương gọi.

"Em lại đang trông cửa hàng à.

" Mai Hồng Mai nói.

"Ừm.

" Nam Tương gật đầu: "Bên chị thế nào rồi?”"Không mượn được tiền.

" Mai Hồng Mai mất mát nói.

Nam Tương đã sớm nghĩ đến kết quả này.

"Cũng không tìm được người mua cửa hàng.

" Mai Hồng Mai thở dài nói: "Mặc dù cải cách mở ra, nhưng nhiều người vẫn cho rằng kinh doanh là chuyện đầu cơ trục lợi, không muốn tiếp nhận cửa hàng may vá Hồng Mai, càng không muốn bỏ ra hàng ngàn đồng để mua, cửa hàng này của chị có thể sẽ không bán được.

”"Vậy thì không bán nữa.

""Như vậy sao được? Chị còn thiếu tới 2000 đồng! "Nam Tương lấy một cái túi vải từ ngăn kéo, mở ra cho Mai Hồng Mai xem.

Mai Hồng Mai nhìn thoáng qua, tuy rằng đều là mệnh giá mười đồng, nhưng cô biết trong này tuyệt đối không chỉ có 300 đồng, nói cách khác ngoại trừ 300 đồng tối hôm qua Nam Tương định cho cô mượn, còn có tiền khác, cô ngạc nhiên hỏi: "Ở đâu ra nhiều tiền thế này?”"Kiếm được.

" Nam Tương nói.

"Ai kiếm?" Mai Hồng Mai khó hiểu hỏi.

Nam Tương nói: "Chúng ta kiếm chứ ai.

”"Chúng ta?""Đúng vậy.

" Nam Tương nói chuyện thầy Hoa làm đồng phục cho Mai Hồng Mai nghe.

Mai Hồng Mai bàng hoàng nhìn Nam Tương hỏi: "Họ sẵn lòng bỏ ra 1080 đồng để mua sáu mươi bộ quần áo?”"Cái này kỳ thật bao gồm khăn quàng đỏ, áo tay dài có khóa kéo, áo lót trắng, quần dây thun, giày và vớ, một bộ mười tám đồng.

" Nam Tương nói với Mai Hồng Mai.

Mai Hồng Mai biết giá của các vật liệu, nói: "Dù vậy chúng ta cũng kiếm lời rất nhiều!”"Đúng.

""Thật sự là 1080 đồng?""Thật sự, họ trả trước 540 đồng, đều ở đây.

" Nam Tương lại đưa túi vải đến trước mặt Mai Hồng Mai: "Chị xem.

”Mai Hồng Mai xúc động gật đầu: "Chị thấy rồi, chị thấy rồi.

”Nam Tương nói: "Không phải chị còn thiếu 2000 đồng sao?”"Ừm.

" Mai Hồng Mai gật đầu.

"Để em tính thử, những quần áo này đều giao trong vòng mười ngày, giao hàng là có thể lấy tiền, 1080 đồng, cộng thêm 300 đồng của em, chính là 1380 đồng.

""Đúng.

" Mai Hồng Mai kích động nói.

Nam Tương tiếp tục tính: "Trong cửa hàng thời gian gần đây tổng thu nhập là 300 đồng, cộng lại là 1680 đồng.

”"Đúng.

""Thiếu 320 đồng là đủ 2000 đồng.

""Ừm.

""Chúng ta còn sáu ngày để kiếm đủ tiền, lỡ như có người đến mua quần áo trẻ em, lỡ như có người làm áo khoác quân đội, lỡ như buôn bán đặc biệt tốt, nói không chừng chúng ta có thể kiếm được 320 đồng, nếu thật sự không được, thì chúng ta bán một cái máy may, hẳn là sẽ gom đủ 2000 đồng.

" Nam Tương rất nghiêm túc tính toán cho Mai Hồng Mai.

Mai Hồng Mai nghe vừa kích động vừa cảm động lại vừa khó chịu, cô không nói được đó là tư vị gì, dù sao giờ khắc này, cô thật tâm thật ý muốn dùng sinh mệnh báo đáp cho những thứ Nam Tương đã đối tốt với cô, cô lần nữa nắm c.h.ặ.t t.a.y Nam Tương, thậm chí muốn móc trái tim mình ra cho Nam Tương, cực kỳ nghiêm túc nói: "Nam Tương cám ơn em.

”Nam Tương nói: "Chị Mai, chị đừng khách khí.

hằng nguyễn

”"Thật sự, chị không biết nên cảm ơn em như thế nào cho phải nữa.

""Không cần cảm ơn, con người ai mà chẳng có lúc gặp phải khó khăn, chỉ cần kiên cường cố gắng vượt qua là được.

""Ừm.

""Nhưng! " Nam Tương dừng một chút.

Mai Hồng Mai hỏi: "Nhưng cái gì?”"Nhưng, số tiền em nói, chỉ là tính thu vào, chưa trừ phí hao tổn của nguyên vật liệu, hơn nữa chị biết rồi đó, vải trong cửa hàng chúng ta căn bản không đủ làm sáu mươi bộ quần áo.”

Mai Hồng Mai nhanh ch.óng nói: "Không sao, chị có cách này.

”"Cách gì?""Chị đi mượn nợ, chị làm nghề này cũng khá lâu rồi, dựa vào mặt mũi của chị, trước lấy vải, sau trả tiền, không vấn đề gì.

" Mai Hồng Mai nói.

"Nhưng nếu đối phương biết, chồng chị bị bệnh cần tiền, thì có cho chúng ta mượn không?" Nam Tương hỏi, mọi người đều biết "bệnh tật" chính là động hút tiền bạc không đáy, không phải quan hệ đặc biệt tốt, ai cũng không dám dễ cho vay tiền.

Mai Hồng Mai hơi xuất thần.

Nam Tương nói: "Nếu không, em có một cách.

”Mai Hồng Mai hỏi: "Cách nào?”Nam Tương suy nghĩ rồi nói: "Thế chấp cửa hàng này, hoàn toàn có thể thế chấp mấy trăm tới hơn một ngàn đồng, cứ giải quyết việc lửa sém lông mày trước.

”"Không cần, chị có thể lấy được hàng, cửa hàng này từ nay về sau chính là của em, chị sẽ không đi thế chấp.

" Mai Hồng Mai nói c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt.

Nam Tương nghi ngờ mình nghe nhầm, hỏi: "Chị nói gì cơ?”Mai Hồng Mai thẳng thắn nói: "Cửa hàng này là của em!”Nam Tương giật mình nhìn Mai Hồng Mai: "Của em?”“Đúng!”"Sao lại thành của em?" Nam Tương hỏi.

Mai Hồng Mai nói: "Em cho chị quá nhiều tiền rồi.

”"Em đâu có.

"Mai Hồng Mai khẳng định: "Em có, ngoài 300 đồng cho chị mượn, còn có mấy trăm đồng tiền đồng phục lần này, tiền trích phần trăm của quần áo trẻ em các thứ, cộng lại đã hơn 1000 đồng rồi.

”Nam Tương do dự nói: "Nhưng"Mai Hồng Mai trách móc: "Đây chỉ là những thứ có thể nhìn thấy, còn không thể nhìn thấy tính từ khi em vào cửa hàng may vá Hồng Mai, không chỉ giúp chị kiếm được rất nhiều tiền, mà còn cho chị rất nhiều sự an ủi về mặt tâm lý.

”"Chị cũng giúp em mà.

""Chúng ta căn bản không thể so sánh với nhau.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

""Kỳ thật đều giống nhau thôi.

"Mai Hồng Mai nghiêm túc nói: "Không giống, không có em xuất hiện, chị sẽ không tiết kiệm được nhiều tiền như vậy, cũng không kiếm được khoản cuối cùng này, cha tụi nhỏ nhất định sẽ c.h.ế.t! ”Nam Tương nhất thời ngẩn ra.

Mai Hồng Mai kích động nói: "Bây giờ anh ấy được cứu sống rồi!”Nam Tương không biết nên nói gì cho phải.

Mai Hồng Mai nói: "Chị mượn quá nhiều tiền, không biết ngày tháng năm nào mới trả hết, chị không muốn mắc nợ em, cho nên chị đưa cửa hàng này cho em, chị cảm thấy cửa hàng này do em quản lý, nhất định sẽ tốt hơn chị, bản thân chị cũng yên tâm, quay đầu chị lại làm việc cho em, nói không chừng còn kiếm được nhiều hơn lúc chị tự làm ăn.

”Nam Tương lại mở miệng: "Nhưng mà! "Mai Hồng Mai lại ngắt lời: "Em đừng từ chối nữa, chúng ta mau làm việc kiếm tiền đi.

”Trong lúc nhất thời Nam Tương cũng không biết từ chối đề nghị của Mai Hồng Mai như thế nào, có điều trước mắt quan trọng nhất là kiếm đủ tiền phẫu thuật tim cho chồng Mai Hồng Mai, chuyện cửa hàng sau này lại nói, vì thế cô không rối rắm chuyện cửa hàng nữa, ngược lại tập trung vào làm đồng phục.

Cầm lấy mẫu áo vừa làm xong đưa cho Mai Hồng Mai: "Chị Mai, chị xem đồng phục trước đi.

”Mai Hồng Mai nhận lấy rồi xem thật kỹ.

Nam Tương ở bên cạnh giải thích: "Quần là vải lục thô màu lam rất bình thường, chủ yếu là áo, sử dụng phương pháp ghép nối, vai, trước n.g.ự.c và lưng cố ý dùng màu trắng, những nơi khác dùng màu xanh lam, ngụ ý là trời xanh mây trắng, phát triển khỏe mạnh.

Hơn nữa khu vực màu trắng đeo thêm khăn quàng đỏ, vừa bắt mắt vừa tràn đầy sức sống.

”Mai Hồng Mai không thể tin nhìn Nam Tương hỏi: "Đây đều do em tự nghĩ ra?”"Ừm.

" Nam Tương gật đầu.

“Đẹp quá!” Mai Hồng Mai thật lòng nói, cô biết làm quần áo, cũng thường xuyên đưa ra một ít đề nghị chi tiết trên quần áo cho khách, nhưng những thứ này so với Nam Tương, quả thực không đáng nhắc tới, Nam Tương thật sự quá ưu tú.

"Chị Mai, chị thật sự cảm thấy đẹp sao?" Mai Hồng Mai làm thợ may nhiều năm, mắt nhìn quần áo vẫn vô cùng độc đáo, nếu cô nói đẹp, trong lòng Nam Tương liền tự tin hơn nhiều.

Mai Hồng Mai lật xem đường may và khóa kéo của đồng phục, hài lòng gật đầu: "Thật đấy.

”"Thế chị xem thử khăn quàng đỏ, áo lót, giày và vớ đi.

" Nam Tương đưa từng thứ cho Mai Hồng Mai xem: "Vốn em muốn phối cho họ loại giày cao su này, nhưng giày cao su giá hơi đắt, hơn nữa chúng ta cũng không làm được, cho nên em và thầy Hoa mới thương lượng lại, làm loại giày vải đế bọt biển màu vàng nhạt này, vừa hay thích hợp với áo màu trắng.

”"Không tồi không tồi.

" Mai Hồng Mai vừa lòng vô cùng.

"Chị cảm thấy ổn không?"“Ổn ổn, rất đẹp là đằng khác!”"Vậy chúng ta lấy kiểu dáng này cho bên thầy Hoa xem thử, một khi họ xác định chọn, chúng ta sẽ bắt đầu làm ngay, được chứ?” Nam Tương hỏi.

“Được, khi nào thì cho bên thầy Hoa xem?”"Thầy Hoa nói rõ ngày mai sẽ đến.

" Nam Tương nhìn đồng hồ trên tường, suy nghĩ rồi nói: "Hiện tại trường tiểu học Nam Hóa vẫn chưa tan học đâu, chị Mai, không bằng, bây giờ chúng ta đưa quần áo qua luôn, để cho họ sớm đưa ra quyết định, như vậy, chúng ta cũng có thêm một chút thời gian làm quần áo.

”"Được.

""Vậy bây giờ đi thôi.

""Đi.

".

Nam Tương và Mai Hồng Mai đều là người phái hành động, nói làm gì thì làm ngay, lúc này khóa cửa của cửa hàng, mang theo Bì Bì Đường Đường đến cổng trường tiểu học Nam Hóa, giải thích ý định của mình với bảo vệ.

Một lát sau, thầy Hoa đi ra, nhìn thấy đồng phục, cảm thấy rất hài lòng, nhưng anh không thể làm chủ, nói: "Để tôi đưa nó cho các giáo viên khác và hiệu trưởng xem sao.

”"Được, thầy Hoa, hi vọng mọi người mau ch.óng đưa ra quyết định, như vậy chúng ta mới có thể sớm làm xong, không chậm trễ mọi người tham gia thi đấu.

" Nam Tương cười nói.

"Được được được.

" Thầy Hoa liên tục gật đầu: "Bây giờ tôi sẽ đưa cho họ xem liền.

”"Vậy chúng tôi chờ tin tốt của thầy.

""Được.

"Thầy Hoa xách quần áo vào trường tiểu học Nam Hóa.

Nam Tương quay đầu nói với Mai Hồng Mai: "Được rồi, chúng ta chờ tin của họ là được.

”Mai Hồng Mai gật đầu.

Nam Tương nói tiếp: "Chị Mai, mấy ngày tiếp theo, chị đừng đi vay tiền, cũng đừng tìm người mua cửa hàng nữa, chúng ta làm xong đơn hàng này, thuận tiện thanh lý sổ sách trong cửa hàng, gom đủ 5000 đồng.

”Mai Hồng Mai đương nhiên đáp ứng.

"Hiện tại thời gian cũng không còn sớm, em phải về nhà, bằng không để trời tối, hai đứa nhỏ đi đường đêm, không tốt lắm.

" Nam Tương không mê tín dị đoan, hơn nữa vốn dĩ buổi tối đi ngoài đường không an toàn, lỡ như nhảy ra con mèo con ch.ó hay đụng trúng cành cây, cũng sẽ dọa Bì Bì Đường Đường sợ.

Mai Hồng Mai cũng biết, lúc này nói: "Vậy em mau về nhà đi.

”"Còn chị thì sao?""Gần đây chị ngủ trong cửa hàng, vừa lúc có thể làm thêm vài đơn hàng, tích góp thêm chút tiền.

" Mai Hồng Mai nói.

Nam Tương không ngăn cản nói: "Được rồi, vậy em về đây.

”"Mau về đi.

"Nam Tương đẩy xe bò rời đi, sau khi về đến nhà, Nam Tương cùng Bì Bì Đường Đường ăn cơm, dưới đèn dầu hỏa ba mẹ con chơi trò chơi tạo hình, Nam Tương lúc thì lấy tay làm thành hình chim bồ câu, lúc thì làm thành thỏ, lúc thì làm ngỗng vân vân, chọc cho Bì Bì Đường cực kỳ ngạc nhiên, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng cười khanh khách.

Ba mẹ con vui vẻ vô cùng, mãi cho đến khi đi vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau, Nam Tương nhớ tới chuyện của Mai Hồng Mai, dậy sớm làm bữa sáng, sau khi ăn xong với Bì Bì Đường Đường, liền chạy tới cửa hàng may vá Hồng Mai.

Không thể tưởng tượng được Mai Hồng Mai đã đến rồi, đang bận rộn làm quần áo.

Trên đường tới, Nam Tương đã nói với Bì Bì Đường Đường, gần đây sẽ rất bận rộn, Bì Bì Đường Đường ngoan ngoãn chạy ra sân sau chơi đùa, Nam Tương và Mai Hồng Mai bắt đầu làm quần áo bán quần áo chiêu đãi khách.

Một hồi lâu không nghe thấy tiếng nói chuyện ngọng nghịu của Bì Bì Đường Đường.

Nam Tương đi đến hậu viện nhìn thử, thì thấy hai bé con Bì Bì Đường Đường đang im lặng ngồi xổm ở góc tường, cô tò mò gọi: "Bì Bì Đường Đường "Bì Bì ngay lập tức đặt ngón tay út nho nhỏ lên miệng, làm một tư thế "suỵt".

Đường Đường nhỏ giọng nói: "Mẹ ơi, dừng nói chuyện.

”Nam Tương lập tức im lặng, tò mò nhìn xung quanh, không phát hiện gì bất thường, tiếp tục đi về phía Bì Bì Đường Đường.

Đi tới gần, bỗng nhiên nghe thấy bên cạnh truyền đến một trận âm thanh hữu lực: "Con khỉ kia là người phương nào? Nó chính là Mỹ Hầu Vương Tôn Ngộ Không từ Động Thủy Liêm Hoa Quả Sơn, thân mang 72 phép thần thông, một cái bổ nhào cách xa vạn dặm, há có thể chịu được cục tức này, lập tức đập bàn đứng lên, a nha nha nha nha! "Lúc này Nam Tương xem như hiểu rõ, thì ra cái radio nhà bên cạnh đang phát "Tây Du Ký", khó trách hai đứa nhỏ này không nói lời nào, rõ là đang mê mẩn nghe.

Cô lắc đầu bật cười, đến trong cửa hàng cầm hai cái ghế nhỏ đặt ở góc tường, sau đó ôm Bì Bì Đường Đường ngồi xuống ghế, hôn một cái lên mặt hai bé con, để hai bé tiếp tục nghe "góc tường" cô thì đi vào trong cửa hàng.

Vừa lúc thầy Hoa vui vẻ ra mặt đi đến.

Nam Tương và Mai Hồng Mai cùng nhau nghênh đón: "Thầy Hoa.

”Thầy Hoa cười nói: "Chào buổi trưa, Nam Tương, chị Mai.

”Nam Tương hỏi: "Vừa tan học à?”Thầy Hoa nói: "Đúng vậy, sáng nay có quá nhiều tiết dạy, không có thời gian đến, chỉ có thể đến vào bây giờ, trường đã xem qua quần áo rồi.

”"Thế nào?" Nam Tương và Mai Hồng Mai cùng nhau hỏi.

Thầy Hoa đưa túi vải cho Nam Tương nói: "Họ nói làm rất tốt, cứ làm như bộ này, sáu mươi bộ.

”Nam Tương hỏi: "Không cần sửa chi tiết nào?”"Không, cứ làm theo bộ này! Cô có thể hoàn thành trong một tuần đúng chứ?”“Có thể!”"Vậy vất vả hai người rồi, một tuần sau, tôi sẽ đến lấy quần áo.

""Được, thầy đi thong thả.

""Được, tạm biệt.

"Nhìn thầy Hoa rời đi, Nam Tương và Mai Hồng Mai kích động nhìn nhau.

Mai Hồng Mai nói: "Chúng ta bắt đầu làm ngay bây giờ đi!”Nam Tương gật đầu: "Được.”