Trọng Sinh Thập Niên 80: Nhặt Lại Hạnh Phúc

Chương 14



Đôi bàn tay biết nói

Vị khách nữ kia lúc đầu còn đầy vẻ hoài nghi, nhưng khi thấy Nam Tương nhẹ nhàng tháo phần eo chiếc váy ra, những động tác vô cùng thuần thục và dứt khoát, sự lo lắng trong lòng cô ta dần biến mất. Nam Tương không chỉ tháo đơn thuần, cô còn khéo léo xử lý lại phần mép vải bị tưa chỉ, đồng thời dùng kỹ thuật may giấu mũi – một kỹ thuật mà thời điểm đó chưa mấy ai ở vùng này áp dụng – để sửa lại form dáng cho vừa vặn hơn.

"Cô xem này," Nam Tương vừa đạp máy may đều tay, vừa nói với chất giọng nhẹ nhàng nhưng đầy tự tin, "phần eo này tôi đã nới ra một chút, nhưng tôi vẫn giữ lại đường chiết ly cũ để nó không bị mất form. Cô mặc vào sẽ thấy thoải mái hơn, mà nhìn bên ngoài vẫn chỉn chu như mới mua từ cửa hàng cao cấp ở đế đô về."

Vị khách nữ há hốc mồm kinh ngạc. Cô ta vốn nghĩ chỉ là khâu tạm lại cho xong, ai ngờ Nam Tương lại xử lý tinh tế đến mức này. Chiếc váy sau khi sửa xong, đặt dưới ánh sáng, đường chỉ mới tiệp màu hoàn hảo với đường chỉ cũ, đến mức phải soi kỹ lắm mới nhận ra.

"Trời ạ, tay nghề cô... thật sự quá giỏi!" Vị khách thốt lên, mắt sáng rực. "Trước đây tôi đến tiệm này, những người thợ khác đều bảo không sửa được, hoặc là sửa xong nhìn rất thô. Không ngờ hôm nay lại gặp được cao nhân!"

Nam Tương mỉm cười, vẻ mặt khiêm tốn: "Chị quá khen, chỉ là chút kinh nghiệm nhỏ thôi ạ."

Sau khi vị khách hài lòng rời đi, Uông thị từ phía sau đi lên, ánh mắt nhìn Nam Tương đầy vẻ ngưỡng mộ pha chút kinh ngạc. Bà đã gắn bó với cửa hàng này nhiều năm, nhưng chưa bao giờ thấy ai có thể xử lý quần áo nhanh, gọn và thẩm mỹ đến thế.

"Nam Tương à," Uông thị ngập ngừng, "vị khách vừa rồi... cô ấy có vẻ rất ưng ý."

"Dạ, chỉ cần mình đặt tâm vào bộ quần áo, khách hàng sẽ cảm nhận được thôi dì," Nam Tương đáp, tay lại cầm lấy cuộn vải vụn để tiếp tục công việc của mình.

Cô hiểu rằng, trong thời đại niên đại này, người ta vẫn còn giữ thói quen "ăn chắc mặc bền", nhưng nhu cầu về cái đẹp đang dần trỗi dậy. Việc cửa hàng Hồng Mai bỗng dưng trở nên "trống trải" không phải vì hết đồ, mà là vì Nam Tương đang thanh lọc lại toàn bộ phong cách. Cô không muốn cửa hàng chỉ là một nơi chất đống vải vóc cũ kỹ, cô muốn biến nó thành một không gian đầy cảm hứng.

Buổi trưa, nắng nhuộm vàng cả sân sau. Bì Bì và Đường Đường sau khi đã phân loại xong đống vải vụn, hai đứa nhỏ bắt đầu chơi đùa với những miếng vải màu sắc. Nam Tương nhìn hai con, lòng dâng lên cảm giác bình yên khó tả. Kiếp trước, cô đã sống một cuộc đời đầy những toan tính và hối tiếc, để rồi cuối cùng chẳng còn lại gì. Còn bây giờ, mỗi một mũi kim cô đ.â.m xuống, mỗi một mảnh vải cô chắp vá, đều như đang khâu lại những vết thương trong tâm hồn mình.

Cô quyết định sẽ bắt đầu làm những bộ quần áo trẻ em từ chính đống vải vụn này. Những mảnh vải gấm, vải hoa vốn bị coi là "rác" trong mắt người khác, dưới bàn tay của Nam Tương lại trở thành những tác phẩm nghệ thuật tí hon. Cô kết hợp các tông màu nóng lạnh, thêm thắt một vài bông hoa nhỏ làm từ vải thừa, khiến những chiếc áo cho trẻ con trở nên sống động và bắt mắt vô cùng.

"Mẹ ơi, cái này cho Đường Đường ạ?" Đường Đường cầm chiếc áo nhỏ xinh trên tay, đôi mắt tròn xoe đầy phấn khích.

"Đúng rồi, của Đường Đường đấy," Nam Tương xoa đầu con, nụ cười ngọt ngào khiến không gian cửa hàng như bừng sáng.

Trong những ngày tiếp theo, tiệm may Hồng Mai không còn đìu hiu nữa. Tin tức về "cô chủ nhỏ khéo tay" lan đi nhanh ch.óng. Những người phụ nữ trong khu tập thể, vốn dĩ thường hay soi mói, giờ đây bắt đầu tìm đến. Họ không chỉ mang đồ đến sửa, mà còn mang theo những mảnh vải cũ, nhờ Nam Tương tư vấn cách biến chúng thành những bộ đồ "tân thời".

Nam Tương biết, đây mới chỉ là những bước đi đầu tiên. Trong thế giới của những năm 80, khi cái nghèo vẫn còn đeo bám, thì sự khéo léo và tư duy đổi mới chính là chìa khóa để thay đổi vận mệnh. Cô không cần phải đấu đá với ai, cô chỉ cần dùng đôi bàn tay này để làm giàu cho chính mình, để cho Bì Bì và Đường Đường một cuộc sống đủ đầy, và để chứng minh cho tất cả những người từng coi thường cô thấy: Nam Tương đã thực sự thay đổi.

Khi mặt trời dần khuất sau những mái nhà ngói đỏ, Nam Tương đặt chiếc kéo xuống. Cô đứng dậy, vươn vai, nhìn ra ngoài cửa tiệm. Con đường phía trước còn dài, nhưng lòng cô chưa bao giờ thấy vững vàng và tràn đầy hy vọng như lúc này. Đêm nay, cô sẽ lại mơ về những dự định lớn lao hơn, nơi mà mỗi bộ y phục cô may ra không chỉ là quần áo, mà là sự kiêu hãnh của một người phụ nữ làm chủ cuộc đời mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Mùa xuân vĩnh cửu

Năm tháng trôi qua, tiệm may Hồng Mai năm nào giờ đã trở thành một thương hiệu thời trang có tiếng trong thành phố. Nam Tương đứng trước tấm gương lớn, nhìn lại chính mình trong chiếc áo sơ mi lụa trắng do chính tay cô thiết kế. Dù đã bước qua tuổi trung niên, nhưng ánh mắt cô vẫn sáng ngời như ngày đầu trọng sinh, nụ cười vẫn dịu dàng và đầy sức sống.

Bì Bì giờ đã là một thanh niên chính trực, đang theo đuổi sự nghiệp kiến trúc, còn Đường Đường xinh xắn như một đóa hoa, tốt nghiệp ngành thiết kế thời trang – nối nghiệp mẹ. Cả hai đều là niềm tự hào lớn nhất của cô.

Đổng Gia Hoàng đứng phía sau, đôi bàn tay chai sần nhẹ nhàng đặt lên vai vợ. Anh không nói quá nhiều lời hoa mỹ, nhưng ánh mắt thâm trầm đầy yêu thương suốt bao năm qua đã nói lên tất cả. Anh đã là chỗ dựa vững chãi nhất, là người cùng cô xây dựng nên gia đình hạnh phúc này từ những ngày khó khăn nhất.

Nam Tương quay lại, nắm lấy bàn tay anh, mỉm cười: "Anh có hối hận không?"

hằng nguyễn

"Hối hận vì không gặp em sớm hơn ở kiếp này thôi," anh đáp, giọng nói trầm ấm khiến lòng cô run lên.

Hạnh phúc không phải là những thứ xa xỉ, mà là sự bình yên sau bao giông bão. Nam Tương biết, cô đã làm được. Cô đã may cho cuộc đời mình một chiếc áo hoàn hảo, không còn vết rách của kiếp trước, chỉ còn những đường chỉ hạnh phúc đan cài vào nhau.

 

Mảnh vải cuối cùng

Nhiều năm sau, khi đã về hưu, Nam Tương vô tình tìm thấy một chiếc hộp gỗ cũ trong kho. Bên trong là những mảnh vải vụn, những mảnh mà ngày đầu tiên trọng sinh cô đã cùng Bì Bì và Đường Đường phân loại.

Cô cầm một mảnh vải hoa nhỏ lên, ký ức ùa về như một cuốn phim quay chậm. Cô nhớ căn tiệm nhỏ, nhớ tiếng máy may cũ kỹ lách cách, nhớ những ánh mắt nghi hoặc của hàng xóm và cả tiếng cười trong trẻo của hai con khi nhận được những lời khen ngợi đầu đời của mẹ.

"Mẹ ơi, mẹ đang tìm gì đấy ạ?" Đường Đường lúc này đã là một người mẹ trẻ bước vào, ôm lấy vai cô.

Nam Tương mỉm cười, đưa mảnh vải hoa cho con gái: "Mẹ đang nhớ về những ngày đầu tiên chúng ta bắt đầu. Con biết không, hạnh phúc thực sự bắt đầu từ những điều nhỏ bé nhất mà người ta thường hay bỏ quên."

Đường Đường nhìn mảnh vải, rồi nhìn mẹ, khẽ gật đầu. Cô hiểu, thứ mẹ để lại cho họ không chỉ là tài sản, mà là tư duy về sự trân trọng và lòng kiên trì.

Đêm hôm đó, Nam Tương ngủ một giấc thật ngon. Trong giấc mơ, cô thấy mình của năm 1980, cô gái trẻ với mái tóc cột cao, đang mỉm cười cúi xuống bàn máy may. Cô thì thầm với bản thân mình của quá khứ: "Cảm ơn vì đã không bỏ cuộc, cảm ơn vì đã chọn yêu thương."

Cánh cửa tiệm may khép lại, nhưng hơi ấm của tình người và tình yêu thương thì còn mãi. Mùa xuân của Nam Tương đã thực sự viên mãn.