Trọng Sinh Thập Niên 80: Nhặt Lại Hạnh Phúc

Chương 13



"Nam Tương.”

"Ai nha, chị đừng dài dòng nữa, đi nhanh đi, chồng chị đang chờ chị kia kìa.

"Vừa nghe được hai chữ chồng, Mai Hồng Mai bình tĩnh hơn rất nhiều, nói: "Nam Tương, em chờ chị, chờ chị trở về, chị đập nồi bán sắt cũng phải cùng em làm cửa hàng sống lại.

”"Được, đi đi.

"Mai Hồng Mai vừa gật đầu, mẹ Mai Hồng Mai Uông thị đi ra từ sân sau xách một túi màn thầu cho Mai Hồng Mai, lại dặn dò một ít việc cần chú ý, đôi mắt Mai Hồng Mai đỏ bừng nhìn mẹ ruột mình, lại nhìn Nam Tương, cảm thấy đời này sống thật đáng giá, có mẹ yêu thương, có một người đàn ông luôn quan tâm chăm sóc, hiện tại lại có người bạn như Nam Tương.

Đột nhiên cảm thấy khó khăn cũng không đáng sợ như vậy, trong lòng cô sinh ra lòng can đảm lớn lao, nói: "Chị đi đây.

”"Ừm, bình an trở về.

" Nam Tương nói.

"Ừm.

" Mai Hồng Mai gật đầu.

Nam Tương bước lên mở cửa tiệm trước.

Mai Hồng Mai đi ra ngoài.

Nam Tương nói: "Mọi chuyện sắp xếp ổn thỏa, thì gọi điện thoại thông báo một chút.

”"Được.

"Dưới ánh nhìn chăm chú của Nam Tương và Uông thị, Mai Hồng Mai xách một túi màn thầu rời đi, Nam Tương và Uông thị đều thầm thở dài một hơi, là than áp lực nặng nề mấy ngày nay, cũng là cảm thán Mai Hồng Mai cứng cỏi kiên định, Uông thị nói: "Cuối cùng cũng được cứu.

”Nam Tương gật đầu.

Uông thị nhìn Nam Tương hỏi: "Vậy con phải làm sao bây giờ?”"Con tiếp tục làm quần áo.

" Nam Tương nói.

"Nhưng không có vải, sao mà làm quần áo được.

""Không phải có cái này sao?" Nam Tương chỉ vào vải lẻ vứt đi trong góc nói.

"Cái này có thể làm gì?" Uông thị sống ở nông thôn, bà và những phụ nữ nông thôn khác thường dùng vải ghép nối thành gối đầu, ga trải giường và vỏ chăn, đó đều là từng miếng từng miếng vải, những mảnh vải trước mắt này, nói câu không dễ nghe, chùi đ.í.t cũng ngại nhỏ.

Nam Tương cười nói: "Có thể kiếm tiền.

”"Con bé này, đây đều là thứ người khác không cần.

" Thực sự hữu dụng, người làm quần áo đã sớm mang về nhà.

"Thật sự có thể dùng, dì cứ tin con.

"Uông thị nhíu mày, nói: "Ăn cơm trước.

”"Nấu cơm xong rồi?""Ừm.

""Chị Mai nên ăn cơm xong rồi mới đi chứ.

""Bộ dáng của con bé, nào có tâm tư ăn cơm.

""Nói cũng đúng.

""Chúng ta ăn đi.

""Ừm.

"Lúc ăn cơm, Uông thị vẫn luôn cau mày, bà thật sự lo lắng cho Nam Tương, Nam Tương vì con gái của bà trả giá nhiều như vậy, bà lại không có cách nào giúp Nam Tương, trong lòng rất áy náy.

Nam Tương ngược lại rất bình thường, sau khi ăn cơm xong, điện thoại của Mai Hồng Mai liền gọi tới nhà bên cạnh, nói là đã đến bệnh viện, đóng xong toàn bộ phí phẫu thuật, ngày mai hoặc ngày mốt sẽ phẫu thuật, để Nam Tương và Uông thị đừng lo lắng.

Nam Tương và Uông thị thở phào nhẹ nhõm.

Nam Tương cười nói: "Dì, lần này dì có thể yên tâm rồi.

”Uông thị gật gật đầu.

Nam Tương nói: "Vậy dì cũng về đi.

”"Đi đâu?" Uông thị hỏi.

Nam Tương cười nói: "Về nhà nha, hai người bận rộn ở đây biết bao nhiêu ngày rồi.

”"Vậy con làm sao bây giờ?! ”"Cái gì làm sao bây giờ?""Ai mang Bì Bì Đường Đường?""Con mang.

""Còn cửa hàng này?""Con nhìn.

""Một mình con sao làm hết nhiều việc như vậy được?" Chủ yếu Uông thị cảm thấy áy náy với Nam Tương, bà chỉ là một người phụ nữ ở nông thôn, không biết mình nên làm gì, trước giúp Nam Tương trông tụi nhỏ, chờ con gái trở về, để con gái nghĩ cách giúp Nam Tương đi.

"Được rồi.

""Nhất định bận muốn c.h.ế.t, dì không thể đi.

""Dì, trong nhà dì cũng có cháu trai mà.

""Cháu trai để ông già ở nhà mang, con bên này không có ai, dì giúp con trước.

"“Nhưng""Con đừng nói nữa, dì nhất định sẽ trông hai đứa nhỏ nhà con thật tốt.

"Nam Tương còn nói thêm, nhưng Uông thị căn bản không nghe, quyết tâm muốn mang Bì Bì Đường Đường, cô cũng hiểu được phẩm chất tốt đẹp trên người Mai Hồng Mai là di truyền, không nói được Uông thị, đành tùy ý Uông thị mang Bì Bì Đường Đường.

Cô tập trung sự chú ý của mình vào cửa hàng may vá Hồng Mai, cô không quan tâm đến cửa hàng may vá Hồng Mai trống rỗng, bắt đầu dọn dẹp, lau tất cả các kệ ở cả hai bên một lần, quét qua, sau đó ôm một đống vải lẻ đến sân sau, nói với Bì Bì Đường Đường: "Các bảo bảo, giúp mẹ chuyện này, được không?”"Được.

" Bì Bì Đường Đường lập tức đáp ứng.

"Con biết muốn giúp gì sao?" Nam Tương hỏi.

"Không biết.

" Bì Bì Đường Đường lắc đầu.

“Không biết mà hai đứa con đã đồng ý rồi?”"Chính là được nha.

" Hai đứa nhỏ cùng nhau nói.

Nam Tương cười sờ sờ khuôn mặt nhỏ của Bì Bì Đường Đường, hai bé con bây giờ có thịt hơn nhiều, khuôn mặt nhỏ mềm mại trơn trượt, sờ đặc biệt thoải mái, cô vừa sờ vừa nói: "Nhặt vải cho mẹ được không?”"Được chứ.

" Hai đứa nhỏ gì cũng nói được”

Nam Tương đặt toàn bộ mảnh vải trên mặt đất, vừa làm vừa nói với Bì Bì Đường Đường: "Con có thấy những miếng vải này không?”"Nhìng thấy.

" Bì Bì Đường Đường cùng nhau nói.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Các con đặt vải cùng màu ở cùng một chỗ, được không?""Được ạ.

""Các con làm thử mẹ xem.

""Ừm.

" Bì Bì Đường Đường gật đầu.

Hai bé con cầm một mảnh vải màu xanh đen, hai bé không biết màu này gọi là màu xanh đen, nhưng biết phải tìm màu giống nhau, vì thế rất chính xác tìm được một mảnh vải màu xanh đen, hai mảnh đặt cùng một chỗ, cầm cho Nam Tương xem.

"Ai nha, tìm đúng rồi, Bì Bì Đường Đường nhà chúng ta sao lại lợi hại như vậy, mẹ không biết phải khen các con thế nào nữa.

" Nam Tương từ lúc thức tỉnh, cả ngày đều thổi rắm cầu vồng cho Bì Bì Đường Đường.

Sự thật chứng minh rắm cầu vồng rất hữu dụng đối với Bì Bì Đường Đường, hai đứa nhỏ cực kỳ thích lời khen ngợi của mẹ, vui vẻ cười khanh khách.

Bì Bì nói, "Mẹ ơi, con đang tìm màu giống nhau.

”Đường Đường nói theo: "Con cũng tìm.

”Nam Tương gật đầu: "Ừm, hai đứa từ từ tìm, mẹ đi làm việc.

”"Ừm.

"Nam Tương đứng dậy.

Bận rộn xong Uông thị đi tới hỏi: "Nam Tương, có gì cho dì làm không?”Nam Tương nói: "Dì ơi, dì nghỉ ngơi đi.

”"Dì không mệt, dì cũng muốn giúp con.

""Vậy được, dì với Bì Bì Đường Đường cùng nhau nhặt vải đi.

""Nhặt vải?""Đúng, để màu sắc giống nhau ở cùng một chỗ, nếu như có thể, thì phân chia thành vải lớn, nhỏ, dài, ngắn.

" Nam Tương giải thích với Uông thị.

"Những thứ này hữu dụng chứ?""Vô cùng hữu dụng.

""Được, vậy bây giờ dì đi nhặt.

""Được, con cũng làm việc đây.

""Đi đi.

" Uông thị ngồi xuống ghế nhỏ bên cạnh Bì Bì Đường Đường bắt đầu nhặt vải.

Nam Tương nhìn thoáng qua những miếng vải lớn nhỏ, đi vào cửa hàng, đến! Trước quầy, lấy giấy và b.út ra khỏi túi vải của mình, dựa vào màu sắc và hình dạng của mảnh vải bắt đầu vẽ trên giấy.

Lúc này có một vị khách nữ tiến vào, vị khách sau khi vào cửa, cố ý quay lại nhìn bảng tên trên cửa: "Cửa hàng may vá Hồng Mai.

”"Đúng, là cửa hàng may vá Hồng Mai.

" Nam Tương cười buông giấy b.út xuống nghênh đón người khách.

Vị khách nữ quan sát tình hình trong cửa hàng: "Sao lại thay đổi?”Nam Tương vẫn mỉm cười: "Thay đổi chỗ nào?”"Trong cửa hàng trống rất nhiều, có phải định đóng cửa không?""Không phải, là! Là dọn dẹp lại một chút.

”"Vốn dĩ chất đầy kệ, không phải rất tốt sao.

""Nhưng mùa hè đến rồi.

" Nam Tương tuyệt đối không thừa nhận mình nghèo đến mức không có đồ vật lấp đầy kệ hàng, cười nói: "Mùa hè nóng, trong cửa hàng có quá nhiều đồ, nhìn cũng nóng theo, rộng rãi mát mẻ như này, không tốt sao?”"Nói cũng đúng, trên kệ này...""Vừa mới rửa qua, phơi một lúc, ngày mai bắt đầu lên sản phẩm mới.

""Thì ra là như vậy, mọi người muốn thay đổi phong cách sao.

""Là tăng thêm phong cách mới.

""Có thể, thay đổi biến hóa mới cũng khá tốt.

" Vị khách nói.

Uông thị bận rộn ở sân sau nghe được đối thoại của Nam Tương và vị khách, nghe được vị khách nữ ghét bỏ không gian trong cửa hàng, trái tim bà liền run lên.

Mọi người đều đi từ thập niên 60 đói c.h.ế.t người mà đến, chỉ thích "phong phú", một khi nhìn thấy trống rỗng, trong lòng liền không yên ổn.

Bà càng lo lắng khi nghe vị khách nữ nói "có phải định đóng cửa không".

Nhưng Nam Tương lại không chút hoang mang nói chuyện với vị khách nữ, mấy câu đã thuyết phục được vị khách nữ, chuyện này bà và Hồng Mai không làm được.

Nam Tương thật sự quá ưu tú.

Bà sống hơn năm mươi năm, lần đầu tiên thấy người như Nam Tương một cô gái xinh đẹp tâm địa thiện lương lại có năng lực, trong lòng vừa bội phục vừa yêu thích.

Có điều này đó Nam Tương cũng không biết, cô mỉm cười nhận lấy váy hoa do vị khách nữ đưa tới, nói: "Váy này rất đẹp.

”Vị khách nữ nói: "Còn không phải sao, tôi mua ở đế đô, một cái hai mươi đồng.

”Nam Tương liếc mắt nhìn vị khách nữ nói: "Rất tôn da cô, cô mặc vào nhất định rất đẹp mắt.

”Vị khách nữ nghe xong lời này liền vui vẻ: "Còn không phải sao, cho nên hai ngày trước, chỗ eo này này, không cẩn thận kéo đứt chỉ, tôi không dám tự mình khâu, đường may không tốt, quần áo sẽ hỏng ngay.

”"Đúng vậy.

" Nam Tương nhìn chằm chằm vào quần áo.

Vị khách nữ hỏi: "Cô có thể khâu không?”Nam Tương gật đầu: "Có thể, đạp máy may qua lại hai lần là được.

”"Bao nhiêu tiền?""Bốn xu.

""Tiện nghi như vậy?""Chỉ thu tiền chỉ.

""Được, cô khâu đi.

hằng nguyễn

""Được, chỗ thắt lưng chiếc váy này có phải hơi chật không?""Đúng vậy, sao cô biết?""Đường may trên vải có chút lỏng lẻo, lỗ kim hơi thô, hẳn là chống đỡ.

" Nam Tương chỉ cho vị khách nữ xem.

Vị khách nữ nhìn phía ngón tay Nam Tương chỉ, nói: "Đúng là vậy, có cách nào sửa không?”"Có, tôi phải tháo một bên khác của thắt lưng ra, rồi mới may lại.

""Tháo ra?" Vị khách nữ hơi do dự.

"Đúng, như vậy mặc mới thoải mái.

""Vậy quần áo có trở nên xấu không?""Không ảnh hưởng đến thẩm mỹ.

""Vậy! Được rồi.

”.