Chị mập cũng là người thích những thứ xinh đẹp như mọi người, hôm nay đến huyện thành để mua lễ vật đi thăm bạn bè, đã đi dạo một vòng, vẫn chưa nhìn trúng lễ vật nào.
Bỗng nhiên nhìn thấy hai đứa bé phấn điêu ngọc trác ngồi trên xe bò, cũng không phải nhìn trúng Bì Bì Đường Đường, chỉ là cảm thấy hai đứa nhỏ Bì Bì Đường Đường này lớn lên quá tinh xảo, cô nhịn không được nhìn đến mê mẩn, sắp quên mất mục đích mình đến huyện thành là gì.
Kết quả Bì Bì vừa nhắc nhở, cô mới phát hiện quần áo trên người Bì Bì cực kỳ đẹp mắt, không giống như quần áo trẻ em trên thị trường hiện nay, trong nháy mắt liền nhìn trúng.
Ngay lập tức quyết định mua hai bộ quần áo này tặng cho bạn bè.
"Là cho đứa bé bao nhiêu tuổi?" Nam Tương hỏi.
"Khoảng chừng ba tuổi.
" Chị mập nói.
"Vậy cũng không khác đứa nhỏ nhà tôi lắm.
""Hai đứa bé nhà cô ba tuổi?" Chị mập nhìn Bì Bì Đường Đường.
Nam Tương hơi ngại nói: "Đã hơn ba tuổi, chỉ là hơi gầy.
”Chị mập nói thật: "Đúng là hơi gầy, nhưng trông rất đáng yêu nha.
”"Cảm ơn, bây giờ chị muốn lấy bộ quần áo này liền sao?" Nam Tương hỏi.
Chị mập gật đầu: "Đúng vậy.
”"Nhưng trong cửa hàng chúng tôi chỉ có hai bộ này? Chị có để ý chuyện tụi nhỏ mặc qua rồi không?”"Cái này thì có cái gì mà để ý, hiện tại nhiều đứa trẻ đều nhặt quần áo cũ của người khác mặc kìa, hơn nữa.
" Chị mập nhìn chằm chằm vào quần áo Bì Bì Đường Đường nói: "Quần áo này của tụi nhỏ vẫn còn rất sạch sẽ.
”"Ừm, đều là vừa mới mặc.
""Vậy tôi mua.
" Chị mập dứt khoát nói.
"Có thể, nhưng chị phải đi cùng tôi đến cửa hàng may vá Hồng Mai một chút, tôi phải hỏi qua giá của bà chủ, chị xem có được không?" Nam Tương nhẹ giọng nói.
"Cửa hàng may vá Hồng Mai ở đâu?" Chị mập nhìn bốn phía.
Nam Tương chỉ về phía trước: "Ở ngay phía trước thôi, tôi làm việc ở đó.
”"A, cô mở cửa hàng quần áo?""Không phải, tôi làm thuê ở bên trong, nhưng hai bộ quần áo này là do tôi làm.
""Làm rất đẹp.
" Chị mập thật tình thật lòng nhìn trúng quần áo, vì vậy chắc chắn nói: "Vậy tôi đi cùng cô đến cửa hàng xem một chút.
”"Được.
"Nam Tương và chị mập vừa trò chuyện vừa đi về phía cửa hàng may vá Hồng Mai, thấy Mai Hồng Mai đang nói chuyện với khách ở cửa, Bì Bì Đường Đường mặc quần áo mới, đang muốn khoe khoang, cho nên vội vàng nhảy xuống xe bò, hiếm khi nhiệt tình gọi: "Dì Mai.
”Mai Hồng Mai và khách nhân đều nhìn qua, thấy Bì Bì Đường Đường đang mặc quần áo mới.
Bì Bì mặc áo tay ngắn cổ tim gà màu vàng nhạt, quần đùi năm phân màu xanh đen mang giày xăng đan vải.
Đường Đường là áo tay ngắn cổ lá sen màu xanh lục, quần đùi năm phân màu xám mang giày xăng đan cùng màu quần.
Hai đứa nhỏ vốn lớn lên vô cùng tinh xảo, mặc như vậy, quả thực giống như đứa bé bước ra từ trong tranh tết, Mai Hồng Mai cùng khách nhân đều kinh diễm một phen.
Đặc biệt là Mai Hồng Mai, vội vàng bước qua người khách, bước đi tới trước mặt Bì Bì Đường Đường, ngồi xổm xuống vuốt quần áo trên người Bì Bì Đường Đường hỏi: "Đây là quần áo mới?”Bì Bì Đường Đường cùng nhau gật đầu.
Giọng Bì Bì trong trẻo nói: "Mẹ con làm đó!”Đường Đường nói: "Rất rất thăm.
”"Đúng, rất rất đẹp.
"Mai Hồng Mai cực kỳ kinh hỉ, thật sự không thể tưởng tượng được quần áo trẻ em còn có thể đẹp như vậy, tay nghề tinh tế, vải vóc bình thường, nhưng nhìn qua lại vừa có phong cách tây vừa có sức hút.
Loại quần áo này cô vừa nhìn đã muốn mua về nhà.
Nam Tương làm thật sự rất tốt, cô thích không buông tay mà sờ một ít thiết kế quần áo, cái gì cổ tim gà, cổ lá sen, giày xăng đan các thứ.
Nghe được giọng nói của Nam Tương, cô mới hoàn hồn lại.
"Chị Mai, quần áo này có được không?" Nam Tương hỏi.
Mai Hồng Mai đứng dậy, ý cười khó nén nói: "Được.
”Nam Tương thở phào nhẹ nhõm.
Mai Hồng Mai nói tiếp: "Lát nữa chị hỏi mấy người khách xem có ai coi trọng bộ quần áo này không.
”"Tôi coi trọng.
" Chị mập nói xen vào.
Mai Hồng Mai nghe vậy nhìn Nam Tương: "Vị này là?”Nam Tương kể lại chuyện vừa rồi khi đi vào huyện thành, Mai Hồng Mai kinh ngạc mở to hai mắt, cô biết Nam Tương làm hai bộ quần áo này rất đẹp, nhất định sẽ có người khách đồng ý mua, lại không ngờ đến Bì Bì Đường Đường đi trên đường ở huyện thành, liền có người khách coi trọng quần áo này, tốc độ này có hơi nhanh đi.
"Hai bộ này giá bao nhiêu?" Chị mập hỏi.
Nam Tương nhìn Mai Hồng Mai.
Mai Hồng Mai cũng không biết bộ quần áo này định giá bao nhiêu mới thích hợp, cô ngẫu nhiên làm mấy món quần áo, đều là tùy ý định giá.
Nhưng quần áo cô làm bình thường không có gì lạ, giá cả bình thường thì được, quần áo Nam Tương làm rõ ràng đẹp hơn rất nhiều, nếu giá thấp, cô cảm thấy cũng quá thiệt thòi đi, vì thế quay đầu nhìn Nam Tương.
Nam Tương yên lặng dùng hai tay khoa tay múa chân diễn tả "một" "ba", hợp lại chính là mười ba.
Mai Hồng Mai nhìn vải, lại nhìn đường may kiểu dáng, cảm thấy mười ba đồng có hơi đắt, nhưng giá cả thập phần hợp lý, vì thế nói: "Mười ba đồng.
”.
Chị mập hỏi: "Hai bộ?”Mai Hồng Mai gật đầu: "Đúng vậy.
”Chị mập lại hỏi: "Thêm giày luôn à?”"Không sai.
""Được, vậy tôi muốn, các người gói lại cho tôi.
"Mai Hồng Mai sửng sốt, nàng thật sự không nghĩ tới chị mập này sảng khoái như vậy, căn bản cũng không c.h.é.m giá đã muốn mua quần áo này, một đống từ ngữ từ chối chuyện c.h.é.m giá mà cô nghĩ sẵn, đều không có đất dụng võ, một hồi lâu mới phản ứng lại nói: "Được, bây giờ tôi gói lại cho cô liền.
”"Chờ một chút.
" Chị mập nói.
"Làm sao vậy?" Thân hình Mai Hồng Mai chững lại.
"Hai đứa nhỏ có đồng ý cởi ra không?" Chị mập nhìn Bì Bì Đường Đường.
Bì Bì Đường Đường cùng nhau nói: "Đồng ý!”Chị mập lập tức nở nụ cười, lúc mua đồ, ngoại trừ mua được đồ ra, có thể mua được một phần tâm tình tốt, như vậy chính là kiếm lời, chị mập lúc này đang cảm thấy mình kiếm lời nói: "Hai đứa thật là đáng yêu nha.
”Bì Bì Đường Đường cười hì hì.
Nam Tương kéo Bì Bì Đường Đường vào phòng thử đồ, lại khen ngợi Bì Bì Đường Đường một đợt, kéo tay hai đứa nhỏ nói: "Mẹ đặc biệt vui vẻ các con vừa mới nói đồng ý, đặc biệt đặc biệt vui vẻ.
”Ánh mắt Bì Bì Đường Đường sáng lấp lánh nhìn Nam Tương.
Nam Tương tiếp tục: "Chúng ta cởi hai bộ quần áo này ra trước, mẹ lại làm bộ khác cho hai đứa, lần sau sẽ không bán nữa, sẽ thật sự là của các con.
”"Thật sao?" Bì Bì Đường Đường cùng nhau hỏi.
"Thật sự, mẹ thề đó, mẹ sẽ làm quần áo tốt nhất cho Bì Bì Đường Đường.
""Ừm.
" Bì Bì Đường Đường đều lựa chọn tin tưởng Nam Tương.
Nam Tương cười hôn lên mặt Bì Bì Đường Đường, tiếp theo thay quần áo giày dép đã chuẩn bị trước đó cho Bì Bì Đường Đường, đưa quần áo mới, giày dép mới đến trong tay chị mập, chị mập đếm mười ba đồng cho Nam Tương, sau đó phất tay tạm biệt với Bì Bì Đường Đường.
"Tạm biệt dì.
" Bì Bì Đường Đường nói.
"Tạm biệt hai đứa.
" Chị mập nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nhìn chị mập rời đi, lúc này Nam Tương mới xoay người đưa tiền cho Mai Hồng Mai, Mai Hồng Mai thấy trong cửa hàng vừa hay không có người, liền kéo Nam Tương đến trước quầy, nhỏ giọng bày tỏ sự kích động của mình: "Chị thật sự không nghĩ tới chuyện hai bộ quần áo này có thể bán được mười ba đồng.
”"Kỳ thật cũng không đắt hơn quần áo giày dép trên thị trường bao nhiêu.
" Nam Tương nói.
"Ừm.
" Mai Hồng Mai l.i.ế.m ngón tay tiếp tục đếm tiền, mười ba đồng một xu cũng không thiếu, cười hỏi: "Phí hao tổn của hai bộ quần áo mất bao nhiêu?”Nam Tương vừa nghĩ vừa nói: "Quần đúng thật là dùng vải làm, áo tay ngắn là lụa thô, đế giày là bọt biển, vải là dùng phần còn dư lại khi may đồ, lại bởi vì cho trẻ con mặc, cho nên vật liệu không nhiều lắm, phí hao tổn cộng lại với nhau, không đến ba đồng đi.
”Mai Hồng Mai ngạc nhiên: "Cái gì? Không đến ba dồng?”"Ừm.
""Chúng ta kiếm lời đến mười đồng tiền?""Đúng.
""Một bộ quần áo mà lời được năm đồng?""Ừm.
" Nam Tương gật đầu.
Mai Hồng Mai biết làm quần áo rất dễ kiếm tiền, mấy bộ quần áo cô bán ra quả thật kiếm được tiền, nhưng không ngờ quần áo, giày dép trẻ em Nam Tương làm lại có lợi nhuận cao như vậy.
Một bộ quần áo lời năm đồng, bình thường cô phải làm cho người khác năm bộ người lớn, ba bộ âu phục, năm cái áo tay ngắn sợi tổng hợp cổ nhọn người lớn mới kiếm lời được chừng ấy tiền.
Trong lòng cô vô cùng kích động, cảm giác mình thật sự đã được mở rộng con đường tài phú.
Ngược lại, Nam Tương làm hai bộ quần áo này mất gần bảy ngày, vì vậy nói: "Lợi nhuận cao thì cao, nhưng làm rất khó khăn, quá tốn thời gian.
”“Chị Mai, chị cảm thấy khó không?” Nam Tương hỏi lại.
Mai Hồng Mai nhớ lại từng bước làm, nói: "Cũng không khó mà.
”"Cũng phải, tuy em mất bảy ngày mới làm xong, nhưng sáu ngày đều dành cho việc thiết kế sửa đổi và định dạng, nếu như bây giờ chúng ta làm, một người một ngày làm năm sáu bộ, không thành vấn đề.
" Nam Tương nói.
“Đúng!” Lúc này Mai Hồng Mai mới phản ứng lại, làm quần áo tốn nhiều thời gian nhất chính là giai đoạn suy nghĩ và chuẩn bị, một khi có mẫu sẵn, chỉ cần làm theo là được.
Tốc độ kia nhất định không giống nhau.
Cô nói: "Vậy bây giờ chúng ta làm năm sáu bộ, rồi treo trong cửa hàng.
”"Cũng không cần làm nhiều như vậy, mỗi người làm ba bộ, một bộ Bì Bì Đường Đường mặc, hai bộ treo ở cửa hàng làm mẫu, nếu có người đồng ý mua, ngay hôm đó chúng ta vẫn có thể làm thêm, miễn cho làm nhiều, bán không hết thì không tốt.
" Nam Tương nói.
“Đúng đúng đúng, em nói đúng!” Mai Hồng Mai liên tục gật đầu, trong tay cầm mười ba đồng, cô thật sự cảm thấy tương lai sẽ càng kiếm được nhiều hơn, cô rất nhanh sẽ kiếm đủ tiền phẫu thuật của chồng cô, nói: "Vậy chúng ta làm ngay bây giờ đi.
”"Được.
" Sau khi Nam Tương đáp ứng, xoay người đi về phía máy may.
"Nam Tương.
" Mai Hồng Mai gọi một tiếng.
Nam Tương quay đầu nhìn Mai Hồng Mai.
Mai Hồng Mai đưa tay nói: "Đây, cho em.
”Nam Tương ngạc nhiên hỏi: "Cái gì ạ?”.
"Tiền.
" Mai Hồng Mai nói.
"Tiền gì cơ?" Nam Tương khó hiểu hỏi.
"Trích phần trăm.
" Mai Hồng Mai cười nói: "Mấy hôm trước đã hứa sẽ trích phần trăm cho em đó!”Nam Tương giật mình hỏi: "Bây giờ cho luôn ạ?”“Đương nhiên, nếu không ba mẹ con em ăn cái gì?” Mai Hồng Mai thật sự thưởng thức và quý mến Nam Tương, cho nên rất quan tâm đến sinh hoạt hàng ngày của Nam Tương, biết cuộc sống của Nam Tương không dễ dàng, cũng mơ hồ nhận ra Nam Tương đang thiếu tiền, hôm nay vừa hay có thể trích phần trăm cho Nam Tương.
"Chị Mai.
" Nam Tương hơi ngại, cô quả thật rất nghèo.
"Đây là em nên lấy.
" Mai Hồng Mai nhét năm đồng vào tay Nam Tương.
Nam Tương cũng không từ chối, nói: "Cảm ơn.
”"Hẳn là chị cám ơn em, nếu không có em, sao chị có thể lập tức kiếm được năm đồng?" Mai Hồng Mai nói thật.
Mặc dù cửa hàng của cô cũng có quần áo thành phẩm, nhưng cơ bản thì không ai hỏi đến.
Bình thường đều là khách nhân cầm vải vóc cúc áo gì đó tới, để cho cô làm quần áo, có quần áo bận rộn làm cả một ngày, cũng chỉ thu được một hai đồng tiền thủ công cùng một ít vải dư, gặp phải khách nhân keo kiệt, ngay cả vải dư lại cũng lấy đi.
Chưa bao giờ kiếm tiền một cách nhanh ch.óng như hôm nay, hơn nữa cô tin sau này sẽ kiếm được nhiều tiền hơn, đây nhất định phải cảm ơn Nam Tương.
Nam Tương cười nói: "Vậy cũng là chị Mai tạo cơ hội làm việc cho em.
”Mai Hồng Mai nói: "Em rất có năng lực, đi đâu cũng có thể kiếm được việc làm.
" Cô thật sự vô cùng may mắn vì mình giữ Nam Tương lại ở cửa hàng may vá Hồng Mai, nếu như cửa hàng may vá nào khác kéo Nam Tương đi, vậy cửa hàng may vá Hồng Mai của cô cứ chờ đóng cửa đi thôi.
"Cám ơn chị Mai đã khen ngợi.
" Nghe Mai Hồng Mai khen ngợi, trong lòng Nam Tương vẫn rất cao hứng.
"Đừng khách khí.
" Mai Hồng Mai vỗ vai Nam Tương nói: "Ai mà chẳng có thời điểm gặp khó khăn, chúng ta bắt đầu làm quần áo đi.
”"Được.
" Nam Tương gật đầu.
Mai Hồng Mai đột nhiên lại nói: "Chờ một chút.
”Nam Tương ngước mắt nhìn Mai Hồng Mai: "Làm sao vậy?”Mai Hồng Mai ngượng ngùng nói: "Em phải dạy chị cách may mấy thứ mới lạ mới được.
” Cô biết may đồ, nhưng không hiểu cổ áo lá sen trên quần áo nữ làm như thế nào, phải nhờ Nam Tương chỉ dạy thêm.
"Được.
"Nam Tương cũng không giấu giếm, một năm một mười chỉ chi tiết tất tần tật mọi thứ cho Mai Hồng Mai, chỉ chốc lát sau đã có khách hàng đến nối liền không dứt, hai người nhân lúc rảnh rỗi làm một bộ quần áo trẻ em, một buổi sáng trôi qua, hai người thật sự làm xong hai bộ quần áo trẻ em, Mai Hồng Mai nói: "Nam Tương, còn phải phiền toái Bì Bì Đường Đường quảng cáo cho chúng ta.
”"Đó là chuyện nên làm, dù sao tụi nhỏ cũng phải mặc quần áo mà.
" Nam Tương nói.
"Đừng nói như vậy, nghe nói quảng cáo trên TV đều cần tiền, chị còn chưa trả tiền Bì Bì Đường Đường đâu.
" Nơi này của Mai Hồng Mai mặc dù không có TV, nhưng cô có nghe radio nên hiểu rõ những điều này.
"Chị đã trích phần trăm cho em rất cao rồi, không cần trả tiền quảng cáo cho Bì Bì Đường Đường đâu.
" Nam Tương đọc hết quyển “Những ngày tháng tốt đẹp ở thập niên 80”, cũng không thấy ông bà chủ và nhân viên nào chia năm năm, tuy rằng cô và Mai Hồng Mai không tính là quan hệ bà chủ cấp dưới, nhưng Mai Hồng Mai thật sự rất phúc hậu.
"Được, tiền quảng cáo không trả, nhưng quần áo phải cho, hai bộ này cứ để Bì Bì Đường Đường mặc, không được bán.
" Mai Hồng Mai vỗ hai bộ quần áo nói.
Bì Bì Đường Đường vừa nghe, hai mắt đen bóng sáng lên.
Nam Tương không khách khí, dù sao Bì Bì Đường Đường mặc quần áo, cũng không phải mặc vô ích, vì thế nói: "Vậy hôm nay tụi em phải dạo ở huyện thành nhiều hơn.
”Mai Hồng Mai cười nói: "Phải, Bì Bì Đường Đường chính là chiêu bài của chúng ta.
hằng nguyễn
”Bì Bì Đường Đường cùng nhau gật đầu.
Nam Tương cười mặc quần áo vào cho Bì Bì Đường Đường, lại nói mấy câu với Mai Hồng Mai, kéo Bì Bì Đường Đường rời khỏi cửa hàng may vá Hồng Mai, hỏi: " Bì Bì Đường Đường, buổi trưa các con muốn ăn gì?”Bì Bì Đường Đường ngồi trên xe bò nói: "Mì ạ.
”Lần trước sau khi Nam Tương bán gà tích góp được ba bốn đồng, lục tục mua gạo, mì và mì thô, sau đó trong tay chỉ còn lại mấy mao tiền, cô cũng không dám mua thêm món khác cho hai đứa nhỏ, mỗi ngày đều là mì thô cùng rau xanh cẩu thả, hai đứa nhỏ một chút cũng không kén chọn, hiện tại còn đồng ý ăn mì, cô cảm thấy vừa ấm áp vừa chua xót, hỏi: "Chúng ta ăn thịt đi, được không?”Bì Bì Đường Đường mở to hai mắt nhìn Nam Tương: "Thịt!”Nam Tương hỏi: "Muốn ăn không?”Bảy tám ngày đã trôi qua kể từ lần ăn thịt cuối cùng, Bì Bì Đường Đường sắp quên mất vị thịt như thế nào rồi, hai bé ngay lập tức trả lời: "Muốn”.