Nam Tương cười hỏi: "Vậy bây giờ chúng ta đi mua liền?”"Chúng ta có tiền không?" Bì Bì hỏi ngược lại.
"Có chứ, vừa mới bán quần áo của hai đứa, cho nên có tiền rồi.
" Nam Tương nói.
Bì Bì Đường Đường cùng nhau kéo quần áo nói: "Bộ này cũng bán!”Nam Tương vội vàng xua tay: "Không được không được, nếu bán hết, hai đứa mặc cái gì đây?" Tuy rằng cô rất yêu tiền, nhưng không đến mức thứ gì cũng mang đi bán.
Bì Bì Đường Đường rất tự nhiên nói: "Mặc quần áo cũ nha.
”Nam Tương cười nói: "Không cần mặc quần áo cũ, các con cứ mặc bộ này đi, hai đứa mặc đẹp như vậy, nếu có người thấy quần áo của các con đẹp, thì sẽ đến chỗ chị Mai mua, cũng giống nhau thôi.
”"Đều giống nhau?" Bì Bì Đường Đường hỏi.
"Ừm, cho nên quần áo mới các con cứ tiếp tục mặc, chúng ta đi mua thịt.
""Được.
" Bì Bì Đường Đường cùng nhau đồng ý.
Nam Tương đẩy xe bò đi về phía chợ, buổi trưa chợ đã không còn bao nhiêu người, nhưng Bì Bì Đường Đường vừa xuất hiện, vẫn thu hút sự chú ý của mọi người.
Hai bé rất có trách nhiệm của người phát ngôn quảng cáo, mỗi khi có người nhìn chằm chằm mình, hai bé sẽ kéo quần áo nói "Mọi người nhìng quần áo này đẹp không", "Mọi người muốn mua không", "Có thể bán nha", "Đều do mẹ cháu làm", "Một tuổi hai tuổi ba tuổi bốn tuổi năm tuổi đều có thể mặc nha".
Một ít lời trong số đó đều là lời Mai Hồng Mai thường ngày tiếp đón khách nhân sẽ nói, hai bé đều dùng tới, chọc Nam Tương cùng người qua đường cười ha ha.
Có điều quả thật có người hỏi Nam Tương chuyện quần áo.
Nam Tương liền báo địa chỉ cửa hàng may vá Hồng Ma cho bọn họ, tiếp theo dùng chín mao một xu cắt một cân thịt heo, một đồng sáu mao mua năm cân bột mì, hai mao mua một bắp cải trắng, lại bỏ ba xu tiền mua ba viên trái cây đường.
Ba mẹ con ngọt ngào ăn trái cây đường trên đường đi về thôn Thủy Loan.
Lúc sắp đến thôn Thủy Loan, nhìn thấy ngay giao lộ có năm người đàn ông đang chôn cột điện, hỏi thăm mới biết Thôn Ủy Hội thôn Thủy Loan chuẩn bị lắp đặt một cái điện thoại bàn, cũng thuận tiện cho việc liên lạc giữa các thôn.
Nam Tương cảm thấy sau này mình sẽ dùng đến điện thoại, nên đã ghi lại số điện thoại, sau đó mang theo Bì Bì Đường Đường về nhà.
Sau khi về đến nhà, ba mẹ con ra sân sau hái một ít hành lá, nhặt một ít củi, nhặt hai quả trứng gà, sau đó vào phòng bếp.
Nam Tương bắt đầu băm thịt heo, trộn đều với bắp cải đã băm nhỏ, đổ dầu lên, thêm muối, nước tương, hành lá và gừng, khuấy đều.
Nhân thịt dù còn sống vẫn tản mát ra mùi thơm.
Bì Bì Đường Đường nuốt nước miếng, nhón chân nhỏ lên, nằm sấp trên chậu nhân nhìn.
Nam Tương cười nói: "Sống sống, vẫn còn sống nha, không thể ăn đâu.
”Bì Bì Đường Đường đứng yên cơ thể nhỏ, cùng nhau hỏi: "Mẹ ơi, mẹ làm gì nha?”Nam Tương cười nói: "Sủi cảo nhân thịt heo bắp cải.
”Bì Bì Đường Đường nghe cái tên liền cùng nhau nuốt nước miếng.
Nam Tương nhịn không được nở nụ cười nói: "Đừng nóng vội, bây giờ mẹ gói, rất nhanh có thể ăn.
”Bì Bì Đường Đường cùng nhau gật đầu, sau đó đứng trước bàn, nhìn Nam Tương thuần thục nhào bột cán bột rồi lại xoa xoa nặn nặn, chỉ chốc lát sau một cái sủi cảo trắng mập đã xuất hiện, hai bé tò mò dùng tay nhỏ chọc chọc.
"Rửa tay chưa đó?" Nam Tương hỏi.
Bì Bì Đường Đường vội vàng chạy ra ngoài rửa tay, sau đó trở về chọc sủi cảo.
Nam Tương nhẹ giọng nói: "Chỉ có thể chọc một cái, không được chọc lung tung, cũng không được chọc thủng, nếu không vào nồi sẽ không thể ăn.
”"Ừm.
" Bì Bì Đường Đường gật đầu.
"Ai chọc người đó ăn nha.
""Ừm.
" Bì Bì Đường Đường vui vẻ đáp ứng.
Nam Tương nhìn Bì Bì Đường Đường, thấy hai bé chỉ tò mò chọc một cái, không có hành vi phá hư hay lãng phí lương thực, cô cũng mặc kệ tụi nhỏ.
Rất nhanh, cô gói hai mươi cái sủi cảo, ném vào nước sôi, lục tục thêm nước vào nồi ba lần, hai mươi cái sủi cảo nhân thịt heo bắp cảo nóng hổi đã ra khỏi nồi, Nam Tương lần lượt gắp năm cái cho Bì Bì Đường.
Ba mẹ con ngồi vây quanh trước bàn, Nam Tương nhìn Bì Bì Đường Đường gấp không chờ nổi dùng muỗng múc một cái sủi cảo đưa vào miệng.
"Từ từ thôi, cẩn thận bỏng.
" Nam Tương vội vàng ngăn cản.
Bì Bì Đường Đường lúc này mới "nhã nhặn" c.ắ.n một chút vỏ sủi cảo, vỏ sủi cảo mỏng mà trơn, vừa c.ắ.n vào vỏ, mùi thịt heo bắp cải trong nháy mắt tràn ra.
Đừng nói Bì Bì Đường Đường cảm thấy mùi thơm mê người này, cho dù là Nam Tương hơn một tuần không ăn thịt cũng không chống đỡ được mùi hương này.
Cô c.ắ.n một miếng, trong nháy mắt nhân thịt nồng đậm chạm đến đầu lưỡi, giống như nước mưa đổ xuống đất khô cạn vậy, mỗi tế bào đều được an ủi, thoải mái vô cùng.
Thực sự quá ngon.
Nam Tương nhịn không được nhìn Bì Bì Đường Đường, thì thấy Bì Bì Đường Đường đã mở to đôi mắt đen bóng, hai bé hình như chưa từng ăn qua thứ ngon như vậy đâu.
"Ngon không?" Nam Tương hỏi.
“Dạ ngon!” Bì Bì Đường Đường cùng nhau nói.
"Vậy thì tiếp tục ăn nha.
""Ừm.
" Bì Bì Đường Đường cùng nhau gật đầu.
Ba mẹ con ai cũng im lặng, đều tập trung ăn sủi cảo, cuối cùng Nam Tương ăn tám cái sủi cảo, Bì Bì Đường Đường mỗi người ăn sáu cái, đều ăn no bụng, Bì Bì Đường Đường thậm chí còn ợ một cái.
Nam Tương cười rộ lên.
Bì Bì nói: "Mẹ ơi, sủi cảo ăn quá ngon!”Đường Đường theo đó kích động nói: "Một trăm ngày rồi con cũng không có ăn ngon như vậy!”Ý Đường Đường là bé chưa bao giờ ăn qua món ăn ngon như vậy, Nam Tương cười sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của Đường Đường nói: "Mẹ sẽ kiếm thật nhiều tiền, sau này mỗi ngày đều gói sủi cảo thịt cho Đường Đường ăn.
”Đường Đường gật đầu.
Bì Bì thò qua nói: "Mẹ ơi, con cũng ăn.
”"Được.
" Nam Tương cũng sờ sờ mặt Bì Bì.
Nhìn hai đứa con ngày càng có thịt và rộng rãi hơn, Nam Tương tràn đầy tự tin vào cuộc sống, cũng mười phần nhiệt tình.
Cô dọn dẹp phòng bếp, bắt đầu làm việc trong sân, trong nhà không có máy may, cô không có cách nào làm quần áo, liền làm giày xăng đan, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn Bì Bì Đường Đường đang chơi đất cùng nhau.
Đúng lúc này nghe thấy tiếng nghị luận bên ngoài hàng rào tre, hình như đang nói về cô, nói gần đây cô không đ.á.n.h con nữa, nói cô mỗi ngày đều cầm tiền của Kỷ Tùy Chu mang theo đứa nhỏ đến huyện thành ăn tiệm, nói cô không biết đau lòng Kỷ Tùy Chu! Cô bất đắc dĩ lắc đầu, cô rất muốn giải thích cô đã không còn là Nam Tương trước kia.
Nhưng cô biết giải thích cũng không ai tin, cho nên cô vẫn nên an ổn mang theo Bì Bì Đường Đường sinh hoạt đi, cô tiếp tục vùi đầu làm giày, làm một mạch đến trời tối, xong được bốn đôi giày trẻ em, trong đó hai đôi cho Bì Bì Đường Đường mang, còn lại hai đôi ngày mai đặt bán trong cửa hàng.
Mang theo suy nghĩ như vậy mà kết thúc công việc, buổi tối làm cháo thịt nạc trứng gà cho Bì Bì Đường Đường ăn, trước khi đi ngủ ôm Bì Bì Đường Đường, kể cho hai bé một ít chuyện xưa nhỏ cô biết, lại có thể phát triển trí tuệ, hai đứa nhỏ mê mẩn nghe.
Sáng hôm sau, cô thức dậy sớm để nấu bữa sáng.
Sau khi ba mẹ con ăn xong, cô mang giày mới cho Bì Bì Đường Đường, theo thường lệ đẩy Bì Bì Đường Đường đi đến huyện thành.
Đến huyện thành cố ý để Bì Bì Đường Đường từ trên xe bò xuống, tay nắm tay đi ở huyện thành, giá trị nhan sắc siêu cao cộng thêm quần áo ch.ói mắt.
Hai đứa nhỏ thật sự hấp dẫn không ít ánh mắt của mọi người.
Nam Tương thập phần hài lòng với hiệu quả này, bỗng nhiên nhịn không được vỗ trán một cái, cô hẳn nên làm một cái bảng hiệu của cửa hàng may vá Hồng Mai trên quần áo hoặc trên xe bò, như vậy hiệu quả tuyên truyền còn lớn hơn, có điều hiện tại làm cũng không muộn, lát nữa phải nói một tiếng cùng Mai Hồng Mai, vì thế cô nói với Bì Bì Đường Đường: "Các bảo bảo, đi đến chỗ dì Mai, đừng đi nhầm đường đó.
”Bì Bì Đường Đường tay nắm tay chuyển hướng.
Nam Tương theo sau, bỗng nhiên thấy Bì Bì Đường Đường dừng bước.
"Sao vậy?" Nam Tương hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Bì Bì Đường Đường quay đầu lại, tay nhỏ chỉ chỉ phía trước nói: "Mẹ ơi, quá trời ngừi luôn.
”“Là người nào?”"Không biết.
hằng nguyễn
" Bì Bì Đường Đường nhìn thẳng phía trước.
Nam Tương đẩy xe bò đến trước mặt Bì Bì Đường Đường, nhìn về phía trước, quả nhiên cửa hàng may vá Hồng Mai chật ních người, trước nay chưa từng thấy cửa hàng may vá Hồng Mai nhiều người như vậy, cô vội vàng đặt xe bò sang một bên, kéo tay nhỏ của Bì Bì Đường Đường nói: "Đi, theo mẹ đi vào nào.
”Bì Bì Đường Đường đi theo Nam Tương.
Nam Tương vừa đến cửa đã nghe thấy tiếng la hét ồn ào bên trong.
Cô còn chưa kịp hiểu đang xảy ra chuyện gì, đã nghe được Mai Hồng Mai hưng phấn hô to một tiếng: "Nam Tương! Cuối cùng em cũng đến rồi! Thực sự quá tuyệt vời!”Nam Tương nghi ngờ hỏi: "Chị Mai, chuyện gì đã xảy ra vậy?”"Cái gì đã xảy ra? Mai Hồng Mai hỏi ngược lại.
"Hôm nay trong cửa hàng sao lại nhiều người thế chị?" Nam Tương đến gần Mai Hồng Mai hỏi.
Mai Hồng Mai tươi cười nói: "Cái này phải hỏi ba mẹ con em.
”Nam Tương ngạc nhiên hỏi: "Hỏi ba mẹ con em?”"Đúng vậy, hôm qua tụi em đã làm gì, sao hôm nay lại có nhiều người tới mua quần áo và giày trẻ em thế này?" Mai Hồng Mai hiểu rõ cười hỏi, nhịn không được duỗi tay, nhẹ nhàng sờ sờ khuôn mặt nhỏ của Bì Bì Đường Đường.
Nam Tương nhớ lại, nói: "Hôm qua tụi em đi chợ.
”"Bì Bì Đường Đường gặp người ta liền nói quần áo trên người là do cửa hàng may vá Hồng Mai làm?""Đúng rồi.
" Chẳng những nói ở chợ, người qua đường một khi có người nhìn Bì Bì Đường Đường, hai đứa nhỏ lập tức kéo quần áo giới thiệu.
Lời giới thiệu kia quả thật rất bài bản, phối hợp với giọng sữa ngọng nghịu và khuôn mặt nhỏ tinh xảo của hai bé, đúng là hấp dẫn không ít người chú ý.
"Vậy thì đúng rồi! Bọn họ chính là bởi vì tụi em, mới biết đến cửa hàng may vá Hồng Mai nha!”“Bọn họ thật sự đến!” Nam Tương không thể tưởng tượng được, không nghĩ tới có nhiều người đến mua quần áo như vậy.
"Còn có thể giả sao? Nhanh lên, đừng nói nữa, tất cả mọi người đều muốn đặt trước, em viết chữ vừa nhanh vừa đẹp, mau tới giúp chị đi.
” Mai Hồng Mai cười thúc giục.
Nam Tương vội vàng nói: "Được, để em đưa Bì Bì Đường Đường ra sân sau chơi trước đã.
”Mai Hồng Mai nói: "Đi đi đi đi.
”Nam Tương đưa Bì Bì Đường Đường đến sân sau, rửa tay, mới nhận b.út chì trong tay Mai Hồng Mai, phối hợp với Mai Hồng Mai ghi lại độ tuổi, giới tính, cân nặng, chiều cao, số lượng và tiền tạm ứng do khách cung cấp.
Hai người nhanh ch.óng tiễn một lượng lớn khách đi.
Ngay sau đó lại tiếp đãi khách tới đặt may quần áo.
Ai cũng bận rộn đến mức chân không chạm đất.
Cuối cùng đến tận giữa trưa.
Khách dần dần ít đi, hai người mới có thời gian thở dốc.
Lúc này Mai Hồng Mai mới đếm số lượng khách đặt quần áo và giày trẻ em, không đếm thì không biết, đếm xong quả thật ngoài sức tưởng tượng.
Khoảng hai mươi bộ!Một bộ kiếm được năm đồng, hai mươi bộ là một trăm đồng tiền!Cho dù cô và Nam Tương chia đôi, đó cũng là năm mươi đồng.
Bình thường đây chính là thu nhập hơn một tháng của cô!Cô vô cùng kích động, vội vàng chia sẻ thành quả ngày hôm nay với Nam Tương, nói: "Khách đặt trước tổng cộng hai mươi bộ quần áo, là hai mươi bộ đó, ai nha, thật sự vượt quá suy nghĩ của chị mà, đúng rồi, hai chúng ta cùng nhau làm, hai ngày là có thể hoàn thành.
”Nam Tương gật đầu: "Ừm, nếu không có gì ngoài ý muốn thì đúng là vậy.
”Mai Hồng Mai hưng phấn nói: "Không ngờ lại có nhiều người sẵn sàng mua quần áo thành phẩm đến như vậy.
”Nam Tương mỉm cười nói: "Bây giờ điều kiện sống của mọi người tốt hơn, rất nhiều thứ sẵn sàng chi tiền mua.
”Mai Hồng Mai liên tục gật đầu: "Không sai.
”"Sau này sẽ ngày càng có nhiều người nguyện ý mua quần áo thành phẩm.
" Điểm này Nam Tương biết trước trong 《Những ngày tháng tốt đẹp ở thập niên 80》, càng về sau người nguyện ý cầm kim khâu quần áo càng ít, tất cả mọi người đều dùng tiền mua thành phẩm.
"Chị cũng cảm thấy vậy.
" Mai Hồng Mai cười nói.
Nam Tương mỉm cười gật gật đầu.
Mai Hồng Mai không nhịn được nghĩ: "Nếu cửa hàng vẫn luôn kinh doanh tốt như vậy, chồng chị sẽ sớm có thể phẫu thuật.
”"Anh ấy sẽ không sao đâu.
" Nam Tương thật lòng an ủi Mai Hồng Mai.
Câu này quả thật có hiệu quả, trong lòng Mai Hồng Mai càng thêm kiên định, nói: "Ừm, anh ấy sẽ không sao, chúng ta bắt đầu làm quần áo đi.
”Nam Tương nhắc nhở: "Chị Mai, đã giữa trưa rồi.
”"À đúng! Chị quên mất, đã giữa trưa rồi.
” Mai Hồng Mai vỗ trán một cái, sang sảng cười nói: "Em nhìn chị xem, bận rộn đến mức quên mất thời gian, buổi trưa ba mẹ con vẫn không ở lại ăn cơm?”Nam Tương gật đầu.
Mai Hồng Mai nói: "Chị làm thịt kho tàu đó nha.
" Cô cố tình dụ dỗ Nam Tương.
Nam Tương biết Mai Hồng Mai tuy rằng kiếm được nhiều tiền, nhưng rất tiết kiệm chuyện ăn mặc, cô sẽ không mang hai đứa nhỏ ăn thịt kho tàu của Mai Hồng Mai, vì thế cười nói: "Vậy chị Mai phải bồi bổ bản thân cho tốt.
”Thấy Nam Tương vẫn không muốn ở lại ăn cơm, Mai Hồng Mai cũng không miễn cưỡng, nói: "Được rồi, ba mẹ con em mau về đi, nhớ chú ý an toàn.
”Nam Tương đứng dậy nói: "Được, em dẫn Bì Bì Đường Đường đi dạo một vòng ở huyện thành, thuận tiện quảng cáo cho cửa hàng chúng ta luôn.
”"Được được.
" Mai Hồng Mai vừa nghe liền vui vẻ, duỗi tay đưa năm đồng cho Nam Tương.
Nam Tương khó hiểu hỏi: "Chị làm gì thế?”"Dẫn tụi nhỏ đi dạo một chút, thuận tiện mua chút đồ ăn vặt cho tụi nhỏ.
"Nam Tương không nhận tiền, nói: "Em có mang theo tiền.
”"Tiền của em là tiền của em, đây là chị cho riêng tụi nhỏ.
Coi như là phí quảng cáo.
” Mai Hồng Mai đưa đến trước mặt Nam Tương.
Nam Tương đẩy tay Mai Hồng Mai nói: "Em đã nói không cần tiền quảng cáo.
”Mai Hồng Mai không bỏ cuộc, lại nói: "Vậy thì coi như dì Mai này, cho tụi nhỏ tiền tiêu vặt.
”"Cũng không phải ngày lễ gì trong năm, sao chị lại cho tiền tiêu vặt được.
" Nam Tương vẫn không muốn cầm tiền tiêu vặt của Mai Hồng Mai, cô biết gánh nặng trong nhà Mai Hồng Mai, năm đồng không phải số lượng nhỏ, vào thời khắc mấu chốt lại có thể cứu mạng người nhà, hơn nữa tiền lương Mai Hồng Mai cho cô cũng rất cao.
Mai Hồng Mai thấy thế, đành phải từ bỏ, nói: "Được rồi được rồi, vậy ba mẹ con mau đi đi.
”"Chờ một chút, em lại viết một tấm biển, treo lên xe bò.
" Nam Tương lập tức viết bốn chữ "may vá Hồng Mai" trên một tờ giấy, treo lên xe bò, vô cùng bắt mắt, nói với Mai Hồng Mai: "Được rồi.
”Mai Hồng Mai nhìn thấy, trong lòng cảm động một trận, cảm thấy mình thật sự phi thường may mắn mới đúng lúc gặp được người tốt như Nam Tương, cô gật đầu nói: "Rất tốt.
”"Ừm, vậy ngày mai em tới sớm một chút.
"Mai Hồng Mai vội vàng nói: "Không cần tới sớm lắm đâu, phải để hai đứa nhỏ ngủ đủ mới được.
”"Em biết mà.
""Được, ngày mai gặp.
" Mai Hồng Mai đặc biệt ôm Bì Bì Đường Đường lên xe bò.