Trọng Sinh Thập Niên 80: Nhặt Lại Hạnh Phúc

Chương 9



Nam Tương thật sự đẩy xe bò đi dạo một vòng ở huyện thành.

Ba mẹ con xuyên qua mọi người, nhìn các quầy hàng nhỏ và cửa hàng ở hai bên đường, đủ loại hàng hóa, nồi sắt, chậu gỗ, đậu phộng, cây non, khung xe bò, phân bón hóa học, bánh quai chèo, hạt dưa, rau xanh, vớ miếng đệm giày! đều có, còn có đủ kiểu hét to rao bán, khắp nơi tràn ngập hương vị của cuộc sống.

Bì Bì Đường Đường say mê nhìn đến mức không muốn chớp mắt.

Cuối cùng ánh mắt hai đứa nhỏ tập trung vào một đài radio, radio phát ra âm thanh hữu lực "Tiếp tục câu chuyện lần trước, Phan Nhân Mỹ tội c.h.ế.t nhưng lại trốn thoát, mang tội khó tránh khỏi, Hoàng Thượng sung quân hắn đến!.

.

".

Nam Tương biết đây là Bình thư 《Dương gia tướng》, cũng biết đài radio này cần tám mươi đồng.

Cô không có tiền mua, nên đã mua hai miếng bánh cốm gạo, ý đồ muốn dời sự chú ý của hai đứa nhỏ.

Hai bé thật sự giống như hai con hamster nhỏ ăn vụng, ôm bánh cốm gạo răng rắc mà gặm, bộ dáng vô cùng đáng yêu, bất quá hai bé cũng không quên nhiệm vụ của mình.

Vừa thấy có người nhìn mình, hai bé sẽ ngay lập tức quảng bá quần áo trên người.

Quả thật lại hấp dẫn không ít ánh mắt của mọi người.

Vì vậy, sáng sớm hôm sau, cửa hàng may vá Hồng Mai có thêm đơn đặt hàng là ba mươi bộ quần áo trẻ em, khiến Mai Hồng Mai cao hứng hỏng rồi, mua không ít đồ ăn vặt trẻ em cho Bì Bì Đường Đường.

Sau khi Nam Tương nhận lấy, tỏ vẻ không có lần sau, không thể để Mai Hồng Mai tiêu pha vì bọn họ được, Mai Hồng Mai cũng cười đáp ứng.

Những ngày tiếp theo, Nam Tương và Mai Hồng Mai mỗi ngày đều bận rộn không ngừng, Bì Bì Đường Đường cũng phát huy hiệu quả của người phát ngôn, cửa hàng may vá Hồng Mai mỗi ngày buôn bán đều nối liền không dứt, còn có rất nhiều khách quen, ngay cả chị mập trước đó cũng quay lại mua sáu bộ quần áo trẻ em.

Đến cuối tháng, tiền lương cộng với tiền trích phần trăm của Nam Tương khoảng chừng 270 đồng, Mai Hồng Mai càng kiếm được nhiều hơn, hai người đều cực kỳ cao hứng.

Sau khi tan làm, Nam Tương cố ý đi chợ, mua lương thực cho một tháng, cắt hai cân thịt heo, một ít đồ chơi trẻ em cùng đồ ăn vặt, vốn còn muốn mua radio cho Bì Bì Đường Đường, kết quả tiệm bán radio lại đóng cửa.

Có điều, chuyện này không hề ảnh hưởng đến tâm tình tốt của cô chút nào.

Cô đẩy Bì Bì Đường Đường về thôn Thủy Loan, sau khi về nhà bắt đầu nấu cơm.

Hai bảo bảo Bì Bì Đường Đường đã học được nguyên lý cơ bản của nhóm lửa, bất kể là cành cây rễ cây nào, đều nhét thẳng vào trong bếp lò.

Nam Tương nhìn thấy liền nói: "Ai nha, hai đứa bỏ quá nhiều, lát nữa cơm chín, củi còn chưa đốt xong, sẽ rất lãng phí.

”Đường Đường mềm nhũn nói: "Là anh trai nhét vào.

”Bì Bì quay đầu nói: "Đường Đường cũng có nhét vào.

”Đường Đường chớp chớp mắt, quay đầu gật đầu với Nam Tương: "Ừm, Đường Đường cũng có nhét.

”"Ai da, Đường Đường nhà ta thật đáng yêu nha.

" Nam Tương nhìn bộ dáng mềm mại bụ bẫm của Đường Đường, trái tim đều tan thành nước, nhịn không được nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của Đường Đường hôn một cái.

Bì Bì đi tới nói, "Mẹ ơi, mẹ cũng thơm thơm con.

”"Được, cũng thơm thơm con.

" Nam Tương hôn Bì Bì một cái thật mạnh.

Bì Bì lập tức vui vẻ.

Nam Tương ngồi xổm trước bếp lò nói chuyện nhóm lửa cùng Bì Bì Đường Đường, đồng thời nói cho Bì Bì Đường đường biết không thể chơi với lửa, lửa rất nguy hiểm, hai đứa bé nghiêm túc lắng nghe, thỉnh thoảng gật gật đầu.

Đúng lúc này nghe thấy ngoài cửa truyền đến tiếng gọi to: "Nhà Tùy Chu! Nam Tương! Nam Tương! Bì Bì! Đường Đường!”Bì Bì Đường Đường cùng nhau nhìn Nam Tương.

Nam Tương rút toàn bộ củi ra, quả nhận không còn tai họa ngầm nào nữa, mới kéo Bì Bì Đường Đường ra khỏi phòng bếp, nhìn thấy thôn trưởng đứng bên ngoài hàng rào tre trong sân, cô mỉm cười gọi: "Thôn trưởng, có chuyện gì sao?”Thôn trưởng nhìn thấy Nam Tương hơi sửng sốt.

Trong trí nhớ của hắn, Nam Tương lúc nào cũng chỉ một bộ dáng nhăn mặt khó chịu, đột nhiên ôn hòa lễ phép, còn có hai đứa nhỏ Bì Bì Đường Đường mập lên không ít, ba mẹ con này hình như đều thay đổi, bất quá hắn không kịp suy nghĩ kỹ những thứ này, vội vàng nói mục đích của mình: "Điện thoại.

”Nam Tương hỏi: "Điện thoại gì?”Thôn trưởng trả lời: "Điện thoại của Tùy Chu.

”Nam Tương kinh ngạc, không thể tin được hỏi: "Kỷ Tùy Chu gọi điện thoại cho chúng ta?”"Đúng, gọi đến Thôn Ủy Hội, nhanh nhanh đi nhận, vẫn chưa cúp đâu, bên kia gọi điện thoại, một phút tám mao tiền, mau tới nhận đi.

" Thôn trưởng thúc giục.

"À được.

" Nam Tương kéo Bì Bì Đường Đường ra khỏi hàng rào tre, bước nhanh theo thôn trưởng.

Rất nhanh đến một gian văn phòng của Thôn Ủy Hội, trong văn phòng chỉ có một cái bàn gỗ đơn giản, một cái tủ gỗ.

Nam Tương liếc mắt nhìn một cái đã thấy điện thoại trên bàn gỗ.

"Điện thoại ở đó, mau đi nhận đi.

" Thôn trưởng chỉ vào điện thoại nói.

"Được.

" Nam Tương gật đầu.

"Biết nhận chứ?""Biết.

"Nam Tương kéo Bì Bì Đường Đường đi đến trước bàn gỗ, buông Bì Bì Đường Đường ra, cầm lấy điện thoại, vừa đặt vào bên tai, đã nghe được một giọng nói trầm thấp: "Nam Tương.

”Tác giả có điều muốn nói:Bì Bì: Điện thoại của ba bé!Đường Đường: Cũng là ba bé!

Ký ức về Kỷ Tùy Chu trong đầu Nam Tương trong nháy mắt mở ra.

"Cô" cố ý tới gần Kỷ Tùy Chu, khiến mọi người hiểu lầm tạo lời đồn khắp nơi, một khóc hai nháo ba treo cổ bức Kỷ Tùy Chu phải cưới mình, sau đó cái gì cũng không muốn làm, ngay cả đứa nhỏ cũng không muốn liếc mắt một cái, trong ngoài đều là Kỷ Tùy Chu bận rộn, "cô" lại ở không mà hưởng thụ thành quả cực khổ do Kỷ Tùy Chu đổ mồ hôi rơi nước mắt.

Kết quả! Cũng may cô thức tỉnh kịp thời.

Những bi kịch trong sách sẽ không xảy ra.

Cô nắm c.h.ặ.t điện thoại trả lời: "Ừm, tôi là Nam Tương.

”"Tôi là Kỷ Tùy Chu.

" Thanh âm Kỷ Tùy Chu dễ nghe, có chút thanh lãnh sau cơn mưa mùa thu.

Nam Tương nói: "Tôi biết.

”Kỷ Tùy Chu rất khách khí nói: "Mấy tháng nay vất vả cho cô.

”Nam Tương tiếp lời: "Không vất vả, là chuyện tôi nên làm.

”Bên kia dường như dừng lại vài giây, sau đó lại hỏi: "Bì Bì Đường Đường thế nào?”Nam Tương trả lời: "Hai đứa nhỏ rất tốt.

”"Có sinh bệnh quậy phá gì không?""Không có, rất ngoan.

"Nghe vậy, giọng nói của Kỷ Tùy Chu trở nên ôn hòa: "Ừ, tụi nhỏ vẫn luôn rất ngoan, rất thông minh, chỉ là, hai đứa còn nhỏ, não bộ chưa phát triển hoàn toàn, không phản ứng nhanh như người lớn được, cô kiên nhẫn một chút, có chuyện gì cứ từ từ nói chuyện với tụi nhỏ.

”"Ừm.

""Nếu thật sự cảm thấy vất vả, thì đưa hai đứa đến chỗ dượng ở hai ngày, đợi cô thấy thoải mái thanh nhàn, lại đón tụi nhỏ trở về.

""Không cần, giữ tụi nhỏ không hề vất vả.

" Nam Tương liếc mắt nhìn Bì Bì Đường Đường bên cạnh, Bì Bì Đường Đường ngẩng khuôn mặt nhỏ mềm mại, đôi mắt đen bóng sáng ngời nhìn chằm chằm cô, cô hỏi: "Anh có muốn nói chuyện với hai đứa không?”"Cô mang tụi nhỏ đi cùng tới đây?" Kỷ Tùy Chu kinh ngạc.

"Ừm, tôi đưa điện thoại cho hai đứa.

""Được.

" Thanh âm Kỷ Tùy Chu mơ hồ có chút kích động.

Nam Tương ngồi xổm xuống, kéo Bì Bì Đường Đường lại, đặt điện thoại trước mặt hai đứa bé.

Lúc này âm thanh điện thoại rất lớn, cho nên Kỷ Tùy Chu gọi một tiếng "Bì Bì Đường Đường", Bì Bì Đường Đường đều nghe được, hai bé lần đầu tiên nghe thấy trong microphone phát ra âm thanh, bị dọa đến dựa sát người Nam Tương.

Nam Tương nhẹ giọng nói: "Đừng sợ, đây là điện thoại, là ba ở bên trong gọi các con nha.

”Ba?Mặc dù mỗi ngày Nam Tương đều nói chuyện với Bì Bì Đường Đường về Kỷ Tùy Chu, nhưng ký ức của hai đứa nhỏ về "ba" vẫn mơ hồ như cũ, ngơ ngác nhìn chằm chằm vào điện thoại.

Nghe Kỷ Tùy Chu một lần nữa gọi "Bì Bì Đường Đường", hai đứa bé bỗng nhiên có cảm giác quen thuộc theo bản năng, cùng nhau gọi: "Ba ơi!”Kỷ Tùy Chu trong nháy mắt đáp lại: "Ơi!”Bì Bì hét lên một lần nữa: "Ba!”Kỷ Tùy Chu trả lời: "Ba đây! Bì Bì.

”Đường Đường mềm mềm hỏi: "Ba ơi, sao ba lại ỏ trong hộp hộp?”Tiếng cười dễ nghe của Kỷ Tùy Chu lập tức truyền tới, nói: "Ba không ở trong hộp hộp.

”Đường Đường ngọng nghịu hỏi: "Vậy ba ỏ đâu?”Bì Bì trả lời thay: "Ba ở nơi khác.

”Kỷ Tùy Chu nói: "Bì Bì nói đúng rồi.

”"Ỏ nơi khác làm gì?" Giọng Đường Đường mềm mại.

Kỷ Tùy Chu nhẹ giọng trả lời: "Ba ở nơi khác kiếm tiền.

”Đường Đường lại hỏi: "Kiếm tiền làm gì vạy?”Kỷ Tùy Chu nói: "Mua đồ ăn ngon đồ chơi vui cho Bì Bì Đường Đường.

”Bì Bì xen vào: "Vậy khi nào ba vè nhà?”Kỷ Tùy Chu nói: "Qua hai tháng nữa sẽ trở về.

”Bì Bì Đường Đường cùng nhau hỏi: "Hai tháng là bao nhiêu ngày?”Kỷ Tùy Chu nói: "Sáu mươi ngày.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

”Bì Bì xoắn ngón tay nhỏ của mình hỏi: "Ba, sáu mươi ngày có nhiều bằng một trăm ngày hông?”Kỷ Tùy Chu cười nói, "Không có.

”Bì Bì Đường Đường lập tức vui vẻ, trong cái đầu nhỏ của hai bé "một trăm ngày" chính là đặc biệt nhiều, không có bằng một trăm ngày có ý nghĩa rất nhanh sẽ trở về, hai bé tiếp tục đặt câu hỏi cho Kỷ Tùy Chu, một mặt cảm giác quen thuộc đối với "ba" càng ngày càng mạnh, một mặt do tò mò về điện thoại.

Nhưng trưởng thôn đứng ở cửa nhìn không nổi nữa.

Bên kia Kỷ Tùy Chu gọi điện thoại một phút phải trả tới tám mao lận đó.

Là tám mao đó.

Cả gia đình này đang cầm vàng nói việc nhà đây mà.

Quá lãng phí.

Người ngoài như hắn nhìn mà đau lòng, nhịn không được lại nhắc nhở một câu "Nhà Tùy Chu, gọi điện thoại một phút tám mao tiền".

Nam Tương nghe xong nhẹ giọng nói cùng Bì Bì Đường Đường: "Bì Bì Đường Đường, ba rất bận rộn bây giờ phải đi làm rồi, sau này chúng ta lại nói chuyện với ba, được không?”Bì Bì Đường Đường cùng nhau gật đầu.

Lúc này Nam Tương mới đặt điện thoại vào bên tai.

Kỷ Tùy Chu hỏi: "Buổi trưa ba người đã ăn cơm chưa?”Nam Tương trả lời: "Vẫn chưa.

”"Còn tiền không?""Còn.

""Ừ, lần này tôi gửi cho cô một trăm đồng, hai ngày nay cô tranh thủ thời gian đi lấy.

""Nhiều như vậy?" Nam Tương hơi giật mình, lúc trước đều gửi khoảng ba mươi.

Kỷ Tùy Chu nói: "Tới mùa hè rồi, quần áo năm ngoái của Bì Bì Đường Đường đều nhỏ hết rồi đi, cô mua cho tụi nhỏ một ít quần áo mới, giày dép mới, chú ý cẩn thận coi chừng trúng gió, bản thân cô cũng mua một ít thứ cô muốn.

hằng nguyễn

”Nam Tương nghe mà thấy ấm áp trong lòng.

Kỷ Tùy Chu nói tiếp: "Còn nữa, cô không cần quan tâm đến chuyện trên ruộng, tôi đã giao cho bên dì dượng nhòe giúp đỡ rồi, cô chăm sóc kỹ Bì Bì Đường Đường là được, qua hai tháng lúa chín, tôi sẽ trở về thu hoạch lúa.

”Nam Tương hỏi: "Hai tháng nữa anh thật sự sẽ trở về sao?”"Ừ.

"Thật đúng là muốn trở về.

Nam Tương cho rằng Kỷ Tùy Chu chỉ nói chơi với hai đứa nhỏ.

"Nam Tương.

" Kỷ Tùy Chu đột nhiên trịnh trọng gọi một tiếng.

"Hả?" Nam Tương kinh ngạc đáp một tiếng.

"Nhất định phải chăm sóc hai đứa nhỏ thật tốt.

" Ngữ khí Kỷ Tùy Chu thập phần ngưng trọng.

"Được.

Tôi biết rồi.

”"Vất vả cho cô, cám ơn.

" Kỷ Tùy Chu trịnh trọng nói.

"Đó là những gì tôi nên làm.

” Nam Tương nói.

"Được, vậy cứ như vậy đi.

"Nam Tương hỏi: "Muốn nghe Bì Bì Đường Đường nói tạm biệt với anh không?”"Không cần, ba mẹ con mau về nhà ăn cơm đi, đừng để bị đói bụng.

""Được.

"Sau khi cúp điện thoại, trong lòng Nam Tương cảm khái Kỷ Tùy Chu thật sự là một người đàn ông tốt có trách nhiệm, chịu trách nhiệm với Bì Bì Đường Đường, cũng chịu trách nhiệm với cô, căn bản không bởi vì hành vi của "cô" mà làm tổn thương bất kỳ ai.

Vậy cô cần phải làm việc chăm chỉ hơn, quay đầu cũng có thể trả tự do cho Kỷ Tùy Chu, bù đắp những sai lầm mà mình đã từng mắc phải.

Nghĩ như vậy, trong lòng cô thoải mái hơn nhiều.

Cúi đầu nhìn thì thấy, hai đứa bé Bì Bì Đường Đường đang nhón chân nhỏ, tay nhỏ bám lấy bàn gỗ, nhìn chằm chằm điện thoại, nhìn rồi nhìn, bắt đầu hướng về phía điện thoại đã cúp máy, dùng giọng sữa của mình gọi to: "Ba ơi.

”Nam Tương nở nụ cười.

Bì Bì Đường Đường tiếp tục gọi: "Ba, ba ơi! Sao ba không nói chuyện với con nữa?”Nam Tương ngồi xổm xuống nói: "Điện thoại đã cúp máy rồi, ba bận lắm nên giờ phải đi làm việc.

”Bì Bì Đường Đường lúc này mới đứng thẳng người.

Bì Bì mờ mịt nói: "Ba bận rộn.

”Đường Đường nói: "Ba bận kiếm tiền!”Nam Tương gật đầu: "Đúng rồi, kiếm tiền mua đồ ăn ngon đồ chơi vui cho Bì Bì Đường Đường nha.

”Bì Bì nói, "Mẹ cũng kiếm tiền.

”Đường Đường nói theo: "Mẹ cũng kiếm tiền.

”Nam Tương cười nói: "Bì Bì Đường Đường nhà ta cũng kiếm tiền, mỗi ngày đều rất lợi hại.

”Bì Bì Đường Đường nghe được lời khen ngợi, thẹn thùng lấy tay nhỏ che miệng nhỏ cười hì hì.

Nam Tương sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của Bì Bì Đường Đường, nói: "Chúng ta cùng nhau cố gắng!”Bì Bì Đường Đường gật đầu thật mạnh: "Ừm.

”"Vậy chúng ta về nhà trước.

""Về nhà!""Về nhà ăn thịt!"“Ăn thịt thịt!” Mắt Bì Bì Đường Đường sáng lên.

Nam Tương cười đứng lên, kéo Bì Bì Đường Đường đi đến cửa văn phòng, lễ phép nói: "Trưởng thôn, thật ngượng ngùng, tụi cháu quấy rầy rồi.

”"Không có việc gì không có việc gì.

" Trưởng thôn cười nói.

"Tiền nghe điện thoại mất bao nhiêu?" Nam Tương hỏi.

Trưởng thôn thành thật nói: "Không cần tiền, đây là điện thoại phía trên lắp cho thôn chúng ta, miễn phí nghe.

”Nam Tương lại hỏi: "Gọi điện thoại bao nhiêu tiền?”Trưởng thôn nói: "Sáu mao một phút, phía trên cho thôn chúng tôi giá ưu đãi.

”Nam Tương cười nói: "Được, lần sau cháu có việc, sẽ tới đây gọi điện thoại.

”"Có thể.

" Trưởng thôn liên tục gật đầu.

"Cám ơn trưởng thôn.

""Đừng khách khí.

""Vậy trưởng thôn chú cứ bận tiếp, tụi cháu đi đây.

""Được được được.

"Nam Tương kéo Bì Bì Đường Đường ra khỏi Thôn Ủy Hội.

Trưởng thôn đứng trong Thôn Ủy Hội gãi đầu.

Hắn dám xác định ba mẹ con Nam Tương đều thay đổi, trở nên đẹp hơn.

Tại sao đột nhiên lại biến đẹp hơn chứ?Có phải Nam Tương lại gây chuyện gì không?Nam Tương tốt nhất đừng gây chuyện nữa, bằng không đứa nhỏ Tùy Chu kia sẽ còn khổ hơn.

Hắn quyết định ở trong lòng, sau này để ý ba mẹ con Nam Tương một chút, để tránh Nam Tương nhầm đường lạc lối, người khổ cũng chỉ có đứa nhỏ Tùy Chu kia.

Nam Tương không biết trưởng thôn đang nghĩ gì, cô dắt Bì Bì Đường Đường về sau đó vào phòng bếp, lập tức ngửi được mùi thịt khiến người khác thèm nhỏ dãi, Bì Bì Đường Đường cùng nhau nói: “Thơm quá!”"Muốn ăn không?" Nam Tương hỏi.

"Dạ có.

" Bì Bì Đường Đường cùng nhau gật đầu.

“Vậy chúng ta ăn thôi nào!”“Ăn thôi nào!”Nam Tương mở nắp nồi, cho Bì Bì Đường Đường còn nửa chén cơm hạt nào hạt nấy no đủ, rưới nước thịt thơm nồng đậm đà lên, bày hai miếng thịt núng nính, ăn kèm với nửa quả trứng gà và hai cây rau xanh, đặt lên bàn, Bì Bì Đường Đường cùng nhau: "Oa!”Nam Tương hỏi: "Nhìn đẹp không?”Bì Bì Đường Đường cùng nhau trả lời: "Đẹp.

”Nam Tương mặt dày nói: "Vậy hai đứa không khen mẹ gì sao.

”Bì Bì Đường Đường lập tức nghiêng đầu nhỏ suy nghĩ.

Nam Tương không nóng nảy, mỉm cười chờ đợi.

Bì Bì nói, "Mẹ thật giỏi! Giỏi giống như quốc vương vậy!” “Quốc vương" này do Nam Tương nhắc đến khi kể chuyện cho Bì Bì Đường Đường, hai bé đều nhớ rõ.

Đường Đường mềm mại nói: "Mẹ thật sinh đẹp!”Nam Tương cười cong mắt: "Bì Bì Đường Đường thật dụng tâm với mẹ, mẹ thương hai đứa nhất.

”Bì Bì Đường Đường cười hì hì.

"Mau ăn đi.

""Mẹ cũng ăn.”