Trọng Sinh Về Thập Niên 80: Bác Sĩ Tô Oanh Tạc Khắp Nơi

Chương 309: Rớt Giá Không Phanh



 

Chớp mắt đã đến ngày 16 thị trường chứng khoán Mỹ đóng cửa.

 

Chỉ số Dow Jones giảm 235.48 điểm, giảm 9.49%.

 

Chỉ số S&P 500 giảm 9%, rớt xuống quanh mức 280 điểm, lập kỷ lục mức giảm hàng tuần lớn nhất trong vài thập kỷ qua.

 

Mà trên thị trường, vẫn có lượng lớn tiền nóng không ngừng đổ vào.

 

Lần này có món hời lớn rồi.

 

Đã là đêm khuya, mấy người Cố Phi Hàn vẫn ngồi trước máy tính, nhìn mức giảm của chứng khoán Mỹ mấy ngày nay, nở nụ cười nhạt.

 

Ngày 19 tháng 10 năm 1987, thứ Hai, thời tiết nắng ráo.

 

Trong mắt đa số mọi người, đây là một ngày bình thường không thể bình thường hơn.

 

Mọi người nên đi làm thì đi làm, nên ăn cơm thì ăn cơm, nên bàn chuyện làm ăn thì bàn chuyện làm ăn, dường như không có gì khác biệt so với ngày thường.

 

Còn những người chơi chứng khoán ở Cảng Đảo như thường lệ, mở các tờ báo tài chính ra với tâm trạng lạc quan, cố gắng tìm kiếm vài manh mối cho động thái của thị trường đầu tư hôm nay.

 

Bầu trời tĩnh lặng hiện ra màu xanh thẳm khiến người ta sảng khoái tinh thần.

 

Từ Chủ tịch Liên Giao Sở đến các nhà đầu tư nhỏ lẻ bình thường, tâm trạng của đại đa số mọi người, cũng giống như bầu trời xanh trong vắt này vậy, vô cùng cởi mở.

 

Tuần trước, nước Mỹ không ngừng truyền đến những tin tức bất lợi.

 

—— Công bố thâm hụt thương mại khổng lồ.

 

—— Ưu đãi thuế sáp nhập công ty niêm yết bị hủy bỏ, giá cổ phiếu của nhiều doanh nghiệp được kỳ vọng bị mua lại giảm sút.

 

—— Bộ trưởng Tài chính công khai tuyên bố đô la Mỹ có thể chủ động phá giá.

 

Trên tờ “Nam Hoa Tảo Báo” lại có một bài viết, nhắc đến việc chứng khoán Mỹ giảm điểm vào tuần trước.

 

Nhưng bài viết này lại không phải để nhắc nhở mọi người về rủi ro tiềm ẩn của thị trường... mà là bảo các nhà đầu tư Cảng Đảo tăng cường đặt cược:

 

“Thị trường chứng khoán Mỹ đã chuẩn bị sẵn sàng để leo dốc lần nữa, các nhà đầu tư nên nhân lúc giá cả rẻ mạt mà mua vào cổ phiếu và quỹ tín thác.”

 

Thị trường vẫn một màu tươi sáng, tâm lý lạc quan tràn ngập khắp nơi.

 

Lâm Mạn Dung đọc xong báo, nép vào lòng Lý Dung, một khuôn mặt chiến thắng và lười che giấu, bắt đầu thưởng thức một điếu t.h.u.ố.c lá vừa lạnh vừa gắt.

 

“Muốn bán khống ác ý nhà họ Lâm, đền c.h.ế.t cô ta! Không đủ mất mặt sao.”

 

Đây cũng là một trong số ít những tin tức tốt gần đây.

 

Cô ta định đợi đến khi cổ phiếu nhà họ Lâm tăng cao hơn nữa, sẽ chủ động hẹn con ranh con uống trà.

 

Tiểu thư nhà họ Lục thì sao chứ, Lục thị lại không mượn được ngọn gió đông này trên thị trường chứng khoán.

 

Cô ta ngược lại muốn xem xem, bản thân con ranh con trên tay lại có bao nhiêu tiền lớn? Đến lúc đó cô ta nhất định phải chiêm ngưỡng thật kỹ bộ dạng ngu xuẩn thua t.h.ả.m hại của con ranh con.

 

Lý Dung không tỏ rõ ý kiến, cười trêu tức, giấu giếm sâu xa.

 

Bên kia, Lục Tư Niên đặt tờ báo trong tay xuống, cười khẩy một tiếng.

 

Chứng khoán Mỹ rớt thê t.h.ả.m như vậy, chứng khoán Hồng Kông sao có thể dửng dưng?

 

Không thể không nói, toàn bộ xã hội đều đang đổ thêm dầu vào lửa.

 

Sáng sớm, anh ta đã chuẩn bị sẵn sâm panh trong phòng họp.

 

Kèm theo bữa sáng kiểu Hoa kiểu Tây rất thịnh soạn.

 

Bánh bao xá xíu, há cảo tôm hấp, sữa bò cà phê, bánh mì nướng giăm bông, còn có trái cây tươi theo mùa...

 

Chưa đến giờ làm việc, 5 người đã tề tựu đông đủ trong phòng họp của Lục thị.

 

Thảm trải sàn không tiếng động, nội thất Châu Âu, cửa sổ sát đất toàn cảnh, tầm nhìn siêu cao, cảnh quan hạng nhất...

 

Chỉ là mấy người không ai đi ngắm cảnh, đều đang chằm chằm nhìn vào mấy chiếc máy tính đã bật.

 

Mấy người đã sớm đưa ra chỉ thị bán khống cho sàn giao dịch, lúc này chỉ cần giám sát từ xa là được, trong văn phòng, có thể nhìn thấy tình hình thị trường chứng khoán ở bốn nơi khác nhau.

 

Tô Tiểu Ly xin nghỉ học, về Cảng Đảo nghênh chiến trận đ.á.n.h cuối cùng.

 

Trước đó mấy người đều liên lạc qua điện thoại, Tô Tiểu Ly bắt chuyến bay cuối cùng hôm qua về.

 

“Ăn chút gì trước đi, hay là chợp mắt một lát, đợi mở cửa anh gọi em.” Cố Phi Hàn nhìn sự mệt mỏi nơi đáy mắt cô, khẽ nhíu mày nói nhỏ.

 

Trong phòng điều hòa bật quá lạnh, người đàn ông tiện tay đắp áo vest của mình cho cô.

 

Tô Tiểu Ly đang gặm một quả roi.

 

Cô không dám nhắm mắt, bởi vì vừa nhắm mắt lại, sóng gió đen tối của đêm đó sẽ ập tới.

 

Cô mở to đôi mắt đen láy gật đầu, ngoan ngoãn nũng nịu, khiến Cố Phi Hàn muốn vươn tay vò nát cô.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Không ai nhìn ra sự bất ổn của cô.

 

Cơn bão sắp đến, tòa nhà Lâm thị sắp đổ.

 

Tô Tiểu Ly mở to mắt nhìn về phía màn hình máy tính, tĩnh lặng thưởng thức sự yên bình cuối cùng.

 

Đánh cược nhiều như vậy, càng đừng nói còn có một người đang ở trong tù chờ đợi tin tức tốt lành bên ngoài.

 

Do chênh lệch múi giờ, chứng khoán Hồng Kông mở cửa sớm hơn chứng khoán Mỹ nửa ngày.

 

10 giờ sáng đúng.

 

Mở cửa đúng giờ.

 

Giá mở cửa giảm rồi!

 

Tất cả các cổ phiếu blue-chip đều mở cửa ở mức thấp!

 

Năm người nhìn màn hình, mỏi mắt mong chờ.

 

Trước đó mấy người vẫn luôn thực hiện bán khống, các lệnh bán khống của ngày hôm nay càng được xếp ở vị trí đầu tiên, không sợ vì rớt giá thê t.h.ả.m giao dịch chen chúc, dẫn đến máy tính của sàn giao dịch bị tê liệt.

 

Gần như tất cả các cổ phiếu đều không trụ vững, giảm điểm ở các mức độ khác nhau!

 

Chưa đầy 10 phút, giá cổ phiếu của hai công ty niêm yết thuộc Lâm thị đã giảm hơn 2 đồng.

 

Trong vòng nửa giờ ngắn ngủi, không hề có dự báo, Chỉ số Hang Seng rớt thê t.h.ả.m -11%.

 

Một giờ sau, trên thị trường đã toàn bộ đều đang bán tháo!

 

Giá cổ phiếu của hai công ty niêm yết thuộc Lâm thị đã giảm hơn 5 đồng.

 

Mỗi một nhân viên giao dịch trong Liên Giao Sở đều căng thẳng cảm xúc, các lệnh bán trên máy tính trong sàn giao dịch đã bắt đầu dồn ứ, căn bản không kịp xử lý nữa.

 

Còn các tổng môi giới và dân chơi chứng khoán túc trực bên màn hình máy tính của phòng giao dịch lớn tại các công ty chứng khoán, đã sớm thần sắc hoang mang.

 

Nếu nói mức giảm của chứng khoán Mỹ được tính bằng đơn vị ngày, thì chứng khoán Hồng Kông... lại tính bằng đơn vị phút, giảm giá nhanh ch.óng.

 

Toàn bộ sảnh giao dịch, đã ồn ào như một nồi cháo heo.

 

Biết bao nhiêu người đang c.ắ.n răng gồng gánh, lại có biết bao nhiêu người đã sớm mất trắng.

 

“Phải xem nhà họ Lâm có bao nhiêu tiền để cứu giá rồi.” Quảng Gia Minh nói.

 

Những ngày này anh ta vẫn luôn bổ sung kiến thức về kỹ năng giao dịch cổ phiếu.

 

Lúc này anh ta vờ như rất sành sỏi rất bình tĩnh bình phẩm, giọng điệu và tư thế, gần như không khác biệt gì so với mấy vị đại lão còn lại.

 

Không ngờ mấy người Oscar mũi vẫn khinh khỉnh hừ ra một tiếng.

 

“Tôi nói không sai mà...” Quảng Gia Minh tủi thân.

 

Tủi thân, đã trở thành gói biểu cảm thường dùng gần đây của anh ta rồi.

 

Tô Tiểu Ly cười nhạt, mang vẻ mặt không cho là đúng.

 

Cô thu dọn từng lá bài trên tay lại, chậm rãi trả lời: “Anh họ, cái khác khó nói, nhà họ Lâm nhiều sản nghiệp như vậy, luôn có ngân hàng sẽ thích.”

 

Sự thù hận vẫn sừng sững bất động đứng vững trong lòng Tô Tiểu Ly, sự bình hòa bề ngoài mới là đáng sợ nhất.

 

Và sự trả thù là lời chào kính trọng cao nhất đối với nỗi đau.

 

Không có ngoại lệ.

 

Để đ.á.n.h trả nỗi đau, cô đã sớm chuẩn bị sẵn dũng khí, phương pháp, và tính khả thi của việc thực thi.

 

Lại không một tiếng động vác đến một khẩu đại phác, nòng pháo chĩa thẳng vào Lâm Nhị.

 

Nòng pháo này quá to, đạn pháo quá mạnh, Lâm Nhị lần này e là sẽ bị nổ thành cặn bã, nổ tung lên tầng khí quyển.

 

Miệng Quảng Gia Minh không khép lại được, mất trọn mười mấy giây, mới từ trong sự khiếp sợ hoàn hồn lại.

 

Nếu nói tâm đen tối, thì vẫn là em đen tối nhất.

 

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

Người ta là hái quả, em đây là đào tận gốc trốc tận rễ, ăn sạch sành sanh triệt để.

 

Gần đến giờ đóng cửa buổi trưa, Chỉ số Hang Seng giảm 235 điểm!

 

“Cổ phiếu nhà họ Lâm đã giảm hơn 8 đồng.” Lục Tư Niên đặt điện thoại xuống, cuộc gọi vừa rồi là do sàn giao dịch gọi tới.

 

Đuổi theo đà tăng g.i.ế.c theo đà giảm là trạng thái bình thường, bất luận là công ty chứng khoán hay nhà đầu tư nhỏ lẻ, thấy tình hình thị trường không tốt đều ngồi không yên rồi.

 

Mấy người trong nhóm năm người ngược lại rất bình tĩnh.

 

Suy cho cùng tất cả các lệnh bán khống trên tay họ đều đã được xử lý sạch sẽ rồi.

 

Phần còn lại, Lâm Mạn Dung mau đập nồi dìm thuyền mà cứu giá đi.