Tham hoan, là lẽ thường tình của con người.
Tiểu Ly hơi mềm lòng một chút, tên súc sinh này liền thừa cơ lấn tới; Tiểu Ly mà cứng rắn, tên súc sinh này càng không quan tâm, có khi lại càng thích.
“Bảo bối sưởi ấm” tức đến mức không thở nổi.
“Nhiệm vụ của anh là sáng mai dậy sớm đi kiếm tiền lớn cho cô ấy.” Môn thần chỉ chằm chằm nhìn bảo bối sưởi ấm, khuôn mặt lạnh tanh như nắp quan tài.
“Bảo bối sưởi ấm” không đạt được mục đích, chán nản xẹp lép.
Đành chịu thua.
Cũng may nhờ có sự ngăn cản của Lục Tư Niên, đêm nay, cả ba người đều có một giấc ngủ thật ngon.
Dù sao thì cũng chẳng ai làm bằng sắt cả.
Sáng sớm hôm sau, Cố Phi Hàn ngậm một chiếc sandwich thịt xông khói, lái chiếc Rolls-Royce Silver Spur xuất phát.
Đi “kiếm tiền lớn” cho vợ.
Bên ngoài mưa đã tạnh, ánh nắng lưa thưa, không khí se lạnh.
Lớp sương mù dường như chưa tan hẳn, mang màu trắng nhạt của hoa trà.
Thỉnh thoảng có những giọt nước rơi xuống từ mái hiên một cách lặng lẽ, với tốc độ hai centimet mỗi giây.
Một tia nắng lọt vào trong nhà, lờ mờ soi rõ bóng hoa trà hai màu đỏ trắng đan xen loang lổ ngoài sân.
Tô Tiểu Ly cuộn mình trên sô pha uống cà phê thơm lừng, cầm tờ báo The Times của ngày hôm đó lên đọc.
Hiếm khi được nhàn rỗi.
Chỉ là do nhiều nguyên nhân tổng hợp lại, đầu óc trống rỗng, lúc này có chút đờ đẫn.
Đầu tiên là tin tức trang nhất, sau đó là chuyên mục trên phụ san, tiếp đến là tin tức giải trí.
Thỉnh thoảng cô lại dùng tiếng Quảng Đông trò chuyện vài câu với Lục Tư Niên đang nướng bánh cupcake.
Thoải mái tự tại như vậy, chỉ thiếu mỗi một con mèo để vuốt ve nữa thôi.
Tài nấu nướng của Lục Tư Niên ngày càng tinh tiến, cũng không biết anh lấy đâu ra thời gian để luyện tập.
Mùi bánh thơm ngọt dần bay ra, Tô Tiểu Ly vừa ăn sáng xong lại cảm thấy mình có vẻ sắp thèm ăn nữa rồi.
Lục Tư Niên bận rộn tranh thủ lúc rảnh rỗi, thỉnh thoảng ngẩng đầu lên nhìn cô gái đang yên lặng.
Trần thế dung tục, chuyện ăn uống nam nữ, bầu bạn bên nhau, an ủi quan tâm, bình an vui vẻ.
Thật khiến người ta đắm chìm.
Ngoài cửa sổ, một bóng đen xẹt qua.
Không lâu sau, bóng đen lại vụt qua lần nữa.
Lần này cả Tô Tiểu Ly và Lục Tư Niên đều phát hiện ra.
“Để em ra ngoài xem sao.” Tô Tiểu Ly đứng dậy, lấy áo khoác khoác lên người, mở cửa.
“Ây da!” Một tiếng kêu đầy kinh ngạc và vui mừng.
Lại là một chú mèo, đã bảo rồi mà, cầu được ước thấy.
Chú mèo — một con mèo bò sữa mang đậm phong cách nước Anh từ đầu đến đuôi.
Toàn thân màu đen, chỉ có bốn chân và phần cổ là màu trắng, chỗ cổ còn lấp lánh ánh vàng, giống như đang đeo một chiếc cà vạt vàng vậy.
Lúc này chú mèo đang nhìn Tô Tiểu Ly với vẻ mặt kiêu ngạo, trên mặt viết rõ: Sao còn chưa hầu hạ bổn miêu đại nhân vào dùng bữa?
“Ai vậy?” Lục Tư Niên đi theo ra ngoài.
“Một vị quý ông nước Anh kiêu ngạo, chắc là bị mùi thơm của bánh ngọt thu hút đến đây.”
“Vậy thì chuẩn bị cho vị quý ông này một phần trà sáng đi, thêm một cái đĩa thôi mà.”
Lục Tư Niên cũng ngồi xổm xuống theo Tô Tiểu Ly.
Anh nhìn thẻ tên trên cổ con mèo đen, là có chủ, chắc là nhất thời không trông chừng cẩn thận nên chạy ra ngoài.
Tô Tiểu Ly vừa định mời “quý ông mèo” vào nhà, lại phát hiện một bé trai khoảng ba bốn tuổi, đang đứng ngoài cánh cửa sắt chạm trổ nhìn vào trong.
Dưới gốc hoa trà nở rộ giữa mùa đông, đôi mắt to màu xanh lam đang trừng trừng nhìn vào trong sân.
“Arthur! Mày! Lại chạy lung tung à?”
Cậu bé nước Anh chải đầu vuốt keo gọn gàng, mặc quần yếm, áo khoác kẻ sọc, lớn tiếng quát mắng miêu đại nhân.
Dáng vẻ đáng yêu, biểu cảm lại hung dữ.
Nghiễm nhiên là tiểu chủ nhân của “quý ông mèo”.
Là một người yêu cái đẹp thuần túy, Tô Tiểu Ly luôn không có chút sức đề kháng nào đối với những người và vật đẹp đẽ.
Cậu bé mắt vừa to vừa xanh, lông mi vừa dài vừa vàng, lại thêm hai cục thịt nhỏ trên má, đúng là hết sẩy.
Giữa hàng lông mày của cô nhuốm ý cười.
Bất cứ ai sáng sớm nhìn thấy một thiên thần nhỏ xinh đẹp như vậy, chắc chắn hai mắt đều sẽ sáng rực lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Muốn bắt cóc đem về nhà.
Cậu bé hiển nhiên cũng nhìn thấy Tô Tiểu Ly.
“A!” Đột nhiên ngẩn người.
Giống như bị ấn nút tạm dừng.
Một quý cô xinh đẹp mặc áo len màu be, phối với quần jean màu xanh nhạt, đi tất len và giày vải, một chiếc áo khoác màu lông đà điểu nhạt khoác hờ trên vai.
Quý cô mỉm cười duyên dáng, đẹp hệt như đóa hoa trà.
Đóa hoa đó, dường như nở rộ trong tim...
Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo bỗng chốc ửng đỏ, xấu hổ rồi kìa.
Nhưng ngoài miệng vẫn không biến sắc, “Chào quý cô.”
Tuyệt đối là được giáo d.ụ.c rất tốt.
Nhưng lại tự động phớt lờ Lục Tư Niên ở phía sau cô...
“Chào quý ngài, hoan nghênh cậu và ngài Arthur đến nhà tôi làm khách.” Tô Tiểu Ly dùng tiếng Anh mời.
Mắt tiểu quý ông sáng lên, nhưng khuôn mặt vẫn giữ vẻ rụt rè, chỉ là đáy mắt đã tiết lộ sự khao khát của cậu bé.
Tô Tiểu Ly bật cười, bước tới ngồi xổm bên cạnh cậu bé, hắng giọng nói:
“Rất vui được gặp cậu...”
“Tôi tên là Elizabeth, cậu có thể gọi tôi là Liz.”
Nói rồi, cô đưa bàn tay nhỏ bé của mình ra trước mặt bé trai, muốn dắt cậu bé vào nhà ăn bánh.
Bé trai nghiêng đầu suy nghĩ, cùng tên với Nữ hoàng bệ hạ cơ đấy.
Chắc không phải là người xấu đâu nhỉ.
Khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức nghiêm túc, cúi đầu đứng nghiêm chào, hơi cúi người với quý cô, tiếp đó đưa bàn tay mũm mĩm ra, nắm lấy bàn tay nhỏ của Tô Tiểu Ly, đặt một nụ hôn nhẹ lên mu bàn tay.
Nụ hôn tay tiêu chuẩn.
Tô Tiểu Ly: “...”
— Thành công bị tiểu quý ông làm cho tan chảy.
Lục Tư Niên lặng lẽ mỉm cười sau lưng Tô Tiểu Ly.
Chỉ là hơi kinh ngạc, vị tiểu quý ông này chẳng lẽ xuất thân quý tộc?
Lễ nghi quá mức truyền thống và chuẩn mực.
Hơn nữa nụ hôn tay là đặc quyền dành riêng cho “phụ nữ đã có chồng”...
Nhóc con này coi mình là chồng của Tiểu Ly sao?
Lục Tư Niên lập tức cảm thấy trong lòng lâng lâng, hoàn toàn không để tâm đến việc nhóc con phớt lờ mình.
“Quý cô Liz, xin chào, tôi tên là James, là hàng xóm của cô, cảm ơn lời mời của cô.” James không hề tỏ ra lạ lẫm, cũng không từ chối quý cô xinh đẹp.
Vô cùng hào phóng.
Vừa ngoan vừa đẹp, Tô Tiểu Ly lại một lần nữa bị đốn tim.
Vội vàng dắt vào nhà để ngắm thêm vài cái.
Arthur đại nhân đã sớm mất kiên nhẫn với những lễ nghi rườm rà của loài người, liếc nhìn con người lắm lời một cái, tự mình lách qua cửa, canh chừng trước lò nướng.
James cố tỏ ra bình tĩnh đi vào trong nhà, hơi gật đầu chào Lục Tư Niên, một cái gật đầu đơn giản.
— Lễ tiết giữa những người cùng thế hệ.
Chỉ là cộng thêm chiều cao 0.8 mét của nhóc con, cùng ánh mắt mang khí tràng 2.8 mét, lại càng giống như cấp trên đáp lễ cấp dưới hơn.
Lục Tư Niên: “...”
Cùng lúc đó, lò nướng phát ra một tiếng “ting”, bánh cupcake đã hoàn thành.
James, Arthur đại nhân, Tô Tiểu Ly — ba kẻ sành ăn tiêu chuẩn đã sớm ngồi vững vàng trước bàn ăn chờ đợi.
À, đúng rồi, Arthur đại nhân là ngồi trên bàn ăn.
Cũng chẳng ai đuổi nó xuống, Arthur đại nhân — nó mới là chủ nhân của chiếc bàn này.
Tất cả ánh mắt đều dán c.h.ặ.t vào Lục Tư Niên, lộ rõ vẻ mong đợi.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Lục Tư Niên mỉm cười nhạt, yên lặng đợi bánh bớt nóng, mới thong thả bưng ra.
Mỗi người (mèo) một phần bánh, lại rót sữa cho tiểu quý ông và miêu đại nhân, tiện thể rót cho Tiểu Ly và mình mỗi người một tách hồng trà.
James cầm một chiếc bánh cupcake lên, việt quất tươi rói, kem mềm mịn, bánh ngọt ngào...
Cố gắng kìm nén sự kích động trong lòng, trên mặt James hoàn toàn là vẻ “Nếu đã là người nhà của Liz làm, vậy tôi đành miễn cưỡng ở lại ăn một miếng vậy.”
Lục Tư Niên:?
Ngại quá tiểu quý ông, phiền cậu lau nước dãi đang chảy xuống trước đã nhé.