Trúc Mã Bị Người Khác Công Lược

Chương 22



Bệnh viện, trong phòng bệnh.

Mới không gặp vài ngày mà dì Yến đã tiều tụy đi trông thấy, mắt sưng húp, dường như vừa mới khóc xong. Đối với bất kỳ người vợ nào, việc chồng ngoại tình đều là một cú sốc cực kỳ lớn. Dì Yến trước đây vốn là một người cởi mở và phóng khoáng biết bao.

Mẹ tôi khuyên nhủ dì một hồi. Dì Yến nói muốn ra ngoài đi dạo, thế là mẹ đi cùng dì. Tôi định đi theo nhưng cả hai đều bảo sẽ quay lại ngay, bảo tôi cứ ở lại đây. Xem ra các bà mẹ muốn trò chuyện riêng tư một chút.

Được thôi, tôi đành ở lại chỗ cũ.

Ngồi trong phòng bệnh một lát, cửa bị đẩy ra. Yến Chính Dương bước vào với vẻ mặt u ám. Hai chúng tôi nhìn nhau.

Chúng tôi không biết phải nói gì, thấy giường bên cạnh trống không, tôi sực nhớ ra: "Dì Yến với mẹ tôi ra ngoài đi dạo rồi."

"Vậy sao." Yến Chính Dương gật đầu.cậu."



 

Tiếp theo nên nói gì đây? Không thể hỏi về bố cậu ta, cũng chẳng thể nhắc đến Tống Thi, hay là hỏi thăm ông bà nội Yến vậy. Đến tận bây giờ, không ngờ tôi và Yến Chính Dương ngồi cạnh nhau mà còn phải vắt óc tìm chủ đề nói chuyện.

"Dạo này thế nào?" Đối phương lại lên tiếng trước.

"Khá tốt." Tôi gật đầu.

Yến Chính Dương im lặng một lát: "Cậu bạn trai lần trước của cậu đâu?"

Tôi ngẩn người. "Anh ấy... đương nhiên là ở nhà anh ấy rồi."

Yến Chính Dương nghiêng đầu, nhìn tôi chằm chằm không chớp mắt. "Cậu chắc chắn Lục Chiêu Nam là bạn trai cậu chứ?"

Tôi ngạc nhiên. "Cậu quen anh ấy à?"

"Từng gặp lúc chơi bóng ở Đại học T."

Hóa ra là vậy.

Nhưng mà, tôi và Lục Chiêu Nam có phải người yêu hay không dường như chẳng liên quan gì đến cậu ta cả.

"Cậu hỏi chuyện này làm gì?"

"Gia cảnh của Lục Chiêu Nam không hề tầm thường, cậu với anh ta sẽ không có kết quả đâu, đừng để bị anh ta lừa."

Tôi nhìn Yến Chính Dương, không kìm được mà bật cười. "Cậu thân với anh ấy lắm sao mà khẳng định như vậy? Tôi có gì để lừa chứ? Lừa tiền? Chắc chắn là không thể rồi. Lừa sắc? Chỉ cần Lục Chiêu Nam ngoắc tay một cái là có hàng tá cô gái xinh đẹp chạy theo sau, anh ấy không rảnh đến mức phải đi lừa tôi đâu."

"Tôi là muốn tốt cho cậu."

"Tôi biết mình phải làm gì."

"Cậu thích anh ta rồi à?" Yến Chính Dương đột nhiên hỏi.

Phải nói rằng biểu hiện của cậu ta thật sự quá kỳ lạ. Nhưng tôi không phủ nhận, chỉ gật đầu.

Một tiếng cười nhạo vang lên. Tôi quay đầu lại, thấy trên mặt Yến Chính Dương treo một nụ cười giễu cợt.

"Từ Tri Vi, cậu thích anh ta từ bao giờ thế? Hai tuần trước cậu vẫn còn mang bánh mì sang nhà tôi cơ mà."

Yến Chính Dương chỉ khi nào cực kỳ tức giận mới đi mỉa mai người khác.

Nếu là trước đây, có lẽ tôi sẽ không chấp nhặt. Nhưng bây giờ...

"Hai tuần trước, cậu còn chưa quen Tống Thi, bố cậu cũng chưa quen mẹ cô ta."

Sắc mặt Yến Chính Dương cuối cùng cũng sa sầm xuống. "Tôi và Tống Thi không phải như cậu nghĩ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Câu nói này khiến tôi cười lạnh: "Hai người cùng nhau đi xem phim, cô ta giới thiệu mẹ mình cho cậu quen, buổi tối còn cùng nhau dạo phố mua trà sữa, giờ cậu lại bảo với tôi không phải như tôi nghĩ? Yến Chính Dương, cậu định bảo với tôi cậu là chị em tốt của cô ta đấy à?"

Yến Chính Dương nhìn thẳng vào tôi. "Tất cả đều là tại cậu."

... Tôi thậm chí còn không cười lạnh nổi nữa. Không biết rốt cuộc cậu ta muốn diễn đạt cái gì.

"Cậu nói gì cơ?"

"Bởi vì ngày nào cậu cũng đến nhà tôi, thứ Sáu thì cùng bà nội tôi luyện kiếm, thứ Bảy cùng ông nội tôi đ.á.n.h cờ, Chủ nhật lại cùng mẹ tôi chơi mạt chược."

...

"Từng người một trong nhà tôi cứ như bị cậu bỏ bùa vậy, ai nấy đều mặc định coi cậu là bạn gái của tôi."

...

"Có đôi khi tôi muốn ra ngoài chơi bóng với bạn bè, họ sẽ hỏi tại sao không đưa cậu đi xem phim. Tôi hẹn người ta đi ăn, họ lại hỏi tại sao không dẫn cậu theo cùng, thậm chí ngay cả tiệc gia đình cũng bắt tôi gọi cậu sang."

...

"Từ Tri Vi, chúng ta hẹn hò từ bao giờ thế? Tại sao cậu lại thâm nhập vào cuộc sống của tôi như vậy? Không phải một ngày hai ngày, một tháng hai tháng, mà là một năm, hai năm rồi."

“...

“Cho nên tôi mới cố ý gần gũi với Tống Thi, mục đích là muốn cậu biết điểm dừng.”

...

Tôi bị Yến Chính Dương nói đến mức không thốt nên lời.

Thật sự không ngờ, những hành động trước kia của mình lại dẫn đến cục diện như hiện tại.

Những gì cậu ấy nói dường như đúng là không sai.

Dù có rất nhiều cô gái thích cậu ts, nhưng không một ai có đủ kiên nhẫn đến mức cực đoan và sẵn sàng bất chấp tất cả như tôi.

Tôi từng có lúc đắc ý, nghĩ rằng sớm muộn gì Yến Chính Dương cũng không thoát khỏi bàn tay mình, sẽ phải ngoan ngoãn chịu trói.

Nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ đến cảm nhận của cậu ta.

“Xin lỗi nhé, Yến Chính Dương. Nếu cậu nói những lời này sớm hơn thì tốt rồi, biết đâu tôi đã tỉnh ngộ sớm hơn. Cậu yên tâm, sau này tôi tuyệt đối sẽ không làm ra những hành động như vậy nữa.”

“Vì Lục Chiêu Nam sao?” Đối phương lạnh lùng nhìn tôi.

Lục Chiêu Nam đương nhiên là nguyên nhân chính.

Vả lại cậu ta đã nói thẳng thừng đến mức này rồi, sao tôi có thể tiếp tục làm gì cậu ta được nữa chứ, tôi đâu có ngốc.

“Cậu thích Lục Chiêu Nam rồi à?”

Yến Chính Dương hỏi lại câu này một lần nữa.

Tôi suy nghĩ một chút, rồi gật đầu.

Bởi vì tôi biết rõ, bản thân thực sự đã nảy sinh những cảm xúc khác lạ đối với Lục Chiêu Nam.

“Chỉ trong vỏn vẹn hai tuần ngắn ngủi này thôi sao? Vậy sự đeo bám dai dẳng suốt bao nhiêu năm qua của cậu đối với tôi thì tính là gì?”

Tôi ngẩn người nhìn cậu ta.

Không biết cậu ta rốt cuộc muốn diễn đạt điều gì.

“Cậu đã buông bỏ tôi rồi sao?”