Trúc Mã Bị Người Khác Công Lược

Chương 23



“Cậu... rốt cuộc muốn nói gì?”

Yến Chính Dương thở dài một tiếng thật sâu, ngước mắt nhìn tôi, im lặng hồi lâu, trong mắt hiện lên vẻ ảo não và hối hận.

“Tri Vi, tôi hối hận rồi. Từ ngày thấy cậu ngồi lên xe của Lục Chiêu Nam, tôi đã hối hận rồi. Chúng ta... còn có thể như trước kia không?”

Tôi há hốc mồm, mãi mà không khép lại được.

Thậm chí tôi còn nghi ngờ không biết có phải Yến Chính Dương bị ai đó “nhập” rồi không?

“Cậu đang đùa gì thế?”

“Tôi rất nghiêm túc, không hề nói đùa.”

Ánh mắt trịnh trọng và dáng vẻ bình tĩnh của cậu ta khiến tôi không thể không tin những lời trên là thật lòng.

Sau một hồi ngơ ngác.

Tôi đột ngột đứng bật dậy.

“Yến Chính Dương, trước đây tôi đúng là rất thích cậu, còn thích nhiều năm như vậy, nhưng hiện tại... tôi thực sự đã buông bỏ rồi, buông bỏ cậu một cách bình thản nhất. Tôi thấy chúng ta cứ như bây giờ là rất tốt, cậu hiểu không?”

“Không hiểu.”

Yến Chính Dương trả lời vô cùng bình tĩnh.

“Chỉ mới hai tuần ngắn ngủi, cậu chắc chắn tình cảm của mình dành cho Lục Chiêu Nam là thích sao, hay chỉ là sự mới mẻ nhất thời? Cậu căn bản vẫn chưa hiểu hết về anh ta, gia cảnh của anh ta rất phức tạp, cậu không cần thiết phải mạo hiểm.”

“Tôi phân biệt rõ tình cảm của mình, ít nhất là rõ ràng hơn cậu đấy, Yến Chính Dương.”

Đối phương sững sờ trong chốc lát, cứ thế nhìn tôi, không nói nên lời.

Tôi không muốn tiếp tục tranh luận với Yến Chính Dương nữa, dù sao lập trường cũng đã bày tỏ rõ ràng rồi, bèn dứt khoát nói:

“Cứ vậy đi, tôi đi tìm mẹ tôi và dì Yến đây.”

Nói xong, tôi không ngoảnh đầu lại mà rời khỏi phòng bệnh.

*

 Hai ngày sau, dì Yến xuất viện.

Nghe nói dì ấy kiên quyết muốn ly hôn với chú Yến, Yến Chính Dương cũng rất ủng hộ quyết định của mẹ mình.

Lúc này, chú Yến lại chùn bước.

Ngay lập tức cắt đứt với mẹ của Tống Thi, về nhà tìm vợ con để hối lỗi, sửa sai.

Dì Yến không hề lay chuyển, thậm chí còn bắt đầu đi tìm việc. Làm nội trợ bao nhiêu năm nay, có lẽ dì ấy đã nhìn thấu đáo một vài chuyện.

Ngay cả ông nội và bà nội Yến cũng hết sức ủng hộ dì Yến ly hôn, họ còn khuyên con trai mình sớm dọn ra ngoài.

Căn nhà chắc chắn phải để lại cho dì Yến và Yến Chính Dương, họ thậm chí còn không cho con trai lái xe đi, còn công khai bày tỏ hy vọng chú ấy sẽ ra đi tay trắng.

Tôi nghe xong mà có chút cảm thán, ông nội và bà nội Yến đúng là cương trực, công tư phân minh.

Thực ra cũng chẳng trách được, bao nhiêu năm qua đều là dì Yến chăm sóc sinh hoạt hằng ngày cho hai cụ, có thể nói là chu đáo đến từng chân tơ kẽ tóc, chú Yến nhờ vậy mới có thể yên tâm gây dựng sự nghiệp, có được thành tựu như ngày hôm nay.

Hai cụ đứng về phía con dâu cũng là chuyện bình thường.

Còn về phía mẹ của Tống Thi, danh tiếng hiện tại trong khu tập thể đúng là khó nói hết lời, ngay cả những “phốt” của cô con gái Tống Thi cũng bị khui ra không ít.

Nghe người ta nói nhà của họ cũng đã treo biển bán ở trung tâm môi giới, chắc là lại sắp chuyển nhà rồi.

*

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 Sáng sớm, Lục Chiêu Nam gửi tin nhắn tới, hỏi tôi có muốn đi xem phim không.

Tôi bật dậy ngay lập tức.

Đi, đương nhiên là phải đi rồi.

“Được, lát nữa anh qua đón em.” Lục Chiêu Nam trả lời.

Tôi hớn hở đi xuống lầu.

Trong bếp có người đang nói chuyện với mẹ.

Tôi đầy vẻ thắc mắc, bố đi công tác vẫn chưa về, bà đang nói chuyện với ai vậy?

Bước vào bếp, tôi lại nhìn thấy Yến Chính Dương.

“Hai người đang làm gì thế?”

Mẹ nhìn tôi.

“Vi Vi, con dậy rồi à, ăn sáng đi. Chính Dương mua cho con món xôi gà và há cảo tôm mà con thích này.”

Nhìn vào hộp đóng gói, tôi nhận ra đúng là tiệm trà bánh Quảng Đông mà tôi khá thích.

Nhưng tiệm đó gần đây đã dời địa điểm rồi, dời sang phía Nam thành phố, cách chỗ chúng tôi khoảng nửa tiếng lái xe, đi về mất cả tiếng đồng hồ.

Bây giờ là bảy giờ sáng.

Chẳng lẽ Yến Chính Dương đã dậy từ lúc sáu giờ?

Cậu ta điên rồi sao.

Nghĩ kỹ lại thì hôm nay cũng chẳng phải sinh nhật tôi.

“Yến Chính Dương, cậu làm gì vậy?”

Cậu ấy mỉm cười với tôi.

“Không phải cậu thích ăn xôi gà của tiệm này sao?”

Đó là tôi thích, chứ đâu phải cậu thích.

Không dưng lại tỏ ra ân cần.

Tôi cứ thấy có chút bất an.

Những năm qua tôi đã gửi không ít bữa sáng cho Yến Chính Dương, gần như mỗi cuối tuần tôi đều bao trọn bữa sáng của cậu ta, nhưng cậu ta lại hiếm khi mua cho tôi. Việc đặc biệt lái xe một tiếng đồng hồ để mua món xôi gà tôi thích như thế này, thực sự có chút khó hiểu.

Không phải vấn đề tiền bạc, mà là cậu ấy không thể dậy sớm được.

“Rốt cuộc cậu muốn làm gì?” Tôi kỳ quái hỏi.

“Chẳng làm gì cả, mua bữa sáng thôi mà, mau ăn đi, kẻo lát nữa lại nguội mất.”

Trên bàn ăn.

Yến Chính Dương tiếp tục trò chuyện với mẹ tôi, giống như trước đây tôi vẫn thường nói chuyện phiếm với cô Yến một cách tự nhiên và thân thiết vậy.

Thậm chí tôi còn không chen vào được câu nào, cứ thế ăn xong bữa sáng.

Sau bữa ăn, mẹ đi rửa bát.

Để lại hai chúng tôi trong phòng khách."