Trúc Mã Bị Người Khác Công Lược

Chương 27



Điều bất ngờ là Chu Tư Tề và Vũ Nhạc cũng đã ở bên nhau. Cứ như vậy, những cuộc hẹn hò của hai người thường xuyên nâng cấp thành bốn người.

Sau đó, Vũ Nhạc đã kể cho tôi nghe một chuyện không tưởng.

"Tri Vi, cậu có nhớ sinh nhật Trương Lệ Lệ năm ngoái, cậu đã hôn một người đàn ông trong quán bar không?"

Trương Lệ Lệ là bạn chung của chúng tôi, gia cảnh khá giả. Năm ngoái vào ngày sinh nhật, cô ấy tổ chức tiệc tùng trong quán bar, tôi và Vũ Nhạc đều được mời.

Câu nói của Vũ Nhạc khiến ký ức của tôi ùa về.

Hôm đó ở quán bar, một nhóm người chơi trò chơi. Vận may của tôi không tốt lắm, cứ thua suốt nên bị ép uống rất nhiều bia. Vì t.ửu lượng kém nên lúc sau tôi cứ trong trạng thái say khướt. Vũ Nhạc cũng chẳng khá hơn tôi là bao, cơ bản là hai đứa tôi uống nhiều nhất.

Lần thua trò "Sự thật hay Thách thức" đó, Trương Lệ Lệ cùng mọi người xúi giục tôi.

"Tri Vi, cậu đi hôn anh chàng đẹp trai mặc áo sơ mi xanh ở bàn cạnh cửa sổ kia đi."

"Chị em cổ vũ cho cậu, lên đi!"

...

Lúc đó tôi còn nhìn anh chàng đẹp trai kia thêm vài cái, kiểu người có vẻ hơi khó gần. Có lẽ do uống quá nhiều nên đầu óc mụ mẫm, tôi cứ thế đi thẳng tới.

Bàn đó lúc ấy có mấy chàng trai trẻ, không biết đang tán chuyện gì. Tôi lao thẳng đến chỗ người đẹp trai nhất, nâng mặt đối phương lên. Trước khi hôn, tôi nhớ mình còn nói câu "xin lỗi".

Sau đó thì... hôn luôn. Thật sự đã hôn.

Dù chuyện này rất m.á.u ch.ó, lại còn vô lý đùng đùng. Tôi cũng không biết lúc đó mình nghĩ gì nữa. Chỉ nhớ là môi của chàng trai đó rất mềm, mùi hương trên người rất dễ chịu.

Tôi vốn không muốn nhớ lại chuyện này, cũng không muốn thừa nhận nụ hôn đầu của mình lại trao cho một người lạ.

Vũ Nhạc đột nhiên nhắc lại, tôi bỗng có một dự cảm chẳng lành.

"Sao thế?"

Đối phương nhìn tôi, vẻ mặt đầy thâm sâu.

"Cậu đừng ngạc nhiên quá nhé, người đó chính là Lục Chiêu Nam."

Tôi sững sờ trợn tròn mắt, giống như bị ai đó điểm huyệt, bất động thanh văn.

Hồi lâu sau.

"Sao cậu biết?"

"Chu Tư Tề kể cho tớ nghe đấy."

Chu Tư Tề, sao anh ta lại biết được? Chẳng lẽ...

"Lúc đó anh ta cũng ở đấy à?"

Vũ Nhạc gật đầu.

"Ừ hử."

Nhưng tại sao Lục Chiêu Nam chưa từng nói với tôi về chuyện này?

Vũ Nhạc có vẻ thấy hơi buồn cười.

"Cậu biết không, Chu Tư Tề nói đây là lần đầu tiên anh ta thấy có cô gái chủ động xông lên hôn Lục Chiêu Nam đến mức ngơ ngác luôn, lúc đó cả bàn bọn họ đều sững sờ."

Tôi ôm mặt, hoàn toàn không biết phải phản ứng thế nào với chuyện này.

Cô ấy lại nói tiếp:

"Nghe nói ngày hôm sau Lục Chiêu Nam đã tìm người điều tra thông tin của cậu, vốn dĩ định tìm cậu tính sổ, kết quả phát hiện cậu lại là kẻ theo đuôi của Yến Chính Dương, hơn nữa còn quên sạch sành sanh chuyện xảy ra ở quán bar. Lục Chiêu Nam lúc đó đã nghi ngờ nhân sinh luôn."

Đừng nói nữa mà, hu hu hu.

Trên đời này còn ai thê t.h.ả.m hơn tôi không? Tôi vừa mới có bạn trai mới, hai người đang lúc mặn nồng, kết quả lại lòi ra chuyện tôi từng cưỡng hôn người ta, rồi còn bỏ chạy trối c.h.ế.t như thế này.

Lục Chiêu Nam không phải vì chuyện này mới hẹn hò với tôi đấy chứ? Chẳng lẽ là để trả thù tôi?

Tôi lo lắng sốt vó hỏi Vũ Nhạc.

Cô ấy tỏ vẻ cạn lời vô cùng.

"Cậu ảo tưởng sức mạnh vừa thôi chứ, Lục Chiêu Nam rảnh rỗi đến mức đó sao? Vì để trả thù việc cậu cưỡng hôn mà anh ấy phải tốn công hẹn hò với cậu à? Tự tin lên chút đi, dù sao cậu cũng thuộc hàng da trắng mặt xinh, cổ thiên nga, chân dài miên man, cậu tưởng ai cũng mù quáng như tên Yến Chính Dương kia chắc?"

Những lời này của đối phương khiến tôi cảm động không thôi.

"Thật sao? Tớ tốt đến thế à?"

"Dĩ nhiên."

"Cậu nói thêm vài câu nữa được không? Tớ thích nghe mấy lời này lắm."

"Cút."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đã biết rõ chuyện này, dĩ nhiên tôi phải nói chuyện t.ử tế với Lục Chiêu Nam một phen.

Tối nay là một cơ hội tốt, mẹ tôi phải sang nhà bà ngoại.

Xem phim xong, tôi bảo Lục Chiêu Nam ghé nhà ngồi chơi một lát, tiện thể bàn về chuyện này luôn.

Lúc hai đứa về đến nhà đã gần tám giờ tối.

Tôi rót cho anh một tách trà, sau đó tựa lưng vào ghế sofa.

"Có chuyện gì muốn tuyên bố với anh sao?" Lục Chiêu Nam như nhận ra điều gì đó, anh nhướng mày hỏi tôi.

Thôi thì cứ đi thẳng vào vấn đề vậy.

"Lục Chiêu Nam, trước đây chúng ta từng gặp nhau đúng không?"

Một tia ngạc nhiên thoáng qua trong mắt anh, sau đó khóe môi anh khẽ cong lên.

"Em nhớ ra rồi à?"

Tôi hơi lúng túng, khẽ c.ắ.n môi.

"Thật ra là Vũ Nhạc kể cho em, Chu Tư Tề nói với cậu ấy là trước đây em... từng cưỡng hôn anh."

Lục Chiêu Nam khoanh tay trước n.g.ự.c, thong dong nhìn tôi.

"Em định xin lỗi anh đấy à?"

Được rồi, xin lỗi cũng chẳng có gì to tát cả.

"Ngày em nhận nhầm anh là tài xế công nghệ, sao anh không nói cho em biết?"

Lục Chiêu Nam chậc lưỡi lắc đầu.

"Bị một cô gái cưỡng hôn, sau đó còn bị cô ấy quên sạch sành sanh, đây chẳng phải chuyện gì vẻ vang cho lắm."

Tôi đành nhỏ giọng giải thích:

"Hôm đó em say quá, xin lỗi anh nhé."

Thấy tôi thực sự xin lỗi, Lục Chiêu Nam lại bật cười.

"Em chỉ là sử dụng trước quyền lợi của mình thôi mà, có gì mà phải xin lỗi."

Lục Chiêu Nam càng hào phóng, tôi lại càng thấy hổ thẹn vì hành vi "lưu manh" của mình.

Nhưng mà, anh nói tôi chỉ là sử dụng trước quyền lợi của mình, nghe chừng cũng không sai.

Chỉ là lúc đó thực hiện hơi qua loa đại khái, gần như chỉ là một nụ hôn lướt qua.

Đứng trước sắc đẹp, não tôi hình như lại chập mạch rồi.

"Vậy nên sau này, có phải em muốn thực hiện quyền lợi này lúc nào cũng được đúng không?"

Dù sao giờ cũng là bạn gái chính thức rồi mà.

Trong đôi mắt sáng như sao trời của Lục Chiêu Nam đong đầy tình tứ.

Giây tiếp theo, anh đã nghiêng người về phía trước, giọng nói trầm thấp mê hoặc vang lên bên tai tôi.

"Dĩ nhiên là vậy rồi."

Trong khoảnh khắc, tôi chỉ cảm thấy tim mình đập nhanh như sấm dậy.

Bầu không khí ám muội đến mức không thể tả xiết.

Giữa những cảm xúc rạo rực, cảm giác xúc giác quen thuộc ấy ập đến.

Trong lòng một mảnh xuân ý.

Hết.