Trúc Mã Bị Người Khác Công Lược

Chương 26



 

 Khi tôi và Lục Chiêu Nam bước ra khỏi bệnh viện, Chu Tư Tề và Vũ Nhạc vẫn chưa về.

"Yến Chính Dương sao rồi?" Vũ Nhạc hỏi tôi.

"Bác sĩ nói chú ý giữ gìn nghiêm ngặt là không sao."

Cô ấy gật đầu, có vẻ cũng đã nhẹ lòng: "Không còn sớm nữa, về sớm thôi."

"Chị dâu, để em đưa Vũ Nhạc về cho." Chu Tư Tề cười với tôi.

Vũ Nhạc không từ chối, cũng vẫy tay với tôi: "Vi Vi, bọn mình đi trước nhé, bye bye."

Vậy là hai người này thực sự "trúng tiếng sét ai tính" của nhau rồi sao? Tôi nhìn Lục Chiêu Nam.

Anh dường như biết tôi đang thắc mắc điều gì, bèn gật đầu khẳng định.

Đúng vậy, chính là như những gì tôi đang nghĩ.

Lục Chiêu Nam đưa tôi về nhà. Trên đường đi qua một tiệm mì thịt bò tôi thường ghé, không ngờ quán vẫn còn mở cửa. Có lẽ do bữa tối ăn hơi ít nên giờ tôi thấy hơi đói.

"Lục Chiêu Nam, em mời anh ăn mì thịt bò nhé?"

Anh vui vẻ gật đầu: "Được thôi."

Tiệm mì này tuy nhỏ nhưng trang trí rất sạch sẽ. Vừa bước vào quán, chúng tôi đã gặp một người quen.

Tống Thi cùng một nam sinh dáng người cao ráo đang đứng cạnh quầy thu ngân, hình như đang thanh toán.

Có lẽ nhận thấy có người vào, cả hai đều nhìn về phía chúng tôi. Nam sinh kia trông khá thư sinh, mặt mũi thanh tú, ngoại hình cũng rất ưa nhìn.

Tống Thi nhìn tôi, ánh mắt thoáng ngẩn ra. Trong tình huống này, tôi nghĩ tốt nhất là không nên chào hỏi thì hơn, dù sao tôi và cô ta cũng chẳng thân thiết gì.

Đi đến cạnh quầy.

"Muốn ăn gì?" Lục Chiêu Nam hỏi tôi.

Giọng anh thanh lãnh, ngữ điệu nhẹ nhàng, mang theo tông trầm khàn đặc trưng. Tống Thi không kìm được mà nhìn sang phía anh, đ.á.n.h giá anh một lượt từ trên xuống dưới.

Nghĩ đến việc vừa nãy ở bên ngoài đã nói là mình mời khách, tôi theo bản năng lấy điện thoại ra.

"Chẳng phải đã nói là em mời sao, muốn ăn gì thì cứ nói đi."

Thấy tôi kiên quyết như vậy, Lục Chiêu Nam mỉm cười: "Được rồi, vậy mì thịt bò đi."

Tôi quét mã thanh toán, nói với ông chủ cho hai bát mì thịt bò. Nam sinh kia thanh toán xong, liền nói với Tống Thi: "Chúng ta đi thôi."

Tống Thi luyến tiếc thu hồi ánh mắt từ trên người Lục Chiêu Nam, lại liếc nhìn tôi một cái rồi mới cùng nam sinh kia rời đi. Chúng tôi rất ăn ý khi không ai chọn chào hỏi ai, dù sao cũng chưa bao giờ là bạn bè.

Ngược lại, Lục Chiêu Nam đã nhận ra điều gì đó: "Cô gái lần trước à?"

Tôi gật đầu: "Ừm."

Hai người ngồi vào bàn ăn. Nghĩ đến Tống Thi và nam sinh lúc nãy, cùng với ánh mắt táo bạo và trần trụi của cô ta khi nhìn Lục Chiêu Nam, tôi không khỏi cảm thán, đúng là có những cô gái chỉ thích trai đẹp thôi sao.

Tôi nhất thời tò mò: "Lục Chiêu Nam, giả sử có một cô gái rất xinh đẹp tấn công anh dồn dập, bất chấp tất cả để theo đuổi anh, liệu anh có nhanh ch.óng đầu hàng mà bị thu phục không?"

Anh suy nghĩ một lát rồi lắc đầu.

"Anh không biết người khác thế nào, nhưng anh chấp nhận một cô gái hoàn toàn dựa vào cảm giác."

Câu này nghe thảo mai quá đi mất.

Tôi hơi không tin.

"Ngộ nhỡ đối phương trông rất xấu thì sao, anh cũng dựa vào cảm giác à?"

Giữa đôi lông mày của Lục Chiêu Nam hiện lên vẻ đắc ý, khóe môi khẽ nhếch.

"Quan trọng là em cũng đâu có xấu."

Hả...

Anh ấy nói gì cơ?

Ai không xấu?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nửa giây sau.

Tôi đột ngột nhìn anh.

Vẫn còn hơi chưa chắc chắn, nên tôi muốn xác nhận lại.

"Lục Chiêu Nam... có phải anh định theo đuổi em không?"

Đôi mắt đen sâu thẳm hướng về phía tôi, giọng nói trầm thấp mà gợi cảm.

"Nếu không thì tại sao bọn họ lại gọi em là chị dâu?"

Á á á...

Ngọt ngào quá đi mất.

Tôi chỉ cảm thấy mặt mình đột nhiên nóng bừng lên. Nhịp tim đập nhanh đến mức muốn bay khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.

"Anh đang tỏ tình với em sao?"

Lục Chiêu Nam nghiêng người lại gần bàn ăn, gương mặt góc cạnh rõ ràng, đẹp đến mức không tưởng. Nụ cười càng đậm hơn, nơi đáy mắt lấp lánh vẻ sóng sánh khó tả.

"Đúng vậy, cô Từ Tri Vi."

Đối mặt với "nam sắc" trực diện như vậy, cùng với những lời nói dịu dàng êm tai thế kia, tôi hoàn toàn không có sức phản kháng.

Thế nhưng, nếu đồng ý ngay bây giờ thì có vẻ hơi thiếu thận trọng quá không nhỉ?

Kệ đi. Tôi thực sự không thể cưỡng lại được gương mặt này của Lục Chiêu Nam.

"Tôi đồng ý với anh."

Lục Chiêu Nam có chút bất ngờ, lại có chút buồn cười nhìn tôi.

"Em không thèm suy nghĩ một chút sao, như vậy chẳng phải là quá hời cho anh rồi à?"

Ai hời còn chưa biết đâu, tôi thầm cảm thán trong lòng.

"Không sao, ai bảo em nợ ân tình của anh chứ. Dù sao cũng đã ăn của anh mấy bữa thịnh soạn rồi, không có gì báo đáp, chỉ có thể lấy thân đền đáp thôi."

Vừa vặn bà chủ bưng khay đi lên.

"Chỉ hai bữa cơm mà nhặt được một cô bạn gái. Bà chủ ơi, hôm nay cháu có thể mời cả quán ăn mì bò được không?" Lục Chiêu Nam hào hứng hỏi.

Bà chủ giống như chưa từng gặp tình huống này bao giờ, ngơ ngác nhìn anh.

Hồi lâu sau mới nói: "Nhưng mà, mọi người đều đã thanh toán xong cả rồi."

Thật là một sự quê độ không hề nhẹ.

Lục Chiêu Nam sờ sờ mũi.

"Ồ, ra là vậy."

Tôi cực kỳ muốn cười. Chắc là bà chủ nghĩ người này cố tình đến tiệm mì bò nhỏ bé này để làm màu đây mà.

"Chúng ta có thể ăn nhanh bát mì này không?" Lục Chiêu Nam nghiêm túc hỏi tôi.

"Tại sao?"

"Tối nay là lần mời khách ngượng ngùng nhất trong đời anh, hơi mất mặt."

Bạn trai tương lai của tôi da mặt mỏng thật đấy. Tôi chỉ đành an ủi:

"Sợ gì chứ, ở đây cũng đâu có ai quen chúng ta."

Lục Chiêu Nam nghĩ ngợi rồi gật đầu.

"Cũng đúng."

Cứ như vậy, tôi và Lục Chiêu Nam chính thức hẹn hò.

Trải nghiệm khi có một anh bạn trai siêu cấp đẹp trai chính là: buổi sáng nhớ anh ấy, buổi trưa nhớ anh ấy, buổi tối cũng nhớ anh ấy.

Cũng may đang là kỳ nghỉ hè nên thời gian khá dư dả. Lục Chiêu Nam vừa tốt nghiệp, đã bắt đầu thực tập tại công ty gia đình. Hai người thường xuyên đi check-in ở các nhà hàng nổi tiếng sau khi anh tan làm, đến các quán bar nhẹ nhàng ngồi chơi, hoặc đi tham quan các địa điểm du lịch vào cuối tuần.

Xem phim, chơi game... hận không thể dính lấy nhau cả ngày.