Trúc Mã Bị Người Khác Công Lược

Chương 3



 Ba người cùng đi chạy bộ, phải nói là... cực kỳ gượng gạo. Yến Chính Dương thuộc kiểu người thường xuyên rèn luyện, chạy vài cây số với cậu ta cứ như đi chơi.

Tống Thi tuy trông mảnh khảnh nhưng thể lực có vẻ cũng rất tốt.

Trong ba người, chắc tôi là đứa "gà" nhất, mới chạy được mười mấy phút đã thở không ra hơi, nhưng nhận thua là chuyện không bao giờ có!

Hôm nay dù có mệt c.h.ế.t, tôi cũng phải theo sát hai người này đến cùng.

Nghĩ đến đó, tôi bỗng thấy toàn thân tràn trề động lực, tiếp tục lao về phía trước.

Nửa tiếng sau, tôi thật sự... thật sự... không trụ vững nữa rồi. Chạy thêm nữa chắc tôi xỉu ngang mất.

May thay, tốc độ của Yến Chính Dương và Tống Thi cũng chậm lại.

Tôi vịn vào một cây bạch dương bên đường, há hốc miệng thở dốc.

Nghỉ ngơi một lát, khi ngẩng đầu lên, tôi thấy hai người phía trước đang trò chuyện. Khoảng cách hơi xa nên tôi không nghe rõ.

Thế này làm sao mà được! Tôi đành c.ắ.n răng, dồn sức bước vài bước chạy vọt lên.

Thì ra Tống Thi nảy ra ý định, đề nghị băng qua ngọn núi bên cạnh. Ngọn núi này vốn dĩ cỏ dại um tùm, nhưng ở giữa lại có một lối mòn nhỏ do người ta dẫm lên, xem ra hàng ngày có không ít người đi tắt qua đây.

Tôi vốn không phải là người có tinh thần mạo hiểm, đang lúc giữa hè, rắn rết côn trùng rất nhiều, tôi lại mặc đồ mát mẻ thế này, ngay cả một chiếc áo khoác gió cũng không có nên hoàn toàn không muốn vào núi chút nào.

Đang định lên tiếng ngăn cản thì Yến Chính Dương lại gật đầu đồng ý.

Tôi kinh ngạc nhìn cậu ta, không hiểu nổi tại sao cậu ta lại đồng ý.

Tống Thi vẻ mặt hớn hở, quay sang hỏi tôi: "Tri Vi, cậu có đi không?"

Không đi để giương mắt nhìn hai người "lửa gần rơm" chắc? Tôi cố nặn ra một nụ cười: "Thám hiểm là sở thích của tôi mà, đương nhiên là đi rồi."

Tôi nhận ra khóe môi Yến Chính Dương dường như khẽ nhếch lên, hẳn là đang thầm cười nhạo sự giả tạo của tôi.

Cậu ta tất nhiên biết rõ tôi ghét mạo hiểm và leo núi đến nhường nào, còn rắn rết côn trùng thì đích thị là "thiên địch" của tôi rồi.

*

Con đường núi này khó đi hơn tôi tưởng nhiều.

Gai góc mọc đầy, muỗi mòng hoành hành.

Vừa vào núi chưa được bao lâu, trên cánh tay tôi đã xuất hiện mấy vết muỗi đốt sưng tấy.

Tống Thi và Yến Chính Dương đi phía trước, hai người họ có vẻ đang rất hào hứng.

Tôi bắt đầu hối hận, biết thế này lúc ra ngoài đã mang theo cái áo khoác.

Muỗi thì còn chịu được, chứ lỡ gặp phải rắn thì tiêu đời.

Đi được khoảng hai mươi phút, Tống Thi đi phía trước đột nhiên "ái chà" một tiếng.

Tôi và Yến Chính Dương cùng lúc nhìn sang.

Đối phương đã ngồi thụp xuống, tay ôm lấy một bên mắt cá chân, đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t.

Trong lòng tôi "thịch" một cái.

Không lẽ lại xảy ra chuyện gì nữa.

"Sao thế?" Yến Chính Dương vội vàng bước tới hỏi han.

"Hình như chân tớ bị trẹo rồi." Cô ta nói với vẻ đau đớn.

Yến Chính Dương cẩn thận kiểm tra chỗ Tống Thi bị trẹo, khẽ cau mày.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Còn đi được không?"

Tống Thi thử một chút, cố gắng đứng dậy nhưng nhanh ch.óng ngã xuống.

"Đau quá."

Trong tình huống này... Yến Chính Dương suy nghĩ một lát.

"Để tớ cõng cậu."

Gương mặt Tống Thi hơi ửng hồng, khẽ gật đầu đầy vẻ thẹn thùng.

Tôi nghi ngờ hai người này đã dính với nhau.

Ở đây vẫn còn một người sống sờ sờ ra đấy nhé.

Dám ngang nhiên như vậy trước mặt tôi, các người định lên trời luôn chắc.

Để không cho cô ta chạm vào Yến Chính Dương, tôi tiến lên một bước.

"Để tôi cõng cho."

Dứt lời, cả hai đều nhìn về phía tôi.

Yến Chính Dương nhìn tôi, giọng ngẩn ngơ: "Cậu cõng nổi không?"

Hừ, cho dù tôi cõng không nổi, có ôm cô ta lăn xuống núi cũng phải lăn, tuyệt đối không để hai người có bất kỳ hành vi tiếp xúc thân mật nào.

"Để tớ thử xem."

Sắc mặt Tống Thi có chút kỳ lạ, có lẽ cô ta cũng không ngờ sự việc lại diễn ra theo hướng này, muốn quyến rũ Yến Chính Dương trước mặt tôi à, đợi kiếp sau đi.

Tôi đi đến bên cạnh cô ta, đang định ngồi xuống.

"Hay là để tớ tự đi vậy, Tri Vi gầy như thế, lỡ đâu lát nữa làm cậu ấy ngã theo thì không tốt." Tống Thi c.ắ.n môi nói.

"Thôi, để tớ cõng cho." Yến Chính Dương lại nói.

Lần này, Tống Thi không đáp lời.

Hình như tôi hiểu ra rồi, bạn học Tống Thi này đúng là tâm cơ thâm hiểm mà, không lẽ vừa rồi cô ta cố tình trẹo chân sao?

Tôi còn định nói gì đó, nhưng Yến Chính Dương đã ngồi xuống.

Trơ mắt nhìn Tống Thi nằm trên lưng cậu ta, lòng tôi ngổn ngang trăm mối.

Quen biết Yến Chính Dương bao nhiêu năm nay, cậu ta còn chưa từng cõng tôi. Cái cô Tống Thi này mới quen cậu ta hai ngày đã leo lên lưng cậu ta thành công rồi.

Tôi chợt nhận ra, có lẽ mình đã gặp phải một đối thủ đáng gờm.

*

Yến Chính Dương cõng Tống Thi xuống núi, tôi lại bị bỏ rơi, lầm lũi đi phía sau.

Khoảng nửa tiếng sau, ba người cuối cùng cũng xuống đến chân núi.

Tống Thi không đi bộ được, lúc về chỉ có thể bắt xe.

Nơi này khá hẻo lánh, cơ bản là không bắt được taxi, chỉ có thể thử đặt xe qua ứng dụng.

Có lẽ là do may mắn, tôi vừa mở ứng dụng ra đã thấy một chiếc taxi đang chạy từ phía trước tới.