Trúc Mã Bị Người Khác Công Lược

Chương 4



Tôi vẫy tay theo bản năng.

Đối phương dừng lại, tuy nhiên trên xe đã có hai hành khách.

Tài xế hỏi chúng tôi có muốn đi ghép không, thế nhưng, nếu đi ghép thì cũng chỉ ngồi được hai người.

Ngay lúc này, trên ứng dụng đặt xe hiển thị đã có tài xế nhận cuốc.

Tôi nói cho Yến Chính Dương biết.

Cậu ta bảo với tài xế taxi: "Bác tài, hay là bác cứ đi trước đi, chỗ chúng cháu không ngồi đủ."

Lúc này, Tống Thi dùng giọng khẩn khoản nói: "Chính Dương, cậu có thể đưa tớ đến bệnh viện trước không, chân tớ đau quá."

Tôi theo bản năng nhìn về phía mắt cá chân của cô ta, chỗ đó quả nhiên đã sưng đỏ lên rất nhiều.

Yến Chính Dương trầm ngâm.

Thoáng chốc, cậu ấy nói với tôi: "Tri Vi, hay là cậu ở đây đợi tài xế xe công nghệ đến nhé, tôi đưa Tống Thi đến bệnh viện trước."

Tôi có chút không dám tin cậu ấy lại nói ra những lời như vậy.

Lại để một mình tôi ở lại đây, còn cậu ấy đưa Tống Thi đến bệnh viện.

Chẳng lẽ là tôi bắt cô ta leo núi chắc?

Dựa vào cái gì mà cứ luôn bỏ mặc tôi một mình để hai người bọn họ ở cạnh nhau chứ.

Đang chạy bộ yên lành, cứ phải làm trò, trẹo chân rồi còn bắt người ta cõng, giờ lại còn bắt người ta đưa đi bệnh viện.

"Không được, xe công nghệ nhiều nhất là hai mươi phút nữa sẽ tới, tại sao không đợi một chút rồi mọi người cùng đi."

Tống Thi c.ắ.n môi, không nói gì.

Yến Chính Dương nhíu mày, có chút do dự.

Tài xế taxi giục: "Các cháu có lên không, không lên là bác đi đấy."

Cuối cùng, Yến Chính Dương vẫn nói với tôi: "Cậu ở đây đợi một lát, xe chắc là sắp tới rồi, đến nơi thì gọi điện cho tôi."

Gọi cái con khỉ.

Nhìn hai người bọn họ lên xe rời đi, tôi suýt chút nữa thì tức c.h.ế.t.

Yến Chính Dương, đồ đầu lợn nhà cậu.

Lại vì một người phụ nữ mới quen hai ngày mà bỏ rơi tôi ở đây, bị cô ta xoay như chong ch.óng, đồ ngốc nhà cậu.

*

 Tôi vừa giận vừa buồn, đứng bên lề đường đợi rất lâu.

Tài xế xe công nghệ cuối cùng cũng gọi tới hỏi vị trí cụ thể của tôi.

Không lâu sau, cuối cùng cũng thấy ở phía cuối con đường có một chiếc xe đang chạy về phía này, tôi lập tức vẫy tay.

Kết quả, chiếc xe đó lao v.út qua người tôi.

Tôi ngơ ngác: ?

Chuyện gì thế này.

Anh ta cứ thế lái qua luôn sao? Không muốn làm ăn nữa à?

Tôi đứng ngây ra tại chỗ, nhìn theo chiếc xe đang lao đi vun v.út.

Kết quả, khi cách tôi khoảng hai ba trăm mét, chiếc xe đó lại dừng lại.

Tôi thật sự cạn lời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bây giờ tài xế xe công nghệ đều chảnh chọe thế này sao? Dừng xe mà dừng xa như vậy, đi bộ tới đó cũng mất năm sáu phút rồi.

Thôi bỏ đi. Tôi nhịn.

Nén một bụng lửa giận, tôi rảo bước đến trước xe, mở cửa ngồi vào ghế phụ. Nhìn sang người tài xế bên cạnh, giọng điệu vô cùng khó chịu:

"Bác tài, bác làm sao thế hả, ngày đầu tiên chạy app à? Có ai phục vụ khách hàng kiểu như bác không, dừng xe xa như vậy, chân tôi sắp đi đứt luôn rồi đây này?"

Người tài xế đó nhìn tôi, trên sống mũi đeo một chiếc kính râm.

Tuy chỉ lộ ra nửa khuôn mặt nhưng vẫn thấp thoáng toát ra một luồng khí chất ngông cuồng kiêu ngạo.

Lúc này tôi mới chú ý tới, hóa ra không phải là một ông chú tài xế mà là một anh chàng tài xế.

Anh ta dường như không hiểu lời tôi nói, tháo chiếc kính râm trên mặt xuống, để lộ ra một đôi mắt đen láy.

Anh ta cứ thế nhìn xoáy vào tôi, vẻ mặt kiêu ngạo khó hiểu.

"Cô nói cái gì?"

Tôi ngẩn người. Bây giờ tài xế xe công nghệ đều đẹp trai thế này sao? Thái độ còn tùy hứng như vậy nữa.

Ngây người một hồi lâu.

Thôi kệ, mình cũng đã lên xe rồi, so đo chuyện này cũng chẳng có ý nghĩa gì, thế là tôi lắc đầu, thắt dây an toàn.

"Không có gì, đi thôi."

Anh chàng tài xế có biểu cảm hơi kỳ lạ, không cử động mà lại cười khẩy một tiếng.

"Con gái bây giờ đều bắt chuyện kiểu như cô à?"

Lần này đến lượt tôi không hiểu, cái gì, bắt chuyện?

Dù đúng là anh rất đẹp trai, nhưng thế này thì có hơi tự tin quá rồi đấy.

"Anh trai, chúng ta đừng tấu hài nữa được không, tôi đang vội."

Đối phương nhìn tôi với ánh mắt thâm sâu dò xét, vẫn đứng yên không nhúc nhích.

Tôi thở dài, bắt đầu thấy hơi mất kiên nhẫn.

"Vẫn chưa đi sao? Tính cách như anh mà làm tài xế công nghệ, thật sự không có ai khiếu nại anh à?"

"Tài xế công nghệ?"

Anh ta trông có vẻ rất buồn cười.

Tôi thật sự không hiểu có gì đáng cười ở đây cả, nếu không phải vì chỗ này khó bắt xe, tôi nhất định đã xuống từ lâu rồi.

"Anh có đi không, cứ thế này lát nữa tôi sẽ không đ.á.n.h giá tốt cho anh đâu đấy."

Anh ta đưa tay sờ mũi, đeo kính râm lên lần nữa, trên mặt nở một nụ cười khó đoán.

"Được thôi, nếu cô đã nói vậy thì đi thôi."

Đối phương khởi động lại xe.

Tôi cảm thấy có gì đó không đúng lắm. Tuy bản thân không nghiên cứu về xe cộ, nhưng chiếc xe này... trông nó có vẻ giống xe sang.

Chẳng lẽ, người giàu bây giờ cũng đi làm tài xế công nghệ sao?

Vừa nãy vì vội chạy cho kịp nên tôi cũng không để ý biển số và dòng xe.

Đúng lúc này, điện thoại của tôi vang lên.

Tôi nhấn nút nghe.

"Chào cô, tôi là tài xế công nghệ của cô đây. Hiện tôi đã đến đường Lãng Tây rồi, sao không thấy cô đâu nhỉ?"