Sau khi đi siêu thị mua tinh dầu đuổi muỗi cho mẹ xong, tôi cầm một cuốn sách tiếng Anh đến nhà Yến Chính Dương.
Vì tuần sau có bài kiểm tra, tôi lấy cờ nhờ cậu ta bổ túc cho mình.
Tiếng Anh của Yến Chính Dương rất tốt, ngay từ năm nhất cậu ta đã lấy được bằng cấp 6.
Ngồi trước bàn học, tôi có chút lơ đãng.
Sau khi tắm xong và lau khô tóc bằng khăn bông, Yến Chính Dương tiến lại gần để giảng cho tôi những điểm trọng tâm.
Cậu ta dịu dàng nói, ánh mắt tập trung, giọng điệu chẳng chút vội vàng.
Cứ mỗi khoảnh khắc như thế, tôi luôn cảm thấy bình yên và hạnh phúc vô ngần.
Từ nhỏ đến lớn, Yến Chính Dương luôn là một học bá chính hiệu, còn thành tích của tôi thì lúc nào cũng trồi sụt thất thường.
Hồi tiểu học, mẹ tôi bận kinh doanh nên không có thời gian sát sao chuyện học hành, đôi khi bà lại gửi tôi sang nhà Yến Chính Dương, trả phí nhờ cậu ta ôn tập bài vở giúp tôi, coi như "nước đến chân mới nhảy".
Thói quen ấy cứ thế kéo dài cho đến tận khi chúng tôi trưởng thành.
Cứ mỗi dịp trước kỳ thi, có bài nào không hiểu, tôi lại chạy sang nhà Yến Chính Dương để cậu ta giảng giải cho mình.
Đây chính là đặc quyền của riêng tôi.
Có biết bao cô gái thầm thương trộm nhớ cậu ta, nhưng chẳng một ai có được đặc quyền này.
*
Những phần trọng tâm nhanh ch.óng được giảng xong, tôi đang mải nhìn sách thì điện thoại của Yến Chính Dương bỗng đổ chuông.
Là một tin nhắn WeChat.
Tôi thực sự không cố ý nhìn trộm, nhưng vì điện thoại của cậu ta đặt ngay trên mặt bàn.
Chuông vừa reo, tôi theo phản xạ ngẩng đầu lên, và rồi đập vào mắt là dòng tin nhắn từ Tống Thi.
[Chính Dương, hôm nay cảm ơn cậu nhé, không có cậu chắc tớ t.h.ả.m rồi. (mặt khóc)]
[Cuối tuần này tớ mời cậu đi xem phim, nhất định phải nể mặt tớ đấy nhé.]
Yến Chính Dương lập tức cầm điện thoại lên trả lời cô ta. Tôi cảm thấy một luồng dự cảm chẳng lành đang ập đến.
Lần này, đối thủ mà tôi gặp phải đúng là không hề đơn giản.
Tống Thi xinh đẹp, dáng người lại bốc lửa.
Quan trọng nhất là, cô ta thuộc kiểu người một khi đã xác định được mục tiêu là sẽ lập tức tấn công dồn dập. Mà Yến Chính Dương, rõ ràng đã trở thành con mồi của cô ta.
Tôi thật sự rất lo lắng, chàng trai mà mình thầm thương trộm nhớ bao nhiêu năm qua sẽ rơi vào tay kẻ khác. "Tống Thi nhắn tin à?" Tôi giả vờ hỏi.
Yến Chính Dương gật đầu. "Ừ."
"Cô ấy nói gì thế?"
"Không có gì, bảo là muốn mời tôi đi xem phim."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Cậu sẽ đi chứ?"
"Để xem đã." Giọng điệu Yến Chính Dương vẫn thản nhiên, chẳng rõ là cậu ấy muốn đi hay không.
"Phim gì thế, để chị đây mời cậu đi." Tôi dùng giọng điệu cố tỏ ra thoải mái để nói.
Cậu ấy liếc nhìn tôi một cái.
"Lo mà đọc sách của cậu đi."
Lại có tin nhắn đến.
Yến Chính Dương cúi đầu, tiếp tục gõ phím trả lời. Lòng tôi bỗng chốc trùng xuống.
Có một khoảnh khắc, tôi rất muốn nói với cậu ấy rằng: "Yến Chính Dương, cậu đừng đi, tránh xa Tống Thi ra một chút có được không?"
Thế nhưng, tôi lấy tư cách gì mà nói những lời đó chứ.
Chúng tôi là bạn nối khố, có thể coi là thanh mai trúc mã, nhưng lại chẳng phải người yêu.
Thích Yến Chính Dương ngần ấy năm, cậu ta vẫn chưa trở thành bạn trai của tôi.
*
Từ rất lâu trước đây, tôi đã từng tỏ tình với Yến Chính Dương. Và rồi, tôi bị từ chối.
Lý do là cậu ta luôn coi tôi như em gái nhà bên.
Dù tôi đã hụt hẫng một thời gian dài, nhưng sau đó lại nhanh ch.óng xốc lại tinh thần.
Bởi vì, số người tỏ tình với Yến Chính Dương nhiều vô kể, nhưng cậu ta chưa từng gật đầu với bất kỳ ai.
Chỉ cần cậu ta chưa có bạn đời, chẳng phải mình vẫn còn cơ hội sao?
Thế là, tôi trở thành một trong vô vàn những kẻ theo đuôi của Yến Chính Dương.
Suốt bao năm qua, tôi gần như đã đạt đến trình độ "liếm cẩu" cấp lão làng rồi.
Trước đây, tôi chưa từng thấy cô gái nào có thể đe dọa được mình. Dù sao thì nhan sắc của tôi cũng không tệ, dáng dấp cũng ổn. Lại còn quen biết Yến Chính Dương bao nhiêu năm, có tình cảm thanh mai trúc mã làm nền tảng.
Và quan trọng nhất chính là: tôi có "nền tảng quần chúng" trong gia đình cậu ta cực kỳ vững chắc.
Nhờ bao năm qua tôi không ngừng nịnh nọt, lấy lòng ông bà nội Yến, dày công nghiên cứu mọi sở thích của họ để hòa nhập, nên hai cụ từ lâu đã coi tôi là cháu dâu trong nhà.
Về phía dì Yến, đương nhiên tôi cũng tốn không ít công sức.
Cứ đến cuối tuần là tôi lại sang, danh chính ngôn thuận xin dì chỉ dạy nữ công gia chánh, sau đó cùng dì nấu cơm, đi mua sắm, thậm chí là đi đ.á.n.h mạt chược.
Tâm tư của tôi đối với Yến Chính Dương, dì Yến đương nhiên hiểu rõ như lòng bàn tay, thế nên dì thường xuyên tạo điều kiện cho hai đứa ở riêng bên nhau.
Có đôi khi dì bảo Yến Chính Dương đi siêu thị mua gói muối, cũng không quên nháy mắt ra hiệu để tôi kiếm cớ đi cùng.
Dì Yến biết, tôi thích nhất là được ở bên cạnh Yến Chính Dương, bất kể là làm gì, chỉ cần có cậu ấy là tôi đã thấy vui rồi.
Tôi cứ ngỡ tâm nguyện của mình rồi sẽ có ngày đạt thành. Nhưng hiện tại, tôi bắt đầu thấy hoảng loạn.