Trúc Mã Bị Người Khác Công Lược

Chương 5



Tôi nhìn người đàn ông ở ghế lái, bỗng ngây người.

Trong điện thoại, người tài xế nghe chừng rất khó chịu. Tôi cuống quýt xin lỗi hết lời, sau đó bảo đối phương cứ nhấn vào mục đã đón khách, tôi sẽ trả tiền theo giá gốc.

Lúc này đối phương mới chịu bỏ qua.

Sau khi cúp máy, tôi ôm trán, nhìn sang người đàn ông bên cạnh rồi ngượng ngùng giải thích:

"Ừm, xin lỗi nhé, hình như tôi lên nhầm xe rồi."

Anh chàng đẹp trai nghiêng đầu, giọng điệu mang theo vẻ trêu chọc:

"Thật sự không phải cố ý sao?"

Hừ, đùa gì vậy chứ.

"Xin lỗi nhé, anh không phải kiểu tôi thích. Hơn nữa, nếu muốn thu hút anh, tôi mặc váy sẽ có hiệu quả hơn nhiều."

"Cũng chưa chắc." Đối phương mỉm cười nhẹ nhàng: "Tôi thích kiểu kín đáo một chút."

Chẳng lẽ tôi gặp phải biến thái rồi?

Tôi hắng giọng.

"Phiền anh thả tôi xuống ở ngã tư phía trước là được."

"Thế sao được, lỡ như cô đ.á.n.h giá tệ tôi thì sao?"

Người này rốt cuộc định chở tôi đi đâu đây?

Bất chợt nảy ra một ý, tôi lấy điện thoại ra, giơ về phía anh ta chụp một tấm ảnh.

Góc nghiêng, độ nét cao.

Sau đó, tôi gửi tấm ảnh đó cho mẹ mình.

Anh ta thấy hành động của tôi, dường như hơi ngẩn ra.

"Làm gì thế?"

Tôi mỉm cười với anh ta.

"Tôi đã gửi ảnh của anh cho mẹ tôi rồi. Nếu sáng nay tôi gặp phải bất trắc gì, nhất định cảnh sát sẽ tra ra đầu anh đầu tiên. Cho nên anh tuyệt đối đừng có ý đồ làm chuyện gì xấu với tôi."

Anh ta có vẻ rất cạn lời, thở dài một tiếng, tốc độ xe cũng chậm lại.

"Cô gái, cô có nghĩ quá nhiều không đấy?"

"Xin lỗi nhé, vì tôi khá là quý mạng sống."

Câu trả lời của tôi khiến anh ta liếc nhìn tôi một cái.

"Hóa ra cô sợ c.h.ế.t đến vậy."

Chẳng lẽ là lời thừa.

"Anh không sợ chắc?"

Khóe môi anh ta hơi nhếch lên.

"Chắc là không sợ bằng cô."

"Hừ, anh đương nhiên sẽ không nói thật với tôi rồi."

Có lẽ anh ta đang muốn tán gẫu với tôi.

Tôi còn chưa theo đuổi được Yến Chính Dương, nếu bị người phụ nữ khác cướp mất, tôi nhất định sẽ tức c.h.ế.t.

"Bởi vì người đàn ông mà tôi thèm muốn bao nhiêu năm nay sắp bị người phụ nữ khác câu mất rồi, tôi không nuốt trôi được cục tức này."

Đột nhiên đối phương bật cười, kiểu cười nhe răng rất sảng khoái.

Tôi nhìn anh ta một cách kỳ quặc.

Nói thật lòng thôi mà, có gì buồn cười đến thế sao?

Sau khi cười xong, đối phương nghiêng đầu nhìn tôi.

"Tôi thấy lý do này của cô khá là thành khẩn đấy."

"Đây vốn là lời thật lòng của tôi."

Anh ta gật đầu.

"Có thể được cô nhớ nhung như vậy, người đàn ông đó cũng thật may mắn."

"..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trong xe yên tĩnh lại một lúc.

"Anh thả tôi ở đoạn đường Tùng Sơn là được."

"Được."

Tôi chợt nghĩ đến một vấn đề, vậy rốt cuộc có nên trả tiền cho anh ta không.

Vẫn nên đưa đi, dù sao xe người ta cũng phải đổ xăng mà.

Nhưng tôi không mang theo tiền mặt.

Xem ra chỉ có thể quét mã QR thôi.

Chẳng mấy chốc đã đến đường Tùng Sơn.

"Ừm, anh trai, tôi không mang tiền mặt, chuyển khoản tiền xe cho anh nhé?"

Anh ta chống cằm nhìn tôi một lát, biểu cảm có chút ý vị sâu xa.

Tôi ngẩn người.

Chẳng lẽ anh ta lại tưởng tôi đang muốn xin phương thức liên lạc sao? Tôi vội vàng giải thích:

"Anh chỉ cần đưa mã nhận tiền ra là được."

"Cô kết bạn WeChat với tôi đi."

Ai ngờ đối phương lại nói như vậy.

Ờ...

Thôi được rồi.

Tôi đành phải thêm WeChat của đối phương. Sau khi kết bạn xong, tôi lập tức chuyển khoản qua.

Sau đó tôi vẫy vẫy tay với anh ta xem như lời chào tạm biệt.

*

Khoảng mười giờ, Yến Chính Dương gửi một tin nhắn hỏi tôi đã về đến nhà chưa.

Tôi không trả lời.

Về sau, anh cũng không gửi thêm tin nào nữa.

Nhưng tôi lại ngồi không yên.

Mãi mới đợi được đến buổi chiều.

Mỗi ngày sau khi ăn tối xong, ông nội Yến đều ra công viên đ.á.n.h cờ với mấy người bạn già, thế là tôi giả vờ đi ngang qua để tình cờ gặp gỡ.

Ông nội Yến quả nhiên đang ở đây.

Đợi đến khi ông đ.á.n.h xong một ván với người khác, tôi mới sáp lại gần.

"Ơ, Vi Vi đến rồi à, có muốn đ.á.n.h với ông vài ván không?"

Đối phương cười hì hì nói.

Tôi xua tay.

"Ông nội, mẹ bảo cháu đi siêu thị mua tinh dầu đuổi muỗi cho mẹ, nên chắc là không đ.á.n.h được rồi ạ. Ừm, Yến Chính Dương có nhà không ông?"

"Cháu hỏi Chính Dương à, nó đang ở nhà đấy."

"Ồ, hôm nay... sáng nay anh ấy về lúc mấy giờ ạ?"

Ông nội Yến ngẫm nghĩ một chút.

"Hình như là về lúc giữa trưa, sao thế, hai đứa cãi nhau à?"

Tôi cười gượng để che giấu.

"Không có đâu ạ, cháu chỉ tùy tiện hỏi vậy thôi."

"Không có là tốt rồi."

Ông nội Yến gật đầu, dường như lại nhớ ra điều gì đó.

"Đúng rồi Vi Vi, cạnh nhà ông dạo này mới chuyển đến một cô bé. Ông thấy con bé đó chủ động lắm, cứ hay tìm Chính Dương nhà ông suốt, cháu phải trông cho kỹ vào đấy."

Đến cả ông nội Yến cũng nói vậy rồi, có thể thấy tâm địa của cô gái kia rõ ràng như ban ngày.

Trong lòng tôi càng thêm bất an.

Cứ tiếp tục thế này, Yến Chính Dương sẽ bị cô ta hạ gục mất thôi.