Trúc Mã Bị Người Khác Công Lược

Chương 8



Trong ảnh là một nam một nữ ngồi cạnh nhau, bối cảnh rất rõ ràng, là ở rạp chiếu phim.

Chàng trai cầm một ly Coca, vẻ mặt thong dong c.ắ.n ống hút.

Dù ánh đèn trong rạp tối tăm, nhưng vẫn có thể nhìn rõ khuôn mặt với những đường nét góc cạnh, hoàn hảo không tì vết của hắn.

Tống Thi nghiêng mặt, như đang nói gì đó với Yến Chính Dương, nụ cười rạng rỡ.

Một giây trước tôi còn đang vui vẻ đắm chìm trong trận đấu.

Giây phút này, cả người tôi bỗng cứng đờ.

Hóa ra đây chính là "có chút việc" mà cậu ta nói. Đây chính là lý do cậu ta cho tôi leo cây.

"C.h.ế.t tiệt, chuyện này là sao? Không phải cậu bảo Yến Chính Dương bận việc à, sao cậu ta lại ở đây xem phim với người khác?"

Tin nhắn của Vũ Nhạc gửi tới ngay sau đó, kèm theo một loạt dấu chấm hỏi.

Ngón tay tôi lướt trên màn hình.

Cuối cùng, tôi không trả lời.

*

Nghỉ giữa hiệp.

Dù vẫn đang ngồi trên ghế nhưng tôi đã hoàn toàn không còn tâm trạng xem bóng, trong đầu chỉ còn lại bức ảnh kia. Tôi không thể không nghĩ đến một khả năng.

Đó là Yến Chính Dương đã yêu Tống Thi từ cái nhìn đầu tiên.

Có vẻ như vậy mới hợp lý, Tống Thi rất đẹp, dùng cụm từ "gương mặt thiên thần, thân hình ác quỷ" để miêu tả cũng không quá lời.

Quả nhiên đàn ông đều là lũ tồi sao? Tôi chưa từng thấy Yến Chính Dương để tâm đến cô gái nào, lần này ngay cả trận đấu của đội bóng yêu thích nhất cũng không đến, thà cho tôi leo cây cũng phải đi xem phim cùng Tống Thi.

Chuyện này giống hệt như trong tiểu thuyết ngôn tình, nam chính lạnh lùng cô độc cuối cùng cũng gặp được chân mệnh thiên nữ của đời mình.

Từ đó về sau, những kẻ bám đuôi quanh anh ta đều trở thành phông nền.

Biết đâu tôi chính là cái cô nữ phụ vạn năm ở bên cạnh nam chính bao nhiêu năm, cuối cùng xôi hỏng bỏng không.

Hừ, tôi bỗng muốn cười.

Mở điện thoại ra, tầm mắt tôi lại rơi vào bức ảnh đó.

Cứ nhìn như vậy, hồi lâu sau mới tắt màn hình.

Một bóng người đi ngang qua trước mặt tôi rồi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, tôi không nhúc nhích.

Hiệp hai bắt đầu.

Vô tình liếc mắt sang bên cạnh, tôi bắt gặp một khuôn mặt với đôi mắt sáng như sao.

Không biết từ lúc nào, người ngồi cạnh tôi đã đổi thành một anh đẹp trai, đẹp trai đến mức tuyệt mĩ, chẳng kém gì Yến Chính Dương.

Tôi chợt nhận ra điều gì đó.

Thế giới rộng lớn như vậy, thanh xuân ngắn ngủi thế kia, trai đẹp lại nhiều vô kể, tại sao mình cứ phải treo cổ trên cái cây Yến Chính Dương này chứ? Làm kẻ bám đuôi bao nhiêu năm nay, tôi cũng thấy hơi mệt rồi.

Vũ Nhạc đã thay năm đời bạn trai, còn tôi thì ngay cả nụ hôn đầu vẫn còn giữ khư khư.

Nếu Yến Chính Dương cả đời này không thèm ngó ngàng đến tôi, chẳng lẽ tôi phải làm bà cô già độc thân sao? Chỉ vì một người đàn ông không yêu mình, lẽ nào tôi thực sự muốn sống như vậy mãi sao?

Người đàn ông bên cạnh đẹp trai thế này, mình thật sự không định bắt chuyện một chút à?

Ngay lúc tôi đang suy nghĩ vẩn vơ, anh chàng đẹp trai bên cạnh đột nhiên quay đầu lại nhìn tôi.

Ờ... Sao cảm thấy hơi quen mắt nhỉ.

Anh ta nhướng mày, đôi mắt đào hoa cực kỳ hút hồn.

"Sao thế, không nhận ra nữa à?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đây chẳng phải là... anh chàng tài xế sao. Tôi hơi ngỡ ngàng.

"Sao anh lại ở đây?"

Khóe môi đối phương khẽ nhếch lên, giọng nói trong trẻo:

"Tất nhiên là đến xem bóng rồi."

Ồ. Hình như tôi vừa hỏi một câu ngớ ngẩn.

"Một mình à?"

Anh ta gật đầu.

"Còn cô?"

Tôi cũng gật đầu.

"Cũng một mình."

Anh chàng đẹp trai có vẻ hơi cảm thán.

"Đây là lần đầu tiên tôi thấy một cô gái đi xem giải bóng rổ một mình đấy, cô là fan của đội nào thế?"

Câu hỏi này chạm đúng vào nỗi đau của tôi.

Tôi khựng lại một chút rồi mới đáp: "Tôi bị người ta cho leo cây."

Đối phương ngẩn người, anh ta đưa tay gãi sống mũi, có chút ngại ngùng: "Ra là vậy."

Tôi phát hiện ra một thói quen nhỏ mà anh ta rất hay làm.

"Sao anh cứ hay sờ mũi thế?"

Anh không hiểu ý tôi: "Cái gì cơ?"

"Trương Đan Phong cũng hay làm thế."

"Trương Đan Phong là ai?"

"Nam chính trong "Bình Tung Hiệp Ảnh", đẹp trai lắm." Tôi giải thích.

Anh chàng đẹp trai bật cười: "Cô toàn bắt chuyện với người khác kiểu này à?"

Tôi chẳng thấy cách nói chuyện của mình có gì kỳ lạ cả: "Sao thế?"

Anh lắc đầu: "Không có gì."

Trên sân bóng vừa có một cú ném ba điểm đẹp mắt, tiếng reo hò lập tức vang lên không ngớt.

Cả hai chúng tôi đều khá bình thản.

Tôi chợt nhớ ra điều gì đó.

"Đúng rồi, lần trước tôi chuyển khoản sao anh không nhận?"

Sợ anh ta không hiểu, tôi bồi thêm ba chữ: "Tiền xe ấy."

Đối phương sực nhớ ra, nhún vai: "Quên mất."

Thì ra là thế, có lẽ anh ta cũng chẳng để tâm, dù sao cũng là chủ nhân của một chiếc xe sang, vài chục tệ lẻ chắc gì đã lọt vào mắt xanh của anh.

Đang nghĩ bụng như vậy, nào ngờ anh quay đầu lại, nhìn tôi đầy nghiêm túc.

"Hay là tối nay cô mời tôi ăn đêm đi, coi như huề tiền xăng."

Tôi há hốc mồm nhìn anh hồi lâu, mãi mới khép lại được.

"Được... thôi."

Không biết tối nay có được tính là một cuộc gặp gỡ tình cờ đầy lãng mạn không nữa.