Trúc Mã Bị Người Khác Công Lược

Chương 9



Tôi và anh chàng tài xế ngồi trước một quán đồ nướng vỉa hè, ngay bên cạnh là chiếc xe thể thao của anh. Người qua đường không ngừng ngoái lại nhìn, đ.á.n.h mắt dò xét chiếc xe sang trọng ấy.

Tôi thực sự không có nghiên cứu gì về xe cộ, để không tỏ ra mình là kẻ thiếu hiểu biết, tôi lén chụp lại đuôi xe rồi tải ứng dụng "Thế giới xe" về máy.

Ba giây sau, cuối cùng tôi cũng biết được nhãn hiệu và giá cả.

Thật là... Giàu thế này mà còn bắt mình mời ăn đồ nướng? Thiếu gia nhà giàu đúng là đều keo kiệt như nhau.

"Muốn ăn gì?" Tôi đặt tờ thực đơn bóng loáng dầu mỡ trước mặt anh.

"Tôi sao cũng được." Anh nói một cách tùy ý.

Khẩu vị xem ra không hề kén chọn.

Được thôi, tôi sẽ gọi món dựa trên số tiền xăng kia, nhất quyết không được vượt quá con số đó.

Đùi gà, cánh gà đắt quá, thôi bỏ qua.

Thịt bò ba tệ một xiên mà được có tí thịt, không kinh tế chút nào, bỏ luôn.

Cà tím nướng mà tận mười lăm tệ, đùa à?

Tôi gọi vài món như đậu phụ khô, bánh gạo, hẹ, đậu cô ve. Sợ đối phương nghĩ mình keo kiệt, tôi liền chủ động tuyên bố lập trường:

"Ngại quá, tôi là người ăn chay, bình thường không hay ăn thịt, anh không phiền chứ?"

Anh lại sờ mũi, khóe môi nở một nụ cười rất đẹp: "Không phiền."

"Vậy thì tốt."

Vừa dứt lời, điện thoại của anh chàng đẹp trai đổ chuông. Anh vừa nhấn nút nghe, giọng một người đàn ông đã vang lên từ bên trong.

"Lục Chiêu Nam, cậu đi rồi à?"

Anh ta nhàn nhạt đáp một tiếng: "Ừ."

"C.h.ế.t tiệt, cái loại người gì không biết, đi cũng không thèm báo một tiếng. Chẳng phải đã bảo đi ăn cùng nhau sao, mau cút về đây ngay."

Lục Chiêu Nam khẽ ngước mắt, liếc nhìn về phía tôi.

"Tôi đang ăn rồi, hay là các cậu cứ đi đi, tôi không đi đâu."

"Mơ đẹp đấy, hôm nay nếu cậu không vác mặt đến, anh em có đào sâu ba thước cũng phải lôi cậu ra cho bằng được."

Lục Chiêu Nam thở dài, day day thái dương rồi lại nhìn tôi.

"Có muốn đi ăn đại tiệc không?"

Tôi hơi ngơ ngác, chỉ tay vào mình: "Ai? Tôi á?"

Anh ta gật đầu.

Chuyện gì thế này?

Giọng nói trong điện thoại lại vang lên: "Cậu đang nói chuyện với ai đấy?"

"Không nói với cậu."

Anh chàng tài xế dứt khoát đáp một câu rồi tiếp tục nhìn tôi, như thể đang chờ đợi câu trả lời.

Chẳng biết đầu óc nghĩ gì, tôi lại vô thức gật đầu một cái.

Nhận được phản hồi, anh lập tức nói vào điện thoại: "Được rồi, tôi qua ngay đây."

Anh cúp máy, tôi ngây người nhìn anh.

"Anh định đi đâu?"

"Chẳng phải muốn đi ăn đại tiệc sao, đi thôi."

Tôi nhìn lại mấy xiên đậu phụ và hẹ nướng của mình: "Thế còn chỗ đồ nướng này thì sao?"

"Gói mang về."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

*

Tôi thấy gan mình cũng to thật, thậm chí còn chưa thể gọi là quen biết mà đã dám lên xe người ta lần nữa.

Bất chợt tôi nhớ ra điều gì đó.

"Đúng rồi, anh tên là gì?"

"Lục Chiêu Nam." Anh đáp: "Còn cô?"

"Từ Tri Vi."

"Từ Tri Vi..." Anh lẩm bẩm cái tên đó rồi gật đầu: "Nghe hay đấy."

Tôi hơi đắc ý: "Mẹ tôi đặt đấy."

Lục Chiêu Nam khởi động xe, nghiêng đầu nhìn tôi: "Hôm nay có cần chụp ảnh tôi gửi cho mẹ cô không?"

Tôi hơi lúng túng.

Anh khẽ cười phóng khoáng, ánh mắt mang theo ý trêu chọc: "Hay là đưa chứng minh thư của tôi cho cô xem nhé?"

Tôi...

Chiếc xe dừng lại trước một khách sạn hạng sang lộng lẫy ngay trung tâm thành phố.

Lúc này tôi mới nhận ra, việc Lục Chiêu Nam nói mời đi ăn đại tiệc hóa ra là thật.

Cô nhân viên phục vụ dẫn hai chúng tôi đến một phòng Vip.

Trước khi vào phòng, bên trong vốn dĩ đang rất ồn ào. Nhưng ngay khi cửa vừa đẩy ra, mọi âm thanh đột ngột im bặt.

Mấy người đàn ông trẻ tuổi đồng loạt nhìn về phía này.

Cảnh tượng này... khiến tôi nhất thời không biết nên phản ứng ra sao.

Lục Chiêu Nam vẫn giữ vẻ thản nhiên: "Mấy cậu ồn ào cái gì thế?"

Một anh chàng mặc áo thun xám tò mò quan sát tôi: "Anh Nam, vị này là...?"

"Giới thiệu với các cậu một chút, Từ Tri Vi."

Lục Chiêu Nam đi đến bàn ăn, kéo một chiếc ghế ra hiệu cho tôi ngồi xuống, sau đó lần lượt giới thiệu từng người trên bàn cho tôi.

"Hèn gì nãy giờ anh biến mất lâu thế, hóa ra là đi đón chị dâu, sao không nói sớm chứ."

"Đúng đấy, nếu biết hai người đang hẹn hò, anh em sao dám làm phiền anh."

...

Mấy người đàn ông nhìn tôi với vẻ đầy hối lỗi.

"Chị dâu, chị không trách bọn em chứ?"

...

Tôi nhìn Lục Chiêu Nam với vẻ mặt đầy ngượng ngùng. Lớn từng này rồi, đây là lần đầu tiên tôi được người ta gọi là "chị dâu". Cảm giác này đúng là kỳ lạ thật.

Mà nói đi cũng phải nói lại, Lục Chiêu Nam đúng là một nhân tài, mình hình như cũng chẳng thiệt thòi gì, có khi còn hời ấy chứ.

Đối phương thì vẫn tỏ ra tự nhiên, đợi mọi người trêu chọc xong mới lên tiếng: "Các cậu đừng gọi lung tung, người ta với tôi chỉ là bạn thôi."

Mọi người tỏ vẻ không tin. Tôi đành phải đứng ra làm chứng:

"Tôi chỉ đến đây ăn ké thôi, thật sự không phải chị dâu của các anh đâu. Anh ấy bảo mời ăn đại tiệc nên tôi mới tới."

Mấy người đàn ông đưa mắt nhìn nhau, có chút không thể tin nổi.

"Anh Nam, giờ giá trị của anh thấp đến thế rồi cơ à?"

"Cô bé này, em có biết anh ta là ai không? Lục Chiêu Nam đấy, cô chắc chắn là không nhân cơ hội này mà "hốt" anh ta luôn đi sao?"

"Đúng thế, bỏ lỡ cơ hội này là không còn nữa đâu."