Nói thực, nàng đối với Khương gia không có quá nhiều cảm tình, phụ thân Khương Thanh Tắc cũng không thích ở nhà, thường xuyên dẫn nàng cùng mẫu thân đi du ngoạn khắp nơi.
Mưa xuân Giang Nam, làn gió ngàn trên dãy Tây Châu, mây mù cùng trăm hoa ở Dao Trì, tuyết trắng Đỉnh Côn Lôn...
Khi tuổi đời còn thơ ấu, nàng đã đi khắp và ngắm nhìn trọn vẹn.
Sau này trở về nhà ở lâu dài, một là vì tổ phụ bệnh nặng, muốn người nhà ở bên cạnh; hai là vì phụ mẫu muốn nàng đi học đường hai năm, tiếp xúc nhiều hơn với đồng môn đồng lứa.
Phủ đệ Khương gia chiếm nửa tòa thành, sở hữu học đường tốt nhất Thịnh Ương Lục, thu nhận toàn là con em các thế gia lân cận, đối với Minh Tuyết thì muôn phần khách khí nịnh bợ, khiến Minh Tuyết chẳng mặn mà chơi cùng.
Đàn Khê đối với nàng tuy rằng lạnh nhạt, nhưng lại cho nàng chép bài tập, mua bánh ngọt cho nàng, còn tự tay cõng nàng về mỗi khi nàng mệt mỏi, cho nên nàng thích nhất là chơi cùng Đàn Khê.
Phụ mẫu Đàn Khê luôn phải theo Khương trưởng lão ra ngoài, bỏ lại một mình Đàn Khê ở lại. Quản gia thấy Minh Tuyết cùng Đàn Khê thân thiết, liền đặc biệt lấy cớ trùng tu lầu cũ, thu xếp cho Đàn Khê chuyển đến nơi không xa phòng Minh Tuyết.
Khi ấy Minh Tuyết nhờ vào sự mẫn cảm đặc biệt của trẻ nhỏ mà đã lờ mờ nhận ra vấn đề của phụ mẫu Đàn Khê. Nhưng Đàn Khê lại không cho nàng đ.á.n.h động ra bên ngoài.
Ngày Khương gia gặp nạn, nàng đang nắm c.h.ặ.t một bình t.h.u.ố.c thương, hăng hái hăm hở chạy đi tìm Đàn Khê.
Tiếng "ào" vang lên, tà áo rẽ đôi làn nước, Minh Tuyết rơi tõm vào mảnh Yểm Cảnh này.
Nàng bấm pháp quyết, tà áo tức thì khô ráo trở lại. Lúc này nàng mới phát hiện bản thân đang đứng trên con đường nhỏ quen thuộc năm nào.
Tiểu Minh Tuyết của quá khứ đang tung tăng cắm đầu chạy trên đường nhỏ, b.í.m tóc mẫu thân tết cho từ sáng sớm đã tuột mất một nửa, đợi tới lúc tìm thấy Đàn Khê, Đàn Khê lại phải tết lại cho nàng lần nữa.
Minh Tuyết trỗi dậy tâm tính trẻ con, cố tình vươn tay ra chắn đường khi bản thể nhỏ bé của mình chạy vụt tới.
Dĩ nhiên là không chặn được rồi.
Cô bé nhỏ chẳng hay biết gì, xuyên qua hư ảnh của nàng rồi tiếp tục hớn hở chạy vội. Minh Tuyết ranh mãnh giật nhẹ đuôi tóc của cô bé một cái.
"Ái chà, con bé này..."
Hóa ra ngày trước mình lại dễ bắt nạt như vậy, mềm mại một cục, ai nhìn cũng muốn véo nhẹ vài cái.
Minh Tuyết quay đầu chạy về hướng ngược lại. Trước khi tìm được bí pháp của Khương gia, nàng muốn gặp lại phụ mẫu một lần nữa.
Nàng Minh Tuyết trưởng thành lúc này hoàn toàn không nhận ra rằng, cái dáng vẻ tung tăng cắm đầu chạy của nàng bây giờ so với tiểu Minh Tuyết năm xưa chẳng khác biệt chút nào.
Tiểu Minh Tuyết chạy theo quán tính được một đoạn, sau mới mơ hồ cảm nhận được điều gì đó liền khựng chân dừng lại, quay đầu ngoái nhìn phía sau.
Con đường nhỏ quen thuộc rải đầy đá cuội, trong đôi mắt bé xíu của nàng ngày ấy tưởng như dài dằng dặc không thấy điểm dừng.
Cô bé chẳng nhìn thấy gì cả, nghi ngờ đưa tay gãi gãi đuôi tóc rồi không bận tâm nữa. Nàng xoay người, tiếp tục cắm cúi chạy về phía trước, đem tuổi thơ bỏ lại mãi đằng sau.
Minh Tuyết luôn nghĩ con đường nhỏ này dài lắm, mỗi lần đi tìm Đàn Khê nàng đều phải chạy một quãng đường thật lâu.
Chẳng ngờ rằng, con đường ấy lại ngắn đến thế, ngắn tới mức nàng còn chưa kịp chuẩn bị tâm lý thì đã nhìn thấy phụ mẫu mà mình hằng đêm khắc khoải nhớ thương.
Vành mắt nàng trong phút chốc đỏ bừng.
Tơ Xuân Quấn Cây · Tiểu Thiếu Chủ Khương Gia
"Phụ thân... Mẫu thân..."
Nàng đăm đăm nhìn đôi nam nữ trẻ tuổi trong sân, thì thào cất tiếng gọi.
Khương Thanh Tắc và Trường Lê dĩ nhiên chẳng thể nghe thấy tiếng gọi của nàng.
Minh Tuyết vội vã chạy tới, xuyên qua cánh cửa viện khép hờ, lao thẳng đến trước mặt phụ mẫu.
"Mẫu thân! Người mau nhìn con xem này, con đã lớn chừng này rồi!" Minh Tuyết ướm tay lên trán so đo, nhón chân nhảy lên cho mẫu thân xem.
Ngày trước Trường Lê vẫn luôn lo lắng con gái mình lùn, còn bây giờ nàng đã cao hơn cả mẫu thân rồi.
Thế nhưng Trường Lê của quá khứ chẳng thể nhìn thấy đứa con gái của hơn một trăm năm sau, bà vẫn đang mải mê chăm sóc hoa cỏ trong vườn, thỉnh thoảng ngoái đầu nhìn phu quân, trò chuyện vài câu chuyện phiếm gẫu.
"Súc Súc lại chạy đi tìm Khê nhi chơi rồi, cái con bé này, suốt ngày tung tăng chẳng thấy bóng dáng đâu."
Khương Thanh Tắc ngồi bên bàn đá, tay cầm b.út sửa một quyển sổ bài tập: "Chạy đi chơi thì đã sao, nàng lại đây xem bài tập của Súc Súc này, chỉ riêng chữ viết sai thôi mà ta đã khoanh đỏ một vùng rồi."
Minh Tuyết cuống quýt nhấc tà váy, nhảy qua hàng rào vườn hoa, cuống cuồng chạy tới dùng hai tay che kín quyển sổ bài tập: "Không được sửa nữa, không được sửa nữa mà! Ai mà chẳng có thời không biết chữ cơ chứ."
Đầu ngọn b.út lông xuyên qua lòng bàn tay nàng, lại tiếp tục khoanh một vòng tròn lớn lên chữ viết sai chính tả.
"Đợi nó về, ta nhất định phải phạt nó chép năm mươi lần mới được." Khương Thanh Tắc dở khóc dở cười.
Ông vốn là người ôn hòa như ngọc, điềm tĩnh ung dung, thế nhưng phụ mẫu dù có tính nết tốt đến đâu, đứng trước bài tập của con cái cũng phải phát điên vài bận.
Trường Lê bật cười: "Tới lúc nó ăn vạ ngồi bệt xuống đất giãy giụa khóc lóc, để xem chàng làm thế nào."
"Ta thì làm thế nào được nữa?" Khương Thanh Tắc lại giở sang trang tiếp theo, nhìn thấy một trang toàn chữ ngoằn ngoèo như bùa vẽ, nét mặt dần trở nên vô cảm: "Cùng lắm thì ta ngồi xuống đất giãy giụa khóc lóc cùng nó chứ sao."
Trường Lê cười đến mức đứng không vững, tiếng cười giòn giã rộn ràng, Minh Tuyết khao khát giá mà có vật gì đó có thể cất giữ trọn vẹn tiếng cười của mẫu thân lúc này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Trường Lê đặt bình tưới nước xuống, bước tới bên cạnh phu quân, cúi đầu cố gắng nhìn nét chữ của Minh Tuyết: "'Thiên địa huyền hoàng, trời là huyền, đất là hoàng'... Cái nha đầu này, viết cái thứ gì thế này không biết."
Chẳng riêng gì phụ mẫu nàng, ngay cả Minh Tuyết lúc này cũng chẳng thể hiểu nổi cái đầu nhỏ của bản thân năm xưa đang nghĩ ngợi điều gì.
Trường Lê lắc đầu bật cười: "Thôi thôi, con bé vẫn còn nhỏ mà, có khi thực sự không phải hạt giống đọc sách rồi."
Minh Tuyết vội vã phụ họa theo: "Đúng thế, đúng thế mà!"
Khương Thanh Tắc cũng cười: "Nàng đừng có chiều nó quá. Chẳng cầu nó học hành giỏi giang đến đâu, ít nhất cũng phải hiểu lý lẽ thông thấu, làm một đứa trẻ lương thiện ngoan ngoãn."
Minh Tuyết giột dạ đ.á.n.h mắt sang chỗ khác. Tiêu rồi, hình như nàng đã không làm được điều đó.
Trường Lê ngồi xuống bên cạnh phu quân, nhận lấy sổ bài tập, rút một cây b.út lông lang hào nhỏ nhắn, viết lời phê lên bài văn của Minh Tuyết.
Minh Tuyết nương theo đó ngồi xuống bên cạnh bà, âu yếm ôm lấy cánh tay bà, gò má áp sát vào mặt bà, hệt như dây xuân đan quấn quanh thân cây, nũng nịu cọ cọ mãi không thôi.
"Mẫu thân, con không giỏi mấy thứ này. Nhưng con đã biết dùng Cửu U Tiên rồi nhé, con giỏi lắm, giỏi lắm luôn đó."
Binh khí của Trường Lê là roi dài, khi Minh Tuyết còn nhỏ đòi học bằng được, bà và phu quân đã đặc biệt nhờ đại sư luyện khí rèn riêng cho Minh Tuyết một cây roi nhỏ nhắn.
Thư Sách
Ngày nào Minh Tuyết cũng ôm cây roi nhỏ đi khắp nơi khoe khoang. Nàng được phụ mẫu dạy dỗ rất tốt, buông thả cưng chiều nhưng không hề hống hách, chưa bao giờ lấy roi ra bắt nạt người khác, gặp kẻ hạ nhân cũng luôn mỉm cười cất tiếng gọi thúc thúc, tỷ tỷ.
Sau này nàng lớn lên, cao hơn không ít, Cửu U Tiên thành ra quá ngắn. Thu Hoài trưởng lão biết Minh Tuyết không nỡ bỏ, liền đi tìm vô số linh bảo trời đất giúp nàng luyện lại Cửu U Tiên.
Minh Tuyết rút roi ra, hệt như mọi đứa trẻ háo hức muốn thể hiện bản thân trước mặt cha mẹ, hăm hở chạy ra khoảng đất trống, biểu diễn cho phụ mẫu xem hiện giờ mình giỏi giang đến mức nào.
Chiêu thức hoa mỹ, roi dài vung v.út rần rật, lại thu giấu sức sát thương vừa vặn khéo léo, ngọn gió roi vù vù thổi tung tà áo nàng.
Nhưng cũng chỉ có thế mà thôi.
Cát bụi chẳng hề tung bay, hoa cỏ chẳng chút lay động, phụ mẫu nàng hoàn toàn không hay biết, vẫn đang bật cười trêu chọc bài văn của tiểu Minh Tuyết.
Minh Tuyết vẫn rực rỡ phấn khởi, đắc ý vinh vang: "Thế nào, con giỏi không hả!"
Nàng bước tới đứng trước mặt phụ mẫu, chắp hai tay sau lưng, làm bộ làm tịch bảo: "Nếu con đã giỏi như thế, hai người phải thưởng cho con. Sau này không được ép Khương Minh Tuyết đi học, không được phạt chép phạt, không được cấm Khương Minh Tuyết ăn bánh ngọt, không được ngăn Khương Minh Tuyết ra ngoài chơi..."
Vành mắt nàng từng chút một đỏ rực, nước mắt "chát" một tiếng rơi xuống, đọng trên dòng chữ lớn đang bị khoanh tròn đỏ thắm trên tờ giấy tuyên.
"... Không được bỏ lại Khương Minh Tuyết."
Nàng quệt mạnh nước mắt, ôm lấy phụ thân, rồi lại đặt một nụ hôn lên gò má mẫu thân.
"Không còn nhiều thời gian nữa rồi, con phải đi thôi."
Nàng đứng dậy, bịn rịn ngoái đầu nhìn lại: "Hai người khi nào rảnh rỗi thì hãy vào trong giấc mơ thăm con nhé."
Nàng vốn chẳng bao giờ mơ thấy phụ mẫu, dạo tới Ma giới năm xưa, nàng đã đi tìm Hương Mộng Hồn của Ma giới về đốt đêm đêm, nhưng tàn hồn phụ mẫu vẫn chẳng bao giờ báo mộng, chẳng biết có phải vì họ không muốn nhìn thấy một kẻ đã đọa ma như nàng hay không.
Nàng vội vã chạy ra ngoài viện, cây roi dài thắt ngang hông theo nhịp chân nàng bay ngược về sau, mang theo một luồng gió mát nhè nhẹ.
Lọn tóc bên thái dương Trường Lê nhè nhẹ tung bay.
Chỉ còn một canh giờ nữa là biển lửa diệt vong Khương gia sẽ bùng lên, Minh Tuyết phải nhanh ch.óng tới tộc kho Khương gia tìm ra bí pháp Nhược Thủy.
Yểm Cảnh thông thường sẽ hạ xuống hiện thế, sinh ra mối liên kết chằng chịt với hết thảy thực tại, tựa như biển bãi ngày xưa cùng dâu tằm ngày nay, bãi tha ma quá khứ cùng phủ đệ hiện tại, chỉ có như thế mới có thể kéo hiện thế vào trong quá khứ, cho tới khi nuốt chửng hoàn toàn.
Điều này cũng có cái lợi, chỉ cần bản thân đủ tỉnh táo thì có thể tiếp xúc và giao lưu với con người cùng sự việc trong quá khứ.
Thế nhưng hiện tại Yểm Cảnh lại tồn tại độc lập bị phong ấn trong Nhược Thủy, nó giống như một sự hồi tưởng tái hiện lại quá khứ hơn. Minh Tuyết chỉ có thể đứng ở góc nhìn của kẻ đứng ngoài cuộc quan sát, hoàn toàn không thể can thiệp vào.
Thứ duy nhất nàng có thể tương tác chính là Cảnh Tâm.
Minh Tuyết chỉ hy vọng Cảnh Tâm có liên quan tới bí pháp Nhược Thủy, chỉ có như vậy nàng mới thu hoạch được bí pháp.
Năm đó Khương gia gặp phải đại nạn, cũng chính vì bí pháp Nhược Thủy này mà ra.
Minh Tuyết khi ấy tuổi đời còn quá nhỏ, chẳng hiểu biết điều gì, chỉ biết ngơ ngác khóc lóc, khóc đến mức tê dại, chẳng kịp bận tâm điều chi, cùng Đàn Khê dắt díu nhau ngã nghiêng tháo chạy.
Khương gia khi xưa như mặt trời ban trưa, thù gia kết dải nhiều không đếm xế, chẳng kẻ nào chịu buông tha cho hậu duệ Khương gia, dù cho nàng chỉ là một đứa trẻ thơ.
Cả hai tháo chạy vô cùng chật vật.
Đàn Khê tuy không mang họ Khương nhưng cũng bị vây hãm liên lụy. Bởi vì khi ấy Khương gia nội bộ tranh đoạt, phụ mẫu chàng đã dùng chính con trai làm lễ ra mắt dâng lên phe địch. Đàn Khê nắm giữ quá nhiều nội tình, chắc chắn sẽ bị truy sát diệt miệng.
Phụ mẫu Đàn Khê tư chất bình thường, nửa đời tầm thường mờ nhạt, con đường tu hành vô cùng gian nan trắc trở.
Trong những ngày tháng dài đằng đẵng không nhìn thấy hy vọng, hai người họ từng nghe kể về những đệ t.ử đỉnh tiêm vừa sinh ra đã ở Tiên Châu, từng có mối duyên bèo nước gặp gỡ với vị nhân gian kiếm tiên thiên tài kiệt xuất, cũng từng xa xa chiêm ngưỡng một góc điện đài nơi Thiên Khuyết Điện của Quần Tiên Châu.
Để rồi tâm ma nảy nở, từng bước sa chân vào tà đạo.
Đợi tới khi con trai cất tiếng khóc chào đời, căn cốt kiệt xuất tuyệt luân, trời giáng dị tượng, tưởng như dẫn về cả một con đường thông thiên tới thẳng Tiên Châu. Tiên nhân liền tìm tới tận cửa.
Chút do dự cuối cùng trong lòng phụ mẫu Đàn Khê cũng theo đó tan biến. Đối với những kẻ sắp sửa tẩu hỏa nhập ma, đứa con ruột thịt có thể trở thành nấc thang mây giúp chúng nghịch thiên cải mệnh.
Sau này Minh Tuyết đã vô số lần tự hỏi, giá như năm đó nàng phát hiện ra điểm bất thường của phụ mẫu Đàn Khê sớm hơn một chút, rồi báo cho phụ mẫu biết sớm hơn một chút, thì liệu kết cục có khác đi hay không?
Đáng tiếc trên đời làm gì có giá như. Khi ấy nàng còn quá nhỏ, mà mọi chuyện đằng sau lại quan lụy quá nhiều. Đứng trước lòng người và lợi ích, dù cho nàng có nói ra thì cũng chẳng thể thay đổi được điều gì.