Trúc Mã Gọi Tôi Về Nhà Ăn Cơm

Chương 28



​Cảnh cũ hai bên đường lướt qua dồn dập, Minh Tuyết băng qua học đường cùng vườn tược, lao thẳng vào chính điện Khương gia.

​Cũng may nàng còn nhớ rõ vị trí mật kho của Khương gia. Năm đó tổ phụ bổ nhiệm nàng làm thiếu chủ tiếp theo của Khương gia, từng dẫn nàng tới đây một lần, ngay bên dưới mật thất của chính điện.

​Muốn đi vào mật thất cần có huyết mạch cùng truyền thừa ấn. Minh Tuyết dù sở hữu cả hai, nhưng vì đặc tính của Yểm Cảnh, nàng lại chẳng thể nào dùng tới.

​Minh Tuyết đi đi lại lại dưới trụ đá bạch ngọc, đăm chiêu suy nghĩ đối sách.

​Nàng đoán chừng, Cảnh Tâm rất có khả năng chính là bí pháp Nhược Thủy, mà bí pháp Nhược Thủy lại rất có thể đang cất giấu trong mật kho. Chỉ cần nàng chạm vào Cảnh Tâm thì có thể tạo ra sự tương tác với Yểm Cảnh, từ đó bước vào mật kho lấy ra bí pháp Nhược Thủy.

​Nhưng vấn đề nằm ở chỗ: Nàng cần chạm vào Cảnh Tâm mới vào được mật kho, mà Cảnh Tâm lại đang nằm chốn mật kho bên trong. Đây rõ ràng là một vòng lặp nghịch lý bế tắc.

​Minh Tuyết bực bội tới mức muốn đập đầu vào cột đá.

​Thời gian bên trong Yểm Cảnh vẫn thong dong trôi đi từng chút một, Minh Tuyết không thể nán lại quá lâu. Một khi Yểm Cảnh diễn hết mọi sự kiện tàn cảnh, nó sẽ tan biến hoàn toàn, nàng sẽ chẳng còn cách nào trở về Khương gia được nữa.

​Theo như nàng biết, tàn cảnh Yểm Cảnh liên quan tới Khương gia chỉ có duy nhất mảnh này. Khương gia thực sự năm xưa đã sớm hóa thành tro bụi trong biển lửa diệt vong, bí pháp Nhược Thủy cũng theo đó bặt vô âm tín.

​Minh Tuyết trán tựa vào cột trúc, buồn bực cụng nhẹ mấy cái, đột nhiên lóe lên linh quang —— Có lẽ nàng có thể kéo mảnh Yểm Cảnh này ra khỏi Nhược Thủy, thả nó xuống Thịnh Ương Lục.

​Như vậy, Yểm Cảnh sẽ phát huy đặc tính của nó, hòa lẫn với hiện thế —— đồng thời Minh Tuyết cũng có thể chạm được vào Yểm Cảnh một cách thực tế.

​Có điều, tới lúc đó thiên hạ lại dấy lên một đợt lời ra tiếng vào đồn đại, đại loại như Ma tôn lại dùng Yểm Cảnh hại người, thật là tội đại ác cực, đại loại thế.

​Minh Tuyết tính toán thời gian, cảm thấy vẫn còn khá dồi dào, liền tạm thời chưa vội hành động.

​Đây chưa phải là một ý tưởng hoàn hảo, bởi lẽ nếu thả Yểm Cảnh xuống Thịnh Ương Lục, nàng chưa chắc đã khống chế được thương vong. Diện tích mảnh tàn cảnh này rộng lớn bằng cả một tòa đại thành, số lượng người bị ảnh hưởng quá đông, nàng khó lòng bao quát hết được.

​Mặc dù nàng thực sự chẳng phải hạng người tốt lành gì, nhưng nếu không cần thiết, nàng chẳng muốn g.i.ế.c người, nhất là những thế nhân vô tội.

​Dẫu cho trong mắt những thế nhân vô tội ấy, nàng đã diệt thế không chỉ một lần.

​Lần bị động diệt thế đầu tiên là sau Thanh Vân đại hội ở Ngũ Châu, tin tức Thiên Khuyết Điện khoanh tay đứng nhìn lan truyền khắp Ngũ Châu Thất Lục, khiến lòng người hoang mang sợ hãi.

​Minh Tuyết, kẻ may mắn sở hữu thể chất đặc biệt, liền bị đẩy ra làm kẻ thế mạng gánh tội.

​Khi ấy Thiên Khuyết Điện vẫn còn giữ lại chút mặt mũi, chỉ bảo nàng cũng không biết chuyện mà vô tình dẫn dắt Yểm Cảnh tới, Thiên Khuyết Điện sẽ tiến hành điều tra và nghiên cứu thêm.

​Nghiên cứu qua nghiên cứu lại, Minh Tuyết liền bị nhốt thẳng vào Uyên Lao.

​Còn lần diệt thế thứ hai, chẳng thể trách ai được, đích thực là do nàng chủ động, nàng hiểu rõ hơn ai hết bản thân đang làm điều gì.

​Năm đó, quần tiên Ngũ Châu bó tay chịu trói trước Yểm Cảnh.

​Yểm Cảnh tựa như một đợt thanh trừng của Thiên đạo, với tốc độ chậm rãi, lặng lẽ nhưng không thể chống cưỡng, xâm chiếm toàn bộ thế gian.

Thư Sách

​Đúng vào lúc ấy, hy vọng duy nhất đã xuất hiện.

​Thu Hoài.

​Thiên hạ cường giả xuất hiện như nấm, chư tiên hội tụ, Ngũ Hiền Đạo Nhân là bậc tiên nhân trong hàng tiên nhân, tư lịch cực cao, phẩm hạnh thanh cao thoát tục.

​Thu Hoài là một trong Ngũ Hiền Đạo Nhân, cũng là người duy nhất còn sống. Giữa lúc Ngũ Châu Thất Lục chìm trong hoảng loạn, ông đã đứng ra, nguyện lấy thân mình tuẫn cảnh.

​Nếu ông thành công thì sẽ tiêu trừ được Yểm Cảnh, trả lại thái bình cho thiên hạ; nếu thất bại, ít nhất cũng kéo dài trì hoãn Yểm Cảnh thêm hơn trăm năm.

​Khi ấy tiên nhân cùng phàm nhân khắp Ngũ Châu Thất Lục vui mừng đến phát khóc, tôn sùng Thu Hoài Đạo Nhân như vị cứu thế chủ hy sinh vì đại nghĩa.

​Chỉ riêng Minh Tuyết —— người vừa bước ra khỏi Uyên Lao, gương mặt gầy gò nhợt nhạt, ngày ngày bị giữ lại trên Trường Lưu Phong trông chừng —— giương đôi mắt lạnh lẽo căm hờn.

​Nàng đã biết, Thu Hoài chính là kẻ gián tiếp gây ra t.h.ả.m cảnh diệt vong của Khương gia.

​Tiên nhân thọ mạn dẫu dài, nhưng cũng có ngày tận. Thu Hoài thọ nguyên chỉ còn lại mười mấy năm, nhưng mãi chẳng thể bứt phá khỏi Sinh T.ử Cảnh.

​Cũng giống như mọi tiên nhân khao khát trường sinh, ông cũng liều mạng đi tìm phương pháp trường sinh, cuối cùng, ông đặt tầm mắt hướng về Nhược Thủy.

​Ngũ Châu Thất Lục muôn vàn cảnh đẹp kỳ ảo, dù cho là tuyết đọng quanh năm trên đỉnh Côn Lôn hay cỏ dại ngút ngàn nghìn dặm chốn Tang Dã, đều được nhân tộc thế hệ này tiếp nối thế hệ khác chinh phục và khám phá.

​Duy chỉ có Nhược Thủy, từ cổ chí kim, chẳng một ai có thể thực sự thấu suốt.

​Khương gia là thế gia duy nhất nắm giữ bí pháp Nhược Thủy, vô số thế lực dòm ngó thèm thuồng. Khi Thu Hoài âm thầm nghiên cứu sức mạnh Nhược Thủy, ông đã nhấn chìm thành quách xóm làng, hại c.h.ế.t vô số nhân mạng, rồi đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Khương gia.

​Khương gia quá đỗi hùng mạnh, hùng mạnh tới mức khiến cả tiên nhân cũng phải kiêng dè. Mới lại nội bộ Khương gia cũng chẳng mấy sạch sẽ. Trong đốm lửa ngoài ngọn gió, lửa cháy thêm dầu, quả thực là kẻ gánh tội thay tốt nhất.

​Thế nên sự diệt vong của Khương gia là ngẫu nhiên, nhưng cũng là tất nhiên. Chỉ có điều t.h.ả.m họa ấy đến quá đỗi đột ngột, sớm hơn dự tính của mọi người.

​Tuổi đời của Minh Tuyết khi ấy cũng quá nhỏ. Nhỏ tới mức khiến Thu Hoài nảy sinh tâm ma, sống trong c.ắ.n rứt ăn ăn, day dứt không thôi. Mỗi lần nhìn vào đôi mắt đen nhánh long lanh nước của nàng, đêm đêm ông đều gặp phải cơn ác mộng.

​Ông nhận nuôi hai đứa trẻ, dốc hết sức mình che chở cho chúng, lại nhận Đàn Khê làm đồ đệ, dốc hết tâm huyết truyền dạy.

​Minh Tuyết cũng nũng nịu gọi ông là sư phụ, ông chỉ dám nửa đùa nửa thật nhận lời, chứ thực sự chẳng dám thu nhận Minh Tuyết làm đồ đệ. Đêm đêm chỉ biết giương mắt thao thức tới sáng.

​Sự xuất hiện của Yểm Cảnh đã giúp ông nhìn thấy sự giải thoát.

​Sau khi biết tin Thu Hoài có ý định lấy thân tuẫn cảnh, Khương Minh Tuyết đã nổi sát tâm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

​Nàng tuyệt đối không cho phép một kẻ lừa dối cả thế gian như thế lại có thể nhận được kim thân thờ phụng sau khi c.h.ế.t. Tuyệt đối không.

​Khi ấy thế gian đang nhiệt liệt ca ngợi sự hy sinh của Thu Hoài, Minh Tuyết hoàn toàn không thể phơi bày tội ác của ông ra trước ánh sáng thiên hạ, dù cho nàng có nói ra thì cũng chẳng một ai chịu tin.

​Thế nên Minh Tuyết đã tự tay kết liễu ông.

​Khoảnh khắc g.i.ế.c ông là vào một đêm trăng thanh gió mát, phía sau lưng dòng thiên thác đổ xuống vang lên tiếng ầm ầm như sấm dội, phản chiếu những quầng sáng lung linh rực rỡ dưới ánh trăng.

​Thu Hoài không hề chống trả.

​Minh Tuyết nhắm c.h.ặ.t mắt, bất lực và tê dại cảm nhận luồng ma khí nuốt chửng chút thanh tỉnh cuối cùng.

​Trước khi toán quân truy đuổi ập tới, nàng bước lên một con thuyền nhỏ, rời khỏi Ngũ Châu Tiên Giới, xuôi dòng trôi dạt tới Nhược Thủy chốn nhân gian.

​Đồng Tâm Kết · Hắn Không Hề Chống Trả

​Minh Tuyết những năm qua hầu như không làm mộng mị, nàng muốn quên đi rất nhiều chuyện, nhưng hễ nhắm mắt lại, biết bao chuyện cũ lại cuồn cuộn hiện về. Vui vẻ có, đau buồn có, hạnh phúc có, tuyệt vọng có... Mãi chẳng thể nào quên.

​Nàng thường nhớ về Trường Lưu Phong, cũng nhớ về Thu Hoài.

​Thu Hoài tuy là đại năng, nhưng lại chẳng khác nào một ông lão bình thường. Mỗi lần trở về đều tươi cười rạng rỡ mang theo một đống đồ ăn ngon cho nàng và Đàn Khê. Thỉnh thoảng ông còn mua cho nàng vài bộ váy vóc, dù gu thẩm mỹ thật đáng lo ngại.

​Những thứ đồ chơi xinh đẹp hiếm có như dạ minh châu, trâm trúc ám khí, chiếc nhẫn nhỏ khắc hộ thân chú... ông đều mua cả đống, đa phần là mua cho nàng, thi thoảng mới sực nhớ ra Đàn Khê mới là đồ đệ ruột thịt mà mua cho vài thứ.

​Ông tiêu tiền vung tay vung chân như thế khiến Đàn Khê luôn rơi vào cảnh bất lực.

​Có một lần, Đàn Khê thậm chí bỏ qua cả lễ tiết tôn sư trọng đạo, gọi Thu Hoài đang say khướt dậy, bất lực kêu lên: "Sư phụ, thầy đừng mua mấy thứ linh tinh nữa, có số tiền này thầy xuống núi mua hai cân thịt có được không? Chúng ta thực sự hết tiền rồi..."

​Đàn Khê thấy sư phụ phá gia. Minh Tuyết lại bảo, con cũng thấy sư phụ phá gia, nhưng ông ấy thực sự mua trâm ngọc cài tóc cho con mà~

​Ngày hôm sau, Minh Tuyết mang trâm cài tóc bán cho đứa con gái kiêu ngạo hống hách của Tông chủ, chịu một trận mỉa mai giễu cợt, đổi lấy ba vạn linh thạch. Nàng chẳng thèm bận tâm lời mỉa mai, hớn hở tính toán chữa trị gọt xương thanh tẩy lần cuối cho Đàn Khê.

​Xương sống của Đàn Khê bị phụ mẫu khắc lên Tế Hiến Chú, chật chội chi chít những dòng chữ nhỏ như chân muỗi. Cứ mỗi ba tháng lại phải tiến hành gọt xương thanh tẩy một lần.

​Chàng đã quen rồi, c.ắ.n răng nhẫn nại qua cơn đau dữ dội mà không thốt ra một tiếng, ngược lại Minh Tuyết đứng ngoài phòng lại khóc đến mức mắt ướt đầm đìa.

​Ba năm chữa trị mới có thể tẩy sạch hoàn toàn Tế Hiến Chú. Nhưng Minh Tuyết vẫn không yên tâm, nhất quyết phải tự mình kiểm tra lại một lần.

​Đàn Khê nhướng mày hỏi, muội muốn kiểm tra thế nào?

​Minh Tuyết chớp chớp mắt, chạy tới sau lưng chàng, trực tiếp kéo tuột ngoại bào của chàng xuống. Thiếu niên hoàn toàn không đề phòng, áo khoác rơi xuống, để lộ tấm lưng gầy gò nhưng cơ bắp săn chắc rõ ràng.

​Minh Tuyết không chút tạp niệm, chăm chú nhìn ngắm.

​Đàn Khê cảm nhận được nơi ánh mắt nàng lướt qua từng chút một nóng lên. Trong lòng vừa nhột vừa tê dại, ngay cả giọng nói cũng có chút run rẩy. Chàng cố làm ra vẻ bình thản nói, Tế Hiến Chú khắc trên xương, muội ghé sát lưng ta thế này thì nhìn ra cái gì?

​Minh Tuyết rất nghiêm túc bảo, muội đang nhìn vết sẹo của huynh.

​Chỉ là đang nhìn vết sẹo của chàng. Những đường sẹo chằng chịt, sâu tới tận xương. Minh Tuyết nhẹ nhàng đưa tay vuốt ve.

​"Tế Hiến Chú đã giải rồi, sau này chắc sẽ không đau nữa đâu."



​Liệu pháp gọt xương thanh tẩy của Đàn Khê được thực hiện rất triệt để, thiên phú kinh ngạc lập tức bộc lộ hoàn toàn, khiến mọi người không khỏi trầm trồ thán phục.

​Thế nhưng Minh Tuyết lại giận dỗi không nói một lời với chàng. Chàng biết Minh Tuyết sợ chàng rời đi, dỗ dành hồi lâu mới xuôi.

​Làm sao chàng có thể rời bỏ Minh Tuyết cơ chứ? Đối với chàng, Minh Tuyết là tồn tại còn thân thiết hơn cả người nhà.

​Năm xưa lần đầu gặp gỡ ở Nhược Thủy, chàng nhảy xuống cứu nàng, con tinh linh cỏ nước nhỏ bé quẫy đạp lung tung, vừa nhìn thấy chàng liền mỉm cười, không vùng vẫy nữa, ngoan ngoãn để chàng ôm lấy.

​"Muội chưa gặp huynh bao giờ, huynh là người anh nào thế?" Cánh tay ướt đẫm của Minh Tuyết ôm lấy cổ chàng, giọng nói ngọt ngào: "Huynh đẹp trai quá, muội có thể chơi cùng huynh không?"

​Ca ca xinh đẹp không nói câu nào.

​Pháp lực của chàng quá yếu, không thể ở lại Nhược Thủy lâu, Nhược Thủy đang kéo chìm chàng xuống đáy.

​Con tinh linh cỏ nước ôm c.h.ặ.t lấy chàng, cảm giác trì kéo nặng nề kia lập tức dịu đi không ít.

​"Muội tên là Súc Súc. Huynh đừng sợ, chúng ta cùng bơi lên nhé."

​Sau này Đàn Khê vẫn luôn tự hỏi, tại sao Súc Súc lại luôn thích mặc những bộ váy vóc rườm rà, tua rua lướt thượt như thế. Đẹp thì có đẹp thật đấy, nhưng rất khó chăm chút, vừa xuống nước liền nặng trịch, lại còn xoay tít như đám cỏ nước múa loạn.

​Lời này chàng chẳng dám nói với Súc Súc, chàng sợ Súc Súc đ.á.n.h chàng.

​Cô bé xinh xắn ngọt ngào, ăn nói mềm mỏng, bẩm sinh luôn nở nụ cười, trông có vẻ tính nết rất tốt. Chỉ có Đàn Khê mới biết, nàng đ.á.n.h người đau tới mức nào.

​Chỉ có Đàn Khê mới biết, chàng chẳng muốn chia xa nàng tới nhường nào.

​...

​Năm xưa chuyện Minh Tuyết g.i.ế.c sư phụ gây xôn xao dư luận vô cùng lớn, không chỉ liên quan tới nàng, mà còn liên quan tới Đàn Khê.

​Thu Hoài là sư phụ của chàng, là kiểu dập đầu bái sư, kết sư đồ khế, đã qua sự chứng giám của Thiên đạo rõ ràng.