Trục Ngọc

Chương 27: Võ an thiên hạ



Editor: Ngoc Nguyen Ruby (Đá quý đỏ - 红宝石)

Bản dịch được đăng duy nhất tại Monkey D, không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa được cho phép.

Từ trấn trên đến huyện nha cũng không xa, nếu đi nhanh thì chừng hai khắc là tới nơi.

Phàn Trường Ngọc vận may tốt, gặp người quen cũng đang đi lên huyện thành, liền ngồi nhờ xe bò của họ. Khi tới huyện nha, các nha dịch vừa mới vào trực.

Nàng nói tên của Vương bộ đầu với thủ vệ, chẳng mấy chốc đã có người dẫn vào hậu viện của huyện nha, đến thẳng phòng trực.

“… Tuần tra trên phố gặp lưu dân, ăn mày, tất cả đều mang về nhà lao huyện nha. Tết nhất đến nơi rồi, các ngươi phải mở to mắt ra canh chừng cho ta!”

Bên trong dường như có tiếng Vương bộ đầu đang dặn dò. Phàn Trường Ngọc không tự ý đi vào, chỉ im lặng đứng đợi ngoài cửa.

Vương bộ đầu dặn dò xong, liếc thấy Phàn Trường Ngọc đứng đợi bên ngoài, liền phất tay. Đám bộ khoái cầm đao của nha môn mang, từng tốp ba năm người đi ra ngoài, trông như sắp đi tuần phố.

Lúc này Phàn Trường Ngọc mới bước vào, nói: “Vương thúc hôm nay có vẻ bận rộn, làm phiền thúc rồi.”

Bên ngoài gió rét căm căm, trong phòng đốt lò than, ấm áp vô cùng, khiến mi mắt nàng nhanh ch.óng đọng thành một lớp hơi nước.

Vương bộ đầu rót cho nàng chén trà gừng xua khí lạnh, nói: “Có gì mà bận với không bận, năm nào mấy ngày này cũng vậy. Chỉ là năm nay bọn sơn tặc hoành hành quá mức, hại c.h.ế.t không ít người, bên trên lại hạ lệnh tra xét nghiêm ngặt người ngoài, ai không có hộ tịch lộ dẫn thì đều bị bắt vào lao. Hai ngày nay còn đang thanh tra dân lưu tán, ăn mày nữa.”

Phàn Trường Ngọc nghe xong, nhớ tới việc Ngôn Chính hiện tại không có hộ tịch, bất giác siết c.h.ặ.t đôi bàn tay đỏ ửng vì lạnh.

Vương bổ đầu thấy nàng như có tâm sự, bèn hỏi: “Hôm nay con đến là để sang tên nhà phải không?”

Phàn Trường Ngọc gật đầu.

Vương bổ đầu nói:

“Ta trước quên chưa nói với con, đơn kiện của Phàn Đại đã đệ trình rồi. Trước khi vụ kiện có phán quyết, thì đất đai này không thể chuyển hộ. Nhưng con cũng đừng lo, con đã chiêu tế rồi, dù có phải ra công đường, huyện lệnh đại nhân cũng sẽ phán sản nghiệp phụ mẫu con để lại cho con thôi, chỉ là hơi rắc rối một chút.”

Phàn Trường Ngọc không ngờ lại còn có thủ tục rườm rà như thế.

Nàng nhớ đến chậu nước lạnh hôm qua mình hắt ra ngoài tường, bèn hỏi:

“Vậy nếu ngày ra công đường, Đại bá con không tới thì sao?”

Vương bộ đầu liếc nàng, nói:

“Thế thì đơn kiện sẽ bị vô hiệu, hơn nữa còn bị coi là coi thường luật pháp, quấy nhiễu công đường, phải ăn hai mươi trượng để răn đe kẻ khác!”

Phàn Trường Ngọc lập tức hối hận, hôm qua lẽ ra nàng nên hắt cả chum nước ra ngoài mới phải.

Vương bổ đầu hỏi:

“Con hỏi chuyện này làm gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Phàn Trường Ngọc khẽ ho một tiếng:

“Con chỉ tò mò hỏi thôi.”

Nàng nâng chén trà nóng hổi, ngón tay vô thức vuốt ve thành chén:

“Còn một chuyện, mong Vương thúc giúp cho.”

Vương bộ đầu nói:

“Con cứ nói.”

Phàn Trường Ngọc bèn kể ra thân thế của Tạ Chinh:

“Ngân lượng và giấy tờ hộ tịch của tướng công ta đều bị sơn tặc cướp mất rồi. Nay huynh ấy đã ở rể nhà con, con muốn thay huynh ấy bổ làm lại hộ tịch.”

Nét cười trên mặt Vương bộ đầu chợt biến mất, trầm ngâm một lát mới nói:

“Đúng lúc này, muốn làm lại hộ tịch thật sự không dễ đâu.”

Bởi đến khi Phàn Trường Ngọc và Phàn Đại đối chất trên công đường, nàng nói mình đã chiêu tế, huyện thái gia nhất định sẽ hỏi người ở rể đó quê quán ở đâu. Nếu không có hộ tịch chứng minh, e rằng người ở đó cũng sẽ bị bắt giam.

Đến lúc đó chẳng những nhà đất không giữ nổi, mà phu quân còn gặp họa.

Vương bộ đầu đi đi lại lại trong phòng trực, cuối cùng dậm chân một cái, nói với Phàn Trường Ngọc:

“Con theo ta.”

Chủ bộ quản hộ tịch của huyện Thanh Bình chính là bằng hữu của Vương bộ đầu. Nhờ quan hệ này, ông mới giúp Phàn Trường Ngọc làm lại hộ tịch cho phu quân.

Ngoc Nguyen Ruby (Đá Quý Đỏ - 红宝石)

Phàn Trường Ngọc cảm tạ Vương bổ đầu rối rít, nhưng ông chỉ nói:

“Đừng để người ngoài biết, nếu không ta cũng chẳng có kết cục gì tốt. Năm xưa phụ thân con từng cứu mạng ta, hôm nay giúp con, coi như ta trả ơn cho ông ấy thôi…”

Phàn Trường Ngọc vội vàng cam đoan:

“Thúc đã giúp ta ân lớn như vậy, ta cảm kích còn không kịp, sao có thể đem đi nói bậy bên ngoài được.”

Vương bổ đầu nhớ đến cố nhân, nhiều cảm khái:

“Phụ thân con quả thật là người kỳ lạ, với bản lĩnh của ông ấy, năm xưa hoàn toàn có thể vào nha môn làm việc, vậy mà lại cứ đi g.i.ế.c heo.”

Phàn Trường Ngọc đáp:

“Phụ thân ta trước kia làm ở tiêu cục nên hay ra ngoài, mẫu thân ta lúc nào cũng thấp thỏm lo âu. Sau khi phụ thân ta rửa tay gác kiếm, để mẫu thân con yên lòng, ông chỉ muốn làm một nghề nghiệp ổn định thôi.”

Những điều này đều là chuyện nàng nghe phụ mẫu kể lại.

Vương bộ đầu cũng hiểu tính tình bạn cũ, thở dài, không nói thêm nữa.