Editor: Ngoc Nguyen Ruby (Đá quý đỏ - 红宝石)
Bản dịch được đăng duy nhất tại Monkey D, không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa được cho phép.
Phàn Trường Ngọc từ biệt Vương bộ đầu xong, đi tới tiệm kẹo mà muội muội nàng thích nhất, mua một gói kẹo mạch nha.
Nàng vốn còn tính toán, sau khi sang tên nhà đất, sẽ bán mấy mẫu ruộng ở quê lấy bạc, tiện thể mua ít đồ Tết mang về, rồi mua heo và heo con.
Nhưng kế hoạch thay đổi, trước mắt chưa sang tên được nhà đất. Trong tay nàng giờ chỉ còn chút bạc mừng cưới hôm qua hàng xóm láng giềng đưa, cộng lại chưa tới một lượng.
Những thứ đồ bổ định mua cho Ngôn Chính đương nhiên chẳng kham nổi, nhưng tay không quay về cũng không hay. Thấy bên đường có hàng quán nhỏ bán dây buộc tóc, dải buộc đầu các loại, nàng bèn bỏ ra mấy đồng mua một dải lụa xanh đậm.
Trừ ngày đại hôn, chàng hầu như chẳng buộc tóc bao giờ.
Phàn Trường Ngọc đoán có lẽ vì không có dải buộc tóc, mà dải đỏ ngày cưới lại không tiện dùng thường ngày, thôi thì mua cho chàng một chiếc.
Khi nàng trả tiền, phía trước có một người áo quần rách rưới vội vã chạy tới, trong hoảng loạn còn xô đổ mấy sạp hàng. Mấy quan sai đuổi theo phía sau vừa chạy vừa hô:
“Đứng lại!”
Người kia nào dám dừng, cứ liều mạng chạy tiếp, mấy quan sai cũng hối hả đuổi theo.
Phàn Trường Ngọc vốn tưởng y phạm tội gì đó, bên cạnh lại có người “chậc” một tiếng:
“Đúng là quan mới nhậm chức ba ngọn lửa. Vị tiết độ sứ vừa tiếp quản Huệ Châu quả không hổ là người Ngụy gia, lấy danh nghĩa diệt phỉ mà chẳng hề đem quân đi vây quét bọn sơn tặc, ngược lại đổ lửa lên người lưu chạy nạn từ phương Bắc tới. Những kẻ tha hương cầu sống ấy, nào có tội tình gì chứ…”
Hóa ra những quan sai kia đang đuổi bắt lưu dân. Nhớ lại lời của Vương bộ đầu, trong lòng Phàn Trường Ngọc không khỏi thấy có chút kỳ quái.
Nàng liếc nhìn người vừa nói, thấy y cùng mấy kẻ đồng bạn bên cạnh đều mặc trường sam cùng một kiểu. Kiểu áo này nàng từng thấy Tống Nghiễn mặc qua, chính là y phục thống nhất trong huyện học. Xem ra những người này đều là thư sinh ở đó.
Một kẻ đồng bạn lạnh giọng châm biếm:
“Phụ t.ử Ngụy thị một tay che trời, hoàng quyền suy bại, cả Đại Dận triều sớm đã mục nát đến tận gốc! Nay binh quyền Huy Châu cũng rơi vào tay phụ t.ử Ngụy thị, theo ta thấy, chi bằng triều đình này đổi họ Ngụy cho rồi!”
Phàn Trường Ngọc tuy từ nhỏ chưa từng rời Thanh Bình huyện, nhưng cũng biết phụ t.ử Ngụy thị mà họ nhắc tới là ai.
Đương triều Tể tướng Ngụy Nghiêm, mười sáu năm trước sau khi Thái t.ử Thừa Đức thân chinh c.h.ế.t trận ở Cẩm Châu, lão Hoàng đế bi thương quá độ mà băng hà. Chính Ngụy Nghiêm nâng đỡ ấu đế lên ngôi, nắm giữ triều chính hơn mười năm. Nay trong thiên hạ, bách tính Đại Dận đều chỉ biết có Tể tướng, chẳng còn ai nhớ đến Hoàng đế.
Nhi t.ử hắn, Ngụy Tuyên, tựa như Thái t.ử, trên tay chẳng biết đã dính m.á.u bao nhiêu trung thần lương tướng, nói hắn tội ác tràn đầy mình cũng không ngoa.
Bách tính bình dân chỉ lo chuyện cơm áo, những tin tức nghe được đều do quan phủ cố tình tung ra. Còn những chuyện bên trong, vẫn là đám đọc sách ôm chí công danh, phân tích thời cục mà biết nhiều hơn chút.
Phàn Trường Ngọc bất giác dựng tai nghe tiếp.
Thư sinh vừa rồi nói:
“Không còn Võ An Hầu trấn giữ đại quan Tây Bắc, thiên hạ này còn thái bình được bao lâu đều khó mà nói. Ngụy Nghiêm dù có lòng, e cũng chẳng dám ngồi lên ngai rồng!”
Danh hào của Võ An Hầu Tạ Chinh, trong triều này quả là như sấm rền vang tai, chỉ là tiếng khen chê không đồng nhất.
Phụ thân y chính là đại tướng quân Hộ quốc Tạ Lâm Sơn, năm xưa theo Thái t.ử Thừa Đức thân chinh Cẩm Châu, thân trúng vạn tiễn vẫn chống quân kỳ mà c.h.ế.t đứng.
Cữu cữu y thì là Ngụy Nghiêm – kẻ quyền khuynh triều dã mười năm nay.
Xuất thân như vậy vốn đã đầy tranh nghị, huống chi y lại do cậu dưỡng lớn, thế nên triều thần đều coi y là đảng Ngụy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thủ đoạn của Tạ Chinh cũng quả thực máu lạnh tàn khốc, chẳng khác gì cữu cữu y.
Năm y mười bảy tuổi đoạt lại Cẩm Châu thành danh, người đời nhắc đến nay vẫn còn rùng mình. Tương truyền y chiếm xong Cẩm Châu liền t.h.ả.m sát toàn thành, ngay cả trẻ con cũng không tha. Tám trăm thân kỵ dưới trướng, giáp đều nhuộm đỏ m.á.u, thiên hạ từ đó gọi họ là “Huyết Y kỵ”.
Người Bắc Quyết nghe danh y liền kinh hồn táng đảm. Mười hai quận Liêu Đông vốn bị Bắc Quyết chiếm từ tiền triều, cũng là y đoạt lại.
Nhờ công lao hiển hách, tuổi vừa đôi mươi y đã được phong Võ An hầu.
Lấy võ an thiên hạ, từ trước đến nay, được phong tước hiệu này chỉ có mình y mà thôi.
Ngụy Nghiêm chính là bởi trong tay có thanh đao sắc bén ấy, mới có thể ngồi chễm chệ vị trí Tể tướng, che mờ hoàng quyền, thao túng triều chính đến nay.
Triều thần một mặt công kích Tạ Chinh là đảng Ngụy, một mặt lại trông cậy y giữ vững biên cương.
Thậm chí có người quả quyết:
“Nếu hắn trấn thủ biên cương, thiên hạ có thể an. Nếu hắn nhúng tay triều chính, thì sơn hà tất loạn.”
Lúc này Phàn Trường Ngọc đột ngột nghe thư sinh kia nói “không còn Võ An hầu trấn thủ Tây Bắc đại quan”, trong lòng chỉ thấy lạ lẫm, liền có người hỏi trước nàng:
“Võ An hầu sao rồi?”
Thư sinh kia đáp:
“Các vị còn chưa biết ư? Sau trận Sùng Châu, sinh t.ử của Võ An hầu đều không rõ. Chỉ biết binh quyền Huy Châu đã bị Ngụy Tuyên tiếp quản, nghĩ đến hắn đã t.ử trận rồi.”
Ngoc Nguyen Ruby (Đá Quý Đỏ - 红宝石)
Người có mặt không khỏi một trận xôn xao, đa phần là nghi hoặc lời thư sinh có thật hay không.
Thiên hạ đều căm ghét Võ An hầu là lưỡi đao trong tay Ngụy Nghiêm, cũng sợ y coi mạng người như cỏ rác, g.i.ế.c ch.óc như ma. Nhưng đồng thời cũng không thể phủ nhận y chính là cột trụ Tây Bắc của Đại Dận triều.
Nếu cột trụ này gãy, chẳng biết trong triều còn ai có thể gánh nổi một phương trời Tây Bắc nữa.
Bị mọi người bảy mồm tám miệng chất vấn, thư sinh kia không đáp nổi, hậm hực nói:
“Nếu các ngươi cho là ta bịa, vậy tự mình đi hỏi thăm xem, Tây Bắc có phải vừa mới đổi tiết độ sứ hay không!”
Phàn Trường Ngọc nghe trọn một tai chuyện quốc gia đại sự, trên đường về mà lòng vẫn nặng trĩu lo âu.
Ký Châu kề sát Sùng Châu, nếu chiến hỏa lan đến Ký Châu, nàng cùng muội muội còn chẳng biết phải chạy nạn về đâu.
Nghĩ đến Nghiêm Chính cũng là từ Sùng Châu chạy nạn sang đây, Phàn Trường Ngọc thấy mình về đến nhà có thể hỏi thử, biết đâu chàng rõ đôi điều về chuyện Võ An hầu nơi chiến trường Sùng Châu.
Chẳng qua Sùng Châu chỉ là một phản vương nổi loạn, sao lại khiến cả chiến thần Đại Dận cũng vùi thây ở đó?
Rẽ thêm một ngõ nữa là đến đầu hẻm, nàng chạm mặt một phụ nhân trong xóm, liền vui vẻ chào hỏi:
“Thím Đào đi mua rau đấy à?”
Phụ nhân gật đầu, song lại muốn nói rồi thôi, sắc mặt trông có vài phần khác lạ:
"Người của sòng bạc lại đến nhà con, phu quân của con..."
Người trước mắt nháy mắt biến mất, Phàn Trường Ngọc lấy đòn gánh nước gác ở ven tường vọt nhanh vào ngõ nhỏ.
Phụ nhân nhìn bóng dáng hunbg hãn của nàng, ấp úng xong, nói nốt câu:
"... Đánh gãy hết chân của một đám người."