Tần Việt ngồi cạnh tôi run bần bật, lẩm bẩm: — Xong rồi, Giang Dữ mà cười kiểu này là có án mạng. Chi Chi à, chuẩn bị có người được Tổ quốc ghi công vì thành tích tự đào hố chôn mình quá sâu rồi đấy.
Giang Dữ đã ra tay, không thèm nói với tôi tiếng nào, cũng không cần dùng đến đống bằng chứng tôi cất công thu thập buổi sáng. Cậu ấy bằng cái quyền lực của một trùm trường chính hiệu và bộ não IQ cao ngất ngưởng đã tự mình tổng hợp một file vả mặt chất lượng cao và quăng thẳng lên diễn đàn với tài khoản chính chủ. Cậu ấy không đôi co, cậu ấy chỉ đưa ra bằng chứng. Trình tự vả mặt được Giang Dữ đ.á.n.h số rành mạch, rõ ràng như giải một bài toán hình học không gian:
Điều 1: Bài đăng đầu tiên nói bóng gió Lâm Hạ Chi lườm nguýt bám đuôi. Đính kèm là hình ảnh phóng to từ camera hành lang. Ngày hôm đó tôi đang nheo mắt cố nhìn cái kẹp tóc của Tô Mạn Mạn chứ không hề lườm cô ta, và Giang Dữ đi cách tôi tận 2 mét.
Điều 2: Vụ ngã ở căn tin. Video góc c.h.ế.t chứng minh Tô Mạn Mạn tự hất canh vào người được tung lại với bản HD sắc nét không che.
Điều 3: Chuyện cũ lớp 9: "Tôi ép Giang Dữ đ.á.n.h người". Cậu ấy đính kèm biên bản của giáo viên chủ nhiệm năm đó: Giang Dữ tự nguyện ra tay bảo vệ bạn học. Bản kiểm điểm tự tay cậu ấy viết rõ dòng chữ: "Hành động vì chính nghĩa. Kỷ luật tôi nhận nhưng người tôi vẫn sẽ bảo vệ".
Điều 4: Bức ảnh cắt ghép sau hậu trường lễ hội. Giang Dữ xin thẳng từ ban tổ chức đoạn video camera an ninh góc rộng của nhà thể chất. Video cho thấy cậu ấy giật cái micro từ tay bạn nam, nhăn nhó nói: "Cái mic này rè quá", hoàn toàn không thèm liếc nhìn Tô Mạn Mạn đang cố sấn lại gần lấy nửa con mắt.
Điều 5: Ảnh chụp màn hình tin nhắn Tô Mạn Mạn thao túng nhóm bạn tung tin đồn Lâm Hạ Chi dốt nát, vẽ truyện nhảm nhí. Không hiểu Giang Dữ dùng cách nào mà lấy được từ chính một người trong hội bạn "plastic" của cô ta.
Toàn bộ ảo vọng, vỏ bọc nạn nhân đáng thương, hoa khôi thanh thuần của Tô Mạn Mạn bị lột sạch sành sanh. Nhưng cú vả mặt kinh thiên động địa nhất khiến cả cái diễn đàn trường tê liệt vì quá tải truy cập lại nằm ở dòng kết luận cuối cùng của bài viết.
Giang Dữ — kẻ từ trước đến nay tiết kiệm chữ như tiết kiệm mạng sống — lại viết một đoạn vô cùng dài và thẳng thắn:
"Các người nói cậu ấy dùng thân phận thanh mai trúc mã để ép tôi, lầm rồi. Tôi thích Lâm Hạ Chi không liên quan đến chuyện chúng tôi là thanh mai trúc mã, không liên quan đến thói quen lớn lên cùng nhau, càng không bao giờ có chuyện thương hại. Tôi thích cậu ấy đơn giản vì cậu ấy là Lâm Hạ Chi. Người theo đuổi từ đầu đến cuối là tôi, người bám riết lấy không buông là tôi. Người sợ tỏ tình thất bại sẽ mất luôn cả cơ hội làm bạn cũng là tôi. Cho nên, ai động đến người mà tôi đang theo đuổi thì chuẩn bị sẵn tinh thần nhận hậu quả đi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cả trường bùng nổ. Hội nhóm "Dữ Chi là thật" mở hội ăn mừng xuyên đêm. Những kẻ từng hùa theo Tô Mạn Mạn lập tức quay xe gấp đến mức suýt lệch cả diễn đàn.
Còn Tô Mạn Mạn thì ngay buổi chiều hôm đó đã bị ban giám hiệu mời lên phòng làm việc vì tội gây rối trật tự học đường, bôi nhọ và x.úc p.hạ.m danh dự bạn học. Hình tượng nữ thần vỡ nát tan tành. Hội bạn thân từng xúm xít quanh cô ta cũng lảng tránh đi chỗ khác vì sợ bị vạ lây. Cuối cùng, cô ta buộc phải cúi đầu xin lỗi công khai trên loa phóng thanh của trường, giọng nói đứt quãng, uất ức nhưng không thể làm gì khác.
Dưới bài đăng của Giang Dữ, hàng ngàn bình luận nhảy lên liên tục. Đường Viên vừa đọc vừa vỗ đùi cười sằng sặc: — Lầu một: "Hoa khôi ơi là hoa khôi, thua không oan đâu. Người ta có cổ đông đầu tư tình cảm từ thời mẫu giáo, cô đòi nhảy dù vào nẫng tay trên thế nào được". Lầu hai: "Tôi đã bảo rồi, Giang Dữ đâu phải trùm trường, cậu ấy là trùm si tình. Nhìn cái bài viết minh oan bênh vợ kìa, dài bằng bài thi văn đại học chưa?". Lầu ba: "Xin lỗi lầu trên, học bá khối tự nhiên, chơi bóng rổ cừ khôi lại còn đẹp trai thì người ta gọi là thâm tình nhé". Lầu bốn: "A còng Lâm Hạ Chi, cậu cho mình phỏng vấn một chút, cảm giác được trùm trường theo đuổi mười mấy năm là gì vậy?".
Tôi nhìn cái tag ở lầu bốn, ngón tay vô thức gõ lên bàn phím, nghiêm túc trả lời: "Áp lực lắm, cậu ấy kèm Toán không cho ngủ, bắt làm xong 10 trang bài tập mới được ăn bim bim".
Vừa bấm nút gửi bình luận xong, tôi liền bị Giang Dữ xách cổ áo kéo ra phía sau bãi cỏ bồn hoa của khu nhà thể chất. Cậu ấy khoanh tay trước n.g.ự.c, dựa lưng vào gốc cây, đôi mắt phượng hẹp dài rủ xuống nhìn tôi chằm chằm. Gió chiều thổi tung mấy lọn tóc trước trán cậu ấy, trông vừa lưu manh lại vừa đẹp trai đến mức phạm quy.
Tôi nuốt nước bọt, lấy hết can đảm hỏi thẳng: — Giang Dữ, cái bài viết đó... Cậu thích tôi thật à?
Giang Dữ nhíu mày, tiến lên một bước ép tôi lùi sát vào bức tường nhà thể chất: — Tôi biểu hiện chưa đủ rõ ràng sao?
— Tôi gãi đầu, chớp chớp mắt, — Nhưng cậu từ nhỏ đến lớn đều hay mua đồ ăn cho tôi, che mưa cho tôi. Tôi cứ tưởng cậu bị mắc hội chứng thích chăm sóc người khác, đối xử với ai là bạn thân cũng vậy.
Cảm ơn mọi người đã đọc truyện💛
Giang Dữ cười lạnh, đưa tay lên b.úng mạnh một cái vào trán tôi: — Lâm Hạ Chi, cái não của cậu chứa toàn bánh tráng trộn đúng không? Cậu nhìn tôi giống đứa rảnh rỗi đi làm bảo mẫu cho cả thế giới lắm à? Trừ cậu ra, tôi đã từng vì ai mà viết kiểm điểm, vì ai mà rầm mưa, vì ai mà nửa đêm đi mua trà sữa chưa?
Tôi xoa xoa trán, miệng hơi mếu máo nhưng trong lòng lại ngọt ngào như có hàng hũ mật ong vừa đổ tràn ra. Thôi được rồi, tôi thừa nhận tôi cũng thích cái tên mỏ hỗn nhưng cực kỳ thâm tình này, cực kỳ, cực kỳ thích.
Dù đã xác nhận tình cảm của nhau sau màn vả mặt chấn động toàn trường, tôi vẫn có chút do dự chưa dám gật đầu. Không phải vì tôi làm giá, mà vì tôi thực sự sợ. Tôi và Giang Dữ đã ở bên nhau mười mấy năm, mối quan hệ này quá đỗi quý giá. Nếu lỡ chúng tôi yêu nhau rồi một ngày nào đó cãi vã chia tay, thì liệu tôi có mất luôn cả tình bạn duy nhất không thể thay thế này không? Cá mặn như tôi rất sợ những sự thay đổi lớn lao.