Nhưng tôi chưa kịp nuốt trôi miếng xúc xích, Đường Viên đã phóng như bay từ cửa vào, đập mạnh chiếc điện thoại lên bàn tôi: — Chi Chi, cậu xem con giáp thứ mười ba kia lại giở trò gì này! Đúng là độ mặt dày không ai sánh bằng!
Tôi chớp mắt liếc nhìn màn hình. Trên diễn đàn trường, một bài viết mới vừa chễm chệ leo lên top 1 trending với tốc độ ánh sáng. Người đăng không ai khác chính là Tô Mạn Mạn. Lần này cô ta không viết dài dòng sướt mướt nữa, mà tung ra một bức ảnh chụp trong hậu trường tối qua.
Trong ảnh, Giang Dữ đang đứng rất sát Tô Mạn Mạn, góc chụp từ phía sau lưng trông có vẻ như hai người đang thì thầm to nhỏ điều gì đó vô cùng mờ ám. Dòng trạng thái đi kèm bức ảnh: "Có những lời định nói ra nhưng lại bị bóng tối cắt ngang. Dù sao thì cảm ơn cậu vì đã luôn ở bên cạnh động viên mình lúc mình lo lắng nhất".
Bên dưới, đám bạn bè hộ pháp của cô ta bắt đầu nhiệt tình bình luận tung hứng, dẫn dắt dư luận:
Lầu 12: Ôi trời, thì ra tối qua Giang Dữ định tỏ tình với Mạn Mạn nhưng bị mất điện à? Lầu 45: Rõ ràng rồi còn gì. Nhìn ảnh hậu trường sát sạt thế kia cơ mà. Chắc Giang Dữ thấy Mạn Mạn đ.á.n.h đàn hay quá nên rung động rồi. Lầu 89: Vậy cái câu "người tôi muốn nghe tỏ tình không phải cậu" lúc Giang Dữ đứng giữa sân bóng là sao? Chắc là cậu ấy cố tình nói vậy để trêu Mạn Mạn đấy. Kiểu bad boy hay chọc gạo người mình thích ấy.
Tôi đọc xong, c.ắ.n phập một cái đứt nốt nửa cây xúc xích còn lại, cười lạnh. Bức ảnh này rõ ràng là cắt góc. Tối qua Giang Dữ vào hậu trường là để lấy chiếc micro dự phòng từ tay ban tổ chức, còn Tô Mạn Mạn cố tình sấn sổ bước tới gần. Góc chụp này chắc chắn là do bạn của cô ta đã canh me sẵn để bấm máy. Nhưng lần này tôi không còn cảm thấy hoang mang hay sợ hãi nữa.
Tần Việt từ bàn dưới cũng hầm hầm bước lên, ném cái cặp xuống ghế: — Mẹ kiếp, cô ta dám lấy hình anh em tao ra làm công cụ câu fame à? Chi Chi, bà tính sao? Đợi Giang Dữ ra tay hay anh em mình tự xử?
Tôi lau miệng bằng khăn giấy, bình tĩnh nói: — Tự xử. Lần trước cậu ấy bảo vệ tôi rồi, lần này không thể để cậu ấy dính dáng vào mấy mớ bùng nhùng của cô ta thêm nữa.
Thế là "biệt đội săn bão" gồm tôi, Đường Viên và Tần Việt chính thức ra tay. Không mất quá nhiều thời gian để chúng tôi thu thập đủ mọi thứ cần thiết. Tần Việt có ông anh họ làm phó chủ nhiệm câu lạc bộ Nhiếp ảnh, chỉ bằng vài chai nước ngọt hối lộ, cậu ta đã xin được bức ảnh chụp toàn cảnh hậu trường bằng ống kính góc siêu rộng. Bức ảnh này chứng minh rõ ràng Giang Dữ đang vươn tay lấy micro từ một bạn nam trong ban tổ chức, mặt quay đi chỗ khác vô cùng cau có, còn Tô Mạn Mạn thì tự động ưỡn ẹo xông tới từ góc mù. Khoảng cách thực tế giữa hai người còn nhét vừa nguyên một con trâu!
Đường Viên thì lợi hại hơn. Nhờ vào mối quan hệ rộng rãi trong hội hóng drama các lớp, cô nàng đã moi được tin nhắn trong nhóm chat kín của Tô Mạn Mạn, nơi cô ta ngang nhiên nhờ bạn bè đi seeding đẩy bài, định hướng dư luận. Tuyệt vời nhất là một đoạn ghi âm do một nữ sinh khóa dưới cung cấp. Nữ sinh này vô tình đi vệ sinh ở phòng kế bên và nghe được Tô Mạn Mạn đắc ý nói chuyện điện thoại: "Cứ đăng đi, chỉ cần mọi người tin trước, giành được lợi thế dư luận thì thật hay giả không quan trọng. Lâm Hạ Chi có ba đầu sáu tay cũng không cãi lại được số đông đâu".
Cảm ơn mọi người đã đọc truyện💛
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nắm trong tay một rổ b.úa tạ, Đường Viên và Tần Việt hưng phấn giục tôi tung lên diễn đàn ngay lập tức để đè bẹp "đóa bạch liên hoa" kia. Nhưng tôi lắc đầu: — Đợi đã. — Tôi cất chiếc USB chứa dữ liệu vào túi, — Tôi muốn cho cô ta một cơ hội tự dừng lại.
Trưa hôm đó, tôi chủ động tìm gặp Tô Mạn Mạn ở góc bồn hoa phía sau thư viện. Cô ta vừa thấy tôi, lớp mặt nạ dịu dàng lập tức rơi xuống, thay vào đó là nụ cười đầy khiêu khích: — Sao thế? Cô bạn thanh mai trúc mã bị mất vị trí độc tôn nên đến đây khóc lóc cầu xin mình à?
Tôi khoanh tay đứng thẳng người nhìn cô ta, hỏi một câu không liên quan: — Cậu thích Giang Dữ thật không?
Tô Mạn Mạn bật cười: — Ai mà không thích người đứng trên đỉnh cao chứ. Cậu ấy giỏi giang, đẹp trai, nổi bật nhất trường, bất kỳ cô gái nào cũng muốn đứng cạnh một nam sinh như thế.
— Vậy là cậu không thích cậu ấy. — Tôi lạnh nhạt ngắt lời, ánh mắt sắc như d.a.o, — Cậu chỉ thích cái cảm giác bản thân mình được đứng cạnh người trên đỉnh, thích hào quang của cậu ấy chiếu lên người cậu để vuốt ve cái sự tự tôn và danh hiệu hoa khôi ảo tưởng của cậu mà thôi.
Bị nói trúng tim đen, nụ cười trên môi Tô Mạn Mạn cứng đờ, đôi mắt cô ta lóe lên sự tức giận tột độ: — Cậu thì hiểu cái gì? Cậu chỉ là một con nhỏ nhạt nhẽo, dựa hơi thanh mai trúc mã bám lấy cậu ấy, cậu lấy tư cách gì mà lên lớp tôi?
— Tư cách là tôi có thể dìm cậu xuống bùn ngay bây giờ nếu cậu không xóa bài và đính chính. — Tôi tiến lên một bước, — Tô Mạn Mạn, mọi chiêu trò cắt góc ảnh, thuê người tung tin của cậu tôi đều nắm rõ. Tôi cho cậu một buổi chiều để tự giải quyết, đừng ép tôi phải làm đến cùng.
Nói xong, tôi xoay người bỏ đi. Tôi tưởng sự cứng rắn đó sẽ khiến cô ta biết khó mà lui, nhưng tôi đã sai. Bản tính của kẻ mộng tưởng thao túng người khác là không bao giờ chấp nhận sự thật.
Chiều hôm đó, Tô Mạn Mạn không những không xóa bài mà còn làm lớn chuyện hơn. Cô ta đăng một bài tố cáo tôi đã hăm dọa, ép buộc cô ta sau lưng, bôi nhọ rằng tôi dùng quan hệ thanh mai trúc mã từ nhỏ để ép Giang Dữ không được chọn ai khác ngoài mình.
Tôi nhìn bài đăng mới nhất, bất lực thở dài. Lương thiện không đúng người đúng là tự chuốc lấy phiền phức.
Đúng lúc đó, Giang Dữ từ ngoài bước vào lớp. Cậu ấy cầm điện thoại, ngón tay lướt nhanh trên màn hình. Đọc xong bài tố cáo, khuôn mặt cậu ấy không hề có chút giận dữ nào, ngược lại khóe môi nhếch lên một nụ cười cực kỳ lạnh lẽo.