Trường An Trường Tịch

Chương 1: 1



Kiếp trước, tin dữ Tạ Trường Tịch t.ử trận truyền về Hầu phủ.

 

Mẹ chồng đưa dải lụa trắng cho ta.

 

“Nếu con đã gả vào Tạ gia, thì phải thay Trường Tịch thủ tiết cả đời.”

 

Ta thủ tiết suốt ba mươi năm.

 

Thay hắn phụng dưỡng cha mẹ.

 

Thay Tạ gia nuôi lớn người thừa tự.

 

Thay hắn giữ gìn thanh danh Hầu phủ.

 

Đến lúc lâm chung, ta mới biết Tạ Trường Tịch vốn chưa từng c.h.ế.t.

 

Hắn giả c.h.ế.t rời kinh, đưa nghĩa muội xuống Giang Nam.

 

Nàng không thể gả cho hắn, nên hắn để ta làm quả phụ của Tạ gia, thay bọn họ bịt miệng cả kinh thành.

 

Ngày ta tắt thở, bọn họ trở về phủ.

 

Nghĩa muội quỳ trước t.h.i t.h.ể ta khóc nức nở:


“Tẩu tẩu cả đời này thật khổ.”

 

Tạ Trường Tịch lau nước mắt cho nàng.

 

“Đừng khóc.”

 

“Là tự nàng ấy nguyện ý thủ tiết.”

 

Mở mắt lần nữa, ta trở về đúng ngày Tạ gia báo tang.

 

Mẹ chồng lại đưa dải lụa trắng đến trước mặt ta.

 

Ta nhìn chiếc quan tài trống trong linh đường, bật cười.

 

“Hay là chúng ta mở quan tài xem trước đi?”

 

1

 

Trong linh đường, hương khói nghi ngút.

 

Cờ trắng buông từ xà nhà xuống, gió vừa thổi qua, tiền giấy đã lăn sát mặt đất đến bên chân ta.

 

Mẹ chồng đứng trước quan tài, trong tay nâng dải lụa trắng, mắt sưng đỏ nhưng giọng nói vẫn vững vàng.

 

“Thẩm Lệnh Nghi, nếu con đã gả vào Tạ gia, thì phải thay Trường Tịch thủ tiết cả đời.”

 

Hai bên là các tộc lão Tạ gia đang ngồi.

 

Nữ quyến quỳ kín một mảnh đất, tiếng khóc bị đè xuống rất thấp, như thể đã được diễn tập từ trước.

 

Kiếp trước cũng là như vậy.

 

Mẹ chồng đưa dải lụa trắng đến trước mặt ta.

 

Các tộc lão khen ta hiền thục đoan trang.

 

Nữ quyến thương cảm cho số phận bạc mệnh của ta.

 

Tất cả mọi người đều nói Tạ Trường Tịch vì nước t.ử trận, ta nên thủ tiết, nên nhẫn nhịn, nên thay Tạ gia chống đỡ môn đình.

 

Ta đã nhận lấy.

 

Dải lụa trắng ấy rất nhẹ.

 

Nhưng lại trói buộc ta suốt ba mươi năm.

 

Ta thay Tạ gia phụng dưỡng cha mẹ.

 

Thay Tạ Trường Tịch nuôi lớn người thừa tự.

 

Thay Hầu phủ giữ vững danh tiếng trung liệt.

 

Cho đến trước lúc c.h.ế.t mới biết trong quan tài chưa từng có Tạ Trường Tịch.

 

Hắn ở Giang Nam.

 

Cùng Tô Vãn Ngưng ngắm mai, nghe mưa, chèo thuyền dạo hồ.

 

Nàng không thể gả cho hắn, nên hắn để ta làm quả phụ của Tạ gia, thay bọn họ bịt miệng cả kinh thành.

 

Ngày ta c.h.ế.t, hắn trở về phủ.

 

Tô Vãn Ngưng quỳ trước t.h.i t.h.ể ta khóc lóc, nói rằng tẩu tẩu cả đời này thật khổ.

 

Tạ Trường Tịch lau nước mắt cho nàng, chỉ nói:

 

“Đừng khóc.”

 

“Là tự nàng ấy nguyện ý thủ tiết.”

 

Trong chậu than đốt vàng mã bỗng vang lên một tiếng nổ lách tách.

 

Ta thu hồi ánh mắt, lùi về sau nửa bước.

 

Mẹ chồng nhíu mày.

 

“Lệnh Nghi?”

 

Ta không nhận dải lụa trắng, xoay người đi đến trước quan tài.

 

Quan tài được quét sơn đen, đóng rất c.h.ặ.t.

 

Bên trên phủ chiến bào nhuốm m.á.u của Tạ Trường Tịch.

 

Vết m.á.u kéo dài từ vai áo đến tận tay áo, khô lại thành màu thẫm.

 

Bài vị ghi:

 

“Linh vị Tạ thị Trường Tịch.”

 

Nét chữ ngay ngắn đoan chính.

 

Như thể thật sự có một người đang nằm bên trong.

 

Ta đưa tay chạm lên nắp quan tài.

 

Lạnh ngắt.

 

Mẹ chồng lập tức lên tiếng:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Con định làm gì?”

 

Ta quay đầu nhìn bà.

 

“Đã phải thủ tiết cả đời, ít nhất cũng nên được nhìn mặt phu quân đã khuất.”

 

Trong linh đường bỗng yên lặng trong chốc lát.

 

Một vị tộc lão lên tiếng trước:

 

“Chiến trường t.h.ả.m khốc, t.h.i t.h.ể Thế t.ử không còn nguyên vẹn. Một phụ nhân như con đừng nhìn thì hơn, kẻo kinh hãi.”

 

Ta quỳ xuống trước quan tài.

 

Đầu gối va vào nền gạch xanh phát ra tiếng giòn tan.

 

“Nếu ta phải thay hắn thủ tiết cả đời, thì ít nhất cũng nên biết mình đang thủ tiết vì ai.”

 

Sắc mặt mẹ chồng thay đổi.

 

“Lệnh Nghi, đừng hồ đồ.”

 

Ta ngẩng đầu nhìn bà.

 

“Mẫu thân muốn con thủ tiết, lại không cho con nhìn mặt phu quân. Tạ gia cần cả đời của con, hay chỉ cần mạng sống của con?”

 

Môi bà khẽ động.

 

Vị tộc lão ngồi bên trái ho mạnh một tiếng.

 

“Thẩm thị, người c.h.ế.t là lớn nhất. Quan tài đã niêm phong, không thể tùy tiện động vào.”

 

Ta lấy từ trong tay áo ra tấm thiệp báo tang mà Tạ gia gửi đến Thẩm gia.

 

“Trên này viết rất rõ, rằng t.h.i t.h.ể Thế t.ử đã được đưa về phủ.”

 

Ta mở tấm thiệp ra.

 

“Nếu t.h.i t.h.ể đã về phủ, vì sao không thể mở quan tài?”

 

Tiếng khóc trong linh đường lập tức ngừng lại.

 

Mẹ chồng đưa tay muốn giật lấy tấm thiệp.

 

Ta tránh sang một bên.

 

“Trần ma ma.”

 

Nhũ mẫu theo của hồi môn bước ra từ phía sau đám người.

 

“Tiểu thư.”

 

Sắc mặt mẹ chồng càng thêm khó coi.

 

Ta nói:

 

“Lập tức về Thẩm gia báo tin. Sau đó vào cung dâng thẻ bài, mời vị ma ma đến phúng viếng do Hoàng hậu nương nương phái tới nán lại thêm một chút.”

 

“Cứ nói rằng Tạ gia có quan tài mà không dám mở, ta là quả phụ muốn nhìn mặt phu quân lần cuối.”

 

Rốt cuộc mẹ chồng cũng nóng nảy.

 

“Thẩm Lệnh Nghi!”

 

Ta nhìn dải lụa trắng trong tay bà.

 

“Mẫu thân, dải lụa này cứ để sau hẵng đưa.”

 

“Nếu trong quan tài thật sự là Trường Tịch, con sẽ tự tay nhận lấy.”

 

Lão phu nhân được hai nha hoàn dìu ngồi phía sau bình phong.

 

Từ đầu đến cuối bà đều không nói lời nào.

 

Lúc này, cây gậy trong tay bà gõ mạnh xuống đất.

 

“Mở.”

 

Mẹ chồng đột ngột quay đầu.

 

“Mẫu thân!”

 

Lão phu nhân nhìn chằm chằm quan tài.

 

“Nó nói không sai. Nếu muốn nó thủ tiết, thì cứ để nó nhìn một lần.”

 

Các tộc lão đưa mắt nhìn nhau.

 

Khi đinh quan tài bị cạy lên, trong linh đường chỉ còn tiếng nêm gỗ ma sát.

 

Một tiếng. Rồi lại một tiếng.

 

Mỗi tiếng vang lên đều như đang tát thẳng vào mặt người Tạ gia.

 

Nắp quan tài bị đẩy mở.

 

Một luồng mùi m.á.u tanh cũ kỹ xộc ra.

 

Có nữ quyến phải đưa tay che mũi.

 

Ta đứng dậy, nhìn vào bên trong, không có t.h.i t.h.ể.

 

Chỉ có một bộ chiến giáp nhuốm m.á.u, một đoạn tay áo rỗng cùng vài mảnh xương vụn.

 

Những khúc xương nhỏ đến đáng thương, nằm rải rác dưới đáy quan tài.

 

Ta đưa tay nhặt đoạn tay áo rỗng ấy lên.

 

Trên cổ tay áo vẫn còn hoa văn huyền sắc mà Tạ Trường Tịch thường dùng ngày trước.

 

Nhưng bên trong trống không.

 

Không có bàn tay.

 

Không có người.

 

Ta nâng đoạn tay áo ấy, xoay người nhìn khắp những người của Tạ gia trong linh đường.

 

“Đây chính là t.h.i t.h.ể Thế t.ử mà Tạ gia nói sao?”

 

Không ai lên tiếng.

 

Ta lại nhìn về phía mẹ chồng.